"Anh mới là mèo hoa!" Nhìn dáng vẻ làm trò quỷ của Diệp Khiêm, Triệu Nhã nhịn không được phá lên cười, lườm Diệp Khiêm một cái, mắng yêu. Thật ra cô cũng không phải kẻ ngốc, vừa rồi chỉ là nhất thời kích động nên mới hiểu lầm Diệp Khiêm đã làm gì mình, giờ bình tâm nghĩ lại, cô cũng hiểu Diệp Khiêm thực sự không làm gì cả.
"Anh... các người..." Không biết từ lúc nào Tần Phong đã đứng ở cửa, vẻ mặt kinh ngạc nhìn đám người trong phòng. Trong mắt hắn, chị gái mình là một người phụ nữ lạnh lùng, chưa bao giờ biết đến tình thú, không biết cùng nam giới đùa cợt tán tỉnh, vậy mà giờ lại thấy chị ấy nằm trên giường với một người đàn ông. Điều làm hắn kinh ngạc hơn nữa là không chỉ có Tần Nguyệt và Diệp Khiêm, mà ngay cả Triệu Nhã và Hồ Khả cũng tham gia, chẳng lẽ... đây chính là 4P trong truyền thuyết?
"Ai cho phép em không gõ cửa đã xông vào? Cút ra ngoài!" Tần Nguyệt trừng mắt nhìn Tần Phong, quát lớn. Tuy Diệp Khiêm không hề làm chuyện gì vô lễ với mình cùng Triệu Nhã, Hồ Khả, nhưng người ngoài làm sao nghĩ vậy. Thấy mình bị Tần Phong bắt gặp cảnh "tòm tem", Tần Nguyệt không khỏi nặng lời.
Tần Phong lè lưỡi, vội vàng chạy biến. Lúc đi còn không quên lén giơ ngón tay cái về phía Diệp Khiêm, ánh mắt rõ ràng đang nói: "Anh bạn, ông quá đỉnh!"
Đúng lúc này, điện thoại của Diệp Khiêm vang lên. Hơi ngẩn người ra một chút, Diệp Khiêm cười với các cô gái rồi nói: "Tôi ra ngoài nghe điện thoại chút." Nói xong, cầm điện thoại thừa cơ chuồn thẳng.
Anh không dám ở lại nữa, ai biết lát nữa có xảy ra tình huống đột xuất nào không, cuộc điện thoại này quả thực là cứu tinh. Sau khi bắt máy, Diệp Khiêm không khỏi hồi hộp, hỏi: "Ai đấy?"
"Lão đại, Thiên Trần xảy ra chuyện rồi!" Từ đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy đè nén của Jack.
Diệp Khiêm bỗng chốc trầm xuống, nụ cười trên mặt lập tức thu lại, thay vào đó là hàng chân mày nhíu chặt cùng ánh mắt sắc lạnh như dao. Im lặng một hồi, Diệp Khiêm nói: "Đợi tôi ở văn phòng, tôi qua ngay." Nói xong, anh cúp máy.
"Sao thế? Có chuyện gì xảy ra à?" Không biết từ khi nào, Tần Nguyệt đã đứng sau lưng Diệp Khiêm, quan tâm hỏi.
"Tần Nguyệt, có lẽ tôi phải đi một thời gian. Các cô..." Diệp Khiêm nghiêm túc nói.
Diệp Khiêm chưa nói dứt lời, Tần Nguyệt đã ngắt lời: "Tôi sẽ bảo vệ tốt cho họ, cũng sẽ bảo vệ tốt chính mình, anh yên tâm đi." Cô chưa từng thấy vẻ mặt nghiêm túc như vậy của Diệp Khiêm bao giờ, nên cô hiểu chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn. Trong lúc này mà anh vẫn còn lo lắng cho cô, khiến cô không khỏi cảm động.
Dù đã dùng danh tiếng Lang Nha để chấn nhiếp sát thủ của Ám Dạ Bách Hợp, nhưng Diệp Khiêm cũng không dám chắc kẻ thuê Ám Dạ Bách Hợp còn thủ đoạn nào khác hay không. Hơn nữa, Ám Dạ Bách Hợp chưa chắc đã thực sự bị anh dọa mà ngồi yên. Quá nhiều ẩn số khiến Diệp Khiêm không thể không lo lắng cho sự an toàn của Tần Nguyệt. Còn cả Triệu Nhã nữa, cũng chưa chắc đã an toàn. Họ chưa từng làm chuyện gì táng tận lương tâm đến mức khiến người ta phải giết mới hả giận, họ chẳng qua chỉ là vật tế thần trong cuộc đấu đá của các gia tộc mà thôi.
Tuy người của Lang Nha chưa tập hợp đầy đủ tại thành phố SH, nhưng cũng đã tới vài người. Vả lại Jack cũng phải ở lại thành phố SH để lo liệu việc chuẩn bị cho công ty bảo an, nên Diệp Khiêm quyết định để hắn âm thầm để mắt tới mấy cô gái, chắc sẽ không có vấn đề gì lớn.
Thay quần áo xong, Diệp Khiêm ra ngoài bắt một chiếc taxi đi thẳng tới văn phòng tạm thời của tập đoàn Hạo Thiên. Khi bước vào căn phòng mà tập đoàn Hạo Thiên đặc biệt chuẩn bị cho Lang Nha, Lý Vĩ và Jack đã đợi sẵn ở đó, còn có hai cựu thượng sĩ của đặc nhiệm Hải quân Mỹ, cũng là thành viên của Lang Nha: James và William. Diệp Khiêm không nói một lời bước vào, sau khi ngồi xuống ghế, nhìn Jack hỏi: "Thiên Trần đâu?"
"Miến Điện! Mấy ngày trước Thiên Trần tới đó làm nhiệm vụ, ban đầu vẫn giữ liên lạc, nhưng bây giờ đã đến hẹn mà Thiên Trần vẫn chưa trở về, điện thoại cũng không gọi về. Vì vậy, tôi nghĩ chắc chắn Thiên Trần đã xảy ra chuyện rồi." Jack nói.
"Nhiệm vụ gì?" Diệp Khiêm hỏi.
"Một đội du kích vũ trang địa phương thuê chúng ta phối hợp tấn công một đội du kích khác. Nhân số của hai đội du kích này không nhiều, chỉ khoảng một ngàn người, nên tôi đã để Thiên Trần dẫn hơn mười anh em qua đó." Jack trả lời.
"Có thể dùng định vị vệ tinh toàn cầu để xác định vị trí của Thiên Trần không?" Diệp Khiêm hỏi tiếp.
"Không được, tất cả thiết bị của Thiên Trần bao gồm điện thoại, đồng hồ... đều có khả năng đã bị người ta phá hủy rồi. Lần cuối cùng hiển thị vị trí là ở đây!" Jack vừa nói vừa chỉ vào một điểm trên tấm bản đồ trước mặt.
Hàng chân mày Diệp Khiêm hơi nhíu lại, nói: "Những anh em khác đâu?"
"Tôi đã thông báo cho các anh em đang thực hiện nhiệm vụ gần Miến Điện, họ đã lên đường tới đó rồi." Jack trả lời.
Gật đầu nhẹ, Diệp Khiêm nói: "Dù thế nào đi nữa, chúng ta không thể bỏ rơi anh em mình. Jack, cậu ở lại đây tiếp tục tìm cách xác định vị trí của Thiên Trần, còn tôi cùng Lý Vĩ, James, William sẽ lập tức tới Miến Điện. Có tin tức gì cậu phải liên lạc ngay với chúng tôi."
"Lão đại, là lỗi của tôi, nếu tôi không nhận nhiệm vụ này thì Thiên Trần và mọi người đã không xảy ra chuyện." Jack áy náy nói.
Diệp Khiêm vỗ vai hắn, nói: "Từ khi chúng ta bước vào ngành lính đánh thuê, đã đồng nghĩa với việc một chân chúng ta đã đặt vào địa ngục. Đây không phải lỗi của cậu, hơn nữa, Thiên Trần và mọi người chưa chắc đã có chuyện."
Jack lặng lẽ gật đầu.
"Lý Vĩ, đi đặt vé máy bay đi, xem chuyến bay sớm nhất tới Miến Điện là khi nào." Diệp Khiêm nói.
"Tôi đã kiểm tra rồi, tối nay lúc 8 giờ có chuyến bay từ sân bay Phố Đông thẳng tới thủ đô Naypyidaw của Miến Điện." Lý Vĩ nói.
"Jack, đặt vé ngay lập tức. Lý Vĩ, James, William, các cậu chuẩn bị đi, tối nay 8 giờ xuất phát." Diệp Khiêm không chút do dự nói.
Diệp Khiêm vừa dứt lời, Lý Vĩ, James và William lập tức đứng dậy rời đi. Diệp Khiêm nhìn Jack, dặn dò: "Lần này đi có lẽ sẽ mất một thời gian, cậu giúp tôi để mắt tới mấy cô gái trong buổi dạ hội lần trước, đừng để họ phát hiện."
"Tôi hiểu rồi!" Jack nói.
Gật đầu, Diệp Khiêm cũng đứng dậy rời đi. Ra khỏi văn phòng, anh đi thẳng tới bệnh viện Nhân Dân. Đi chuyến này không biết bao lâu mới về, Diệp Khiêm thấy cần phải báo với Lâm Nhu Nhu một tiếng, tránh để cô nhóc này suy nghĩ lung tung mà lo lắng. Trên đường đi, anh gọi điện về cho cha, nói là phải đi công tác xa cùng lãnh đạo công ty, bảo ông yên tâm. Cha anh vẫn dùng những lời đơn giản như mọi khi, chỉ dặn dò anh cẩn thận rồi cúp máy.