Hầm Trữ Đông

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

8

Sáng hôm sau, Anne bước vào thư phòng giữa lúc McLoughlin đứng bên cửa sổ, ủ ê nhìn ra lối đi trải sỏi. Khi anh quay lại, cô nhận thấy những quầng thâm dưới mắt, minh chứng của một đêm mất ngủ, cả những vết cạo râu vụng về trên cằm và cổ. Ở anh toát ra thứ mùi của giận dữ, cáu bẩn và cả mùi bia từ hôm qua. Anh ra hiệu cho cô ngồi xuống, đợi cô an tọa rồi mới ngồi vào chỗ mình đằng sau bàn. Những hạt bụi óng ánh nhảy múa trong ánh nắng rọi thành luồng ngăn cách hai người họ. Họ nhìn nhau với vẻ khó ưa ra mặt.

“Tôi sẽ không làm mất nhiều thời gian của cô đâu, cô Cattrell. Chánh thanh tra Walsh sẽ đến đây sau và tôi biết ông ấy có vài câu hỏi dành cho cô. Còn bây giờ, tôi chỉ muốn tìm hiểu xem mọi người đã tìm thấy cái xác như thế nào và một hai vấn đề liên quan thôi. Ta có thể bắt đầu bằng cách điểm qua những sự kiện diễn ra vào chiều hôm đó, đầu tiên là sự xuất hiện của người làm vườn.”

Anne thực hiện theo yêu cầu, vì biết sẽ chỉ tổ phí thời gian nếu đôi co rằng cô đã trình bày những chuyện này với hạ sĩ Williams. Hết lần này đến lần khác, cô ngước nhìn McLoughlin nhưng lại quay đi khi anh ta không chịu nhìn sang chỗ khác. Ánh mắt đầy vẻ thấu suốt, chứng tỏ anh ta đã có thêm thông tin về cô. Nếu vậy thì thật mệt mỏi, cô thầm nghĩ. Hôm qua, anh ta xem thường cô, hôm nay, anh ta lại nhìn cô đầy thách thức. Anne ngán ngẩm, bắt đầu chuẩn bị phòng thủ.

“Cô không biết nạn nhân là ai, khi nào và bằng cách nào lại xuất hiện ở đây. Trước đó, cô đã nhìn vào hầm trữ đông bao giờ chưa?”

“Chưa.”

“Thế vì sao cô lại nói mình và cô Goode đã dọn rác khỏi đó sáu năm trước?”

Anne đã được Diana chuẩn bị kĩ càng cho phần này. “Bởi lúc ấy trả lời như thế có vẻ là một ý hay.” Cô móc điếu thuốc lá khỏi túi và châm lửa. “Tôi muốn tiết kiệm thời gian và rắc rối cho anh. Anh nên tìm kiếm nạn nhân và cả kẻ tình nghi bên ngoài ấy. Mọi người ở điền trang này chẳng dính líu gì đâu.”

McLoughlin không hề nao núng. “Việc nói dối cảnh sát chưa bao giờ là một ý hay. Với kinh nghiệm của cô, cô nên biết điều đó mới phải.”

“Kinh nghiệm của tôi á?” Giọng Anne ngọt xớt.

“Nếu không phiền, chúng ta sẽ bỏ qua mấy trò bắt bẻ câu chữ, cô Cattrell ạ. Như vậy sẽ tiết kiệm nhiều thời gian.”

“Tất nhiên rồi, theo ý anh.” Cô nhẹ nhàng đồng ý.

Anh ta mới hợm hĩnh làm sao!

McLoughlin nhíu mày. “Cô nói dối bởi cô hiểu tầm quan trọng của hầm trữ đông cũng như của việc biết nó ở đâu phải không?”

Cô thoáng im lặng. “Theo tôi hiểu, chính cảnh sát các anh mới cho rằng những điều ấy là yếu tố quan trọng. Anh phải thuyết phục tôi đồng ý với quan điểm đó đã. Tôi lại đồng tình với Diana. Rất có thể nhiều người đã biết vị trí của hầm trữ đông hoặc cái xác xuất hiện ở đó chỉ là tình cờ thôi”

“Chúng tôi tìm thấy vài bao cao su đã qua sử dụng quanh hầm trữ đông.” McLoughlin bất ngờ đổi chủ đề. “Liệu cô có đoán ra ai đã bỏ chúng ở đấy không?”

Anne cười. “Chậc, không phải tôi đâu. Tôi không dùng bao cao su.”

McLoughlin tỏ vẻ khó chịu. “Đã bao giờ cô quan hệ với ai đó cần dùng bao chưa, cô Cattrell?”

“Gì cơ, với đàn ông à?” Anne cười gằn. “Chẳng phải câu đó quá nhạy cảm để đem ra hỏi một ả đồng tính sao?”

McLoughlin siết chặt những ngón tay vào hai bên đầu gối, cơn thịnh nộ dần xâm chiếm tâm trí. Anh cảm thấy thật kinh khủng, mặt đau nhức vì thiếu ngủ, miệng hôi rình. Ả đàn bà này mới đáng tởm làm sao, anh thầm nghĩ. Anh hít sâu vài hơi và thả lỏng hai tay, các ngón vẫn run rẩy. “Có không?” anh hỏi lại.

Anne chăm chú quan sát anh. “Không, chưa từng,” cô điềm tĩnh trả lời. “Như tôi được biết, cũng không có ai trong nhà này cần đến thứ đó đâu.” Cô nhoài người tới trước và búng đầu điếu thuốc vào cạnh gạt tàn. McLoughlin đặt hai bàn tay vào lòng.

“Chắc cô có thể làm sáng tỏ thắc mắc mà cả tôi và chánh thanh tra Walsh đều không giải thích được. Chúng tôi biết cô và cô Goode đã sống ở đây được vài năm. Nhưng tại sao cả hai đều chưa từng vào hầm trữ đông vậy?”

“Cũng như phần lớn người dân London chưa bao giờ nhìn bên trong tòa tháp Big Ben thôi. Người ta thường không thích khám phá những thứ ở ngay cạnh mình.”

“Cô có biết đến sự tồn tại của nó không?”

“Tôi nghĩ là có.” Anne suy nghĩ một lúc. “Hẳn là vậy rồi. Tôi nhớ mình không hề ngạc nhiên khi Fred đề cập đến nó.”

“Cô biết nó nằm ở đâu không?”

“Không.”

“Thế cô nghĩ gò đất đó là gì?”

“Tôi chỉ nhớ hồi đầu đến đây có dạo quanh khu vườn một lần. Tôi nghĩ gò đất đó là một gò đất.”

McLoughlin ngờ vực hỏi. “Cô không thường tản bộ sao? Dắt chó đi dạo? Hoặc đi cùng bạn chẳng hạn?”

Anne xoay điếu thuốc trong tay. “Trông tôi có giống người thích tập thể dục không, trung sĩ?”

McLoughlin chăm chú nhìn cô. “Thật sự thì có đấy. Trông cô khá thon gọn.”

“Tôi ăn rất ít, chỉ uống rượu mạnh và rít thuốc như kéo bể. Thế nên chỉ cần leo đến nửa cầu thang là đã thở hồng hộc rồi.”

“Cô không giúp bạn chăm sóc vườn tược sao?”

Anne nhướng mày. “Tôi hậu đậu lắm. Tôi không thể phân biệt nổi cúc La Mã và cúc cánh mối. Kể có biết đi chăng nữa, tôi cũng lấy đâu ra thời gian mà giúp? Tôi còn công việc, phải làm suốt cả ngày. Chúng tôi dành việc chăm sóc vườn tược cho Phoebe, đấy là chuyên môn của cô ấy.”

McLoughlin nghĩ đến những chậu cây trong phòng Anne. Phải chăng cô lại nói dối? Nhưng vì Chúa, tại sao phải nói dối cả về chuyện làm vườn? Bàn tay anh vô thức mân mê những sợi râu lởm chởm trên cằm. Đột nhiên, một cơn hoảng sợ như cánh cửa chớp sập xuống, phủ tối kí ức anh. Anh đã cạo râu chưa? Anh ngủ ở đâu? Anh đã ăn sáng chưa? Anh đờ đẫn, đưa mặt như muốn nhìn xuyên qua Anne vào vùng tối phía sau, tựa hồ cô đang ở trong một chiều không gian nằm ngoài tầm nhìn có hạn của anh.

Giọng cô như vọng lại từ một nơi xa xôi. “Anh ổn chứ?”

Cửa chớp lại mở ra, McLoughlin thấy nôn nao choáng váng, nhưng nhẹ nhõm. “Vì sao cô lại sống ở đây, cô Cattrell?”

“Có lẽ cùng lý do vì sao anh sống trong nhà anh thôi. Bởi đây là một nơi đáng yêu.”

“Đó không phải câu trả lời. Làm sao cô có thể thích nghi với điền trang Streech và hai người phục vụ ở đây khi lối sống khác nhau đến thế? Không phải đối với cô, nơi này quá… cao sang quyền quý hay sao?” McLoughlin chế nhạo.

Anne dụi tắt điếu thuốc. “Đơn giản là tôi không thể trả lời câu hỏi ấy. Không, thẳng thắn mà nói, tôi chẳng thấy có gì liên quan.”

“Ai đề nghị cô đến sống ở đây? Cô Maybury à?”

“Chẳng ai hết. Tự tôi đề nghị.”

“Tại sao?”

Cô kiên nhẫn lặp lại. “Bởi vì, tôi cho rằng đây là một nơi đáng yêu”

“Thật vớ vẩn,” McLoughlin giận dữ nói.

Anne mỉm cười. “Anh quên mất tôi là kiểu người thế nào rồi sao, trung sĩ. Tôi tìm thấy lạc thú ở đâu thì sẽ tận hưởng ở đó. Còn Phoebe thì không - đúng hơn là không thể - rời ngôi nhà này mà đến London được, thế nên tôi đến đây. Thực tế chỉ đơn giản có vậy.”

Một quãng dài im lặng. “Lạc thú chẳng kéo dài lâu đâu,” McLoughlin khẽ nói. Cánh cửa chớp lại giật dữ dội trong đầu anh. ‘Lạc thú như đóa anh túc nở rộ, ta tóm lấy, hoa liền úa tàn. Hay như bông tuyết rơi xuống dòng sông, trắng xốp đó rồi chảy tan mãi mãi,’* anh nhủ thầm rồi cả hai lại chìm vào im lặng. “Trong trường hợp của cô, cô Cattrell ạ, cái giá của lạc thú hình như là phải sống kiểu đạo đức giả. Đắt đấy chứ. Liệu cô Maybury có đáng để cô làm thế không?”

Dù bị thọc con dao vào bụng, Anne cũng chẳng thể đau đớn hơn là nghe mấy câu nói ấy. Cô nổi giận. “Để tôi tóm tắt ngắn gọn cho anh nghe về gốc rễ sâu xa của câu hỏi này nhé. Ai đó, có lẽ là Walsh, đã nói với anh rằng, tôi là người theo chủ nghĩa bình quyền, thành viên của hiệp hội phản đối vũ khí hạt nhân, từng là đảng viên Cộng sản, và Chúa mới biết còn những thứ rác rưởi nào nữa. Và anh, vui mừng khi cảm thấy mình cao quý hơn hẳn chỉ bởi anh là đàn ông và thích quan hệ với người khác giới, đã chớp ngay cơ hội để đay nghiến và châm chích tôi về nguyên tắc đạo đức. Anh không hề quan tâm tới sự thật, McLoughlin ạ. Vấn đề duy nhất ở đây là dù anh hay cái tôi tự mãn của anh có khiến lòng tự trọng của tôi bị tổn thương,” cô quát lên, “thì vì Chúa, anh đã có một khởi đầu tệ hại rồi đấy.”

McLoughlin nhoài tới trước, mặt đối mặt cô qua bàn. “Fred và Molly Phillips là ai?”

Anne không lường trước được câu hỏi này, và viên trung sĩ biết điều đó Anne không giấu nổi tia lo lắng lóe lên trong mắt. Cô ngồi xuống ghế, lần tìm một điếu thuốc khác.

“Họ là quản gia và người làm vườn cho Phoebe.”

“Cô Goode nói, cô là người thu xếp công việc cho họ ở đây. Làm sao cô tìm được họ?”

“Có người giới thiệu.”

“Qua mối quan hệ công việc hay chính trị? Việc giúp phạm nhân tái hòa nhập cộng đồng cũng là một trong những sở thích của cô à?”

Mẹ kiếp, Anne thầm nghĩ, hóa ra anh ta không phải chỉ có vai u thịt bắp. “Tôi là thành viên của một ủy ban đặt trụ sở ở London, hoạt động với mục đích tạo công ăn việc làm cho các cựu tù nhân. Tôi gặp họ ở đó.”

Cô trông chờ với vẻ chiến thắng, nhưng rồi phải miễn cưỡng cộng một điểm cho McLoughlin khi anh ta không thể hiện cảm xúc gì. “Họ luôn được gọi là ông bà Phillips à?”

“Không.”

“Vậy tên đầy đủ của họ là gì?”

“Tôi nghĩ anh nên trực tiếp hỏi họ.”

McLoughlin mệt mỏi lấy tay xoa mặt. “Đương nhiên, tôi có thể làm thế, cô Cattrell ạ, nhưng điều đó chỉ khiến tất cả đều thấy khó xử thôi. Dù sao, bằng cách này hay cách khác, chúng tôi vẫn sẽ tìm ra.”

Nhìn qua vai viên trung sĩ ra ngoài cửa sổ, Anne dõi mắt về phía Phoebe. Cô ấy đang tỉa bớt những bông héo trên hàng hoa hồng ven lối vào. Phoebe đã giũ hết căng thẳng từ đêm hôm trước và giờ đang tận hưởng ánh ban mai, mái tóc rực đỏ như lửa, những ngón tay nhanh nhẹn cắt hoa thoăn thoắt. Benson ngồi cạnh cô, còn Hedges nằm thở hổn hển dưới bóng một cây một cây đỗ quyên còi cọc. Nắng chiếu lấp lánh trên những viên sỏi ấm áp, dù mặt trời vẫn chưa đứng bóng.

“Jefferson,” Anne nói.

Vị trung sĩ tiếp lời gần như ngay lập tức. “Hai người họ bị kết án năm năm vì tội giết người thuê trọ, Ian Donaghue.”

Anne gật đầu. “Anh biết vì sao bản án lại quá khoan hồng thế không?”

“Có, tôi biết. Donaghue đã cưỡng bức và giết chết đứa con trai 12 tuổi nhà họ. Họ tìm ra hắn trước cảnh sát và treo cổ hắn.”

Cô gật đầu.

“Cô có tán thành việc trả thù cá nhân không, cô Cattrell?”

“Tôi thông cảm với chuyện đó.”

McLoughlin đột nhiên mỉm cười và trong một thoáng, Anne nghĩ anh cũng có nhân tính.

“Vậy là cuối cùng chúng ta cũng tìm thấy một điểm tương đồng.” McLoughlin gõ cây bút chì lên bàn. “Vợ chồng nhà Phillips có hòa thuận với cô Maybury không?”

“Vô cùng hòa hợp.” Nhưng ngạc nhiên thay, cô lại cười khúc khích. “Fred đối xử với cô ấy như người trong hoàng tộc, còn Molly thì đối xử với cô ấy như rác rưởi. Một sự kết hợp không thể tuyệt vời hơn.”

“Tôi tưởng họ sẽ cảm thấy biết ơn chứ.”

“Ngược lại, chính Phoebe mới là người biết ơn họ nhiều hơn.”

“Vì sao vậy? Cô ấy cho họ một mái ấm và công việc mới cơ mà.”

“Đó là theo cảm nhận của anh bây giờ thôi. Lúc tôi chuyển đến vào chín năm trước, Phoebe đã phải tự mình cáng đáng suốt một năm ròng. Cô ấy bị tất cả mọi người xa lánh. Không ai trong làng hay thậm chí ở Silverborne bằng lòng đến Streech làm việc. Phoebe phải tự xoay xở với vườn tược và việc nhà. Nơi này cứ như một bãi rác vậy.” Tâm trí cô chao đảo khi dòng kí ức vật lộn để thoát ra ngoài. Cô nhớ lại mùi khai khắm của nước tiểu. Khắp mọi nơi. Trên tường, thảm, rèm cửa. Cô sẽ không bao giờ quên được thứ mùi kinh tởm đó. “Sự xuất hiện của Fred và Molly vài tháng sau đã thay đổi cuộc sống của cô ấy.”

McLoughlin nhìn quanh thư phòng. Anh dám cá phần lớn nội thất ở đây đều là đồ cổ, tủ sách bằng gỗ sồi chạm khắc, gờ đúc thạch cao, lò sưởi ốp gỗ, nhưng vài thứ khác lại mới tinh, như lớp sơn, bộ tản nhiệt dưới cửa sổ, lò sưởi tráng men trắng với lớp kính đôi, chắc chắn đều chưa tới mười năm.

“Bây giờ người dân địa phương đã thay đổi thái độ với cô Maybury chưa?”

Anne nhìn theo ánh mắt anh. “Chưa hề. Họ vẫn không chịu làm bất cứ việc gì cho cô ấy.” Cô gạt tàn thuốc. “Phoebe đã cố gắng nhiều lần nhưng không thành. Hết cách với Silverborne rồi. Cô ấy đã thử sức ở những nơi xa hơn như Winchester và Southampton, nhưng kết quả vẫn vậy. Điền trang Streech quá tai tiếng, trung sĩ ạ. Việc đó anh cũng thừa biết rồi, phải không?” Cô mỉm cười cay độc. “Tất cả cư xử như thể sẽ bị giết ngay khi vừa đặt chân đến nơi này. Và có vẻ sau phát hiện nho nhỏ hôm qua, mọi người sẽ lại càng tin như thế.”

McLoughlin hất đầu về phía cửa sổ. “Ai là người lắp lò sưởi trung tâm và lớp kính đôi? Fred à?”

“Phoebe.”

Trung sĩ bật cười thích thú. “Ôi, lạy Chúa! Coi nào, tôi biết cô đang muốn ngầm chứng minh phụ nữ là-tất-cả và làm-được-tất-cả, nhưng tôi không thể chấp nhận ý tưởng đó.” Anh đứng dậy và đi thẳng về phía cửa sổ. “Cô có biết lớp kính này nặng bao nhiêu không?” Anh gõ vào một ô kính và vô tình khiến Phoebe ở bên ngoài chú ý. Cô tò mò nhìn anh một lúc, khi thấy anh quay đi, cô lại tiếp tục với công việc làm vườn. “Cô Maybury không thể nâng nổi nó, chứ đừng nói đến đưa lên khung một cách công phu thế này. Cần ít nhất là hai, nếu không phải ba, người đàn ông.”

“Hoặc ba người phụ nữ,” Anne không mảy may biến sắc trước cơn cáu giận của trung sĩ. “Chúng tôi cùng làm. Suy cho cùng chúng tôi có tận năm người, cuối tuần thì thậm chí có tới tám người.”

“Tám?” Trung sĩ thắc mắc. “Tôi tưởng chỉ có hai đứa trẻ.”

“Ba. Còn Elizabeth, con của Diana nữa.”

McLoughlin lấy tay cào qua mái tóc, tạo thành một chỏm sẫm màu nhọn hoắc hướng lên trần nhà. “Cô ấy chưa bao giờ đề cập đến con cái,” anh chua chát nói, tự hỏi liệu còn điều gì ngạc nhiên như thế mà mình chưa biết hay không.

“Có thể do anh không hỏi.”

McLoughlin phớt lờ nhận xét này. “Cô bảo cũng chính cô Maybury lắp lò sưởi trung tâm. Bằng cách nào thế?”

“Có lẽ cũng giống cách các thợ sửa ống nước làm thôi. Tôi nhớ cô ấy chuộng các ống hơi nên ở đây đầy bùi nhùi thép, chất nung nóng kim loại và dụng cụ hàn. Cũng có vô số ống đồng các loại, dài 15 đến 20 milimét. Cô ấy thuê một chiếc máy trong vài tuần để uốn, tạo ống hình chữ S và bẻ các góc vuông. Tôi đã có một bài báo khá hay về đề tài phụ nữ và việc tự làm những thứ tương tự.”

McLoughlin lắc đầu. “Ai chỉ cho cô ấy cách làm? Ai là người nối chúng đến lò hơi?”

“Phoebe chứ ai.” Anne tỏ ra thích thú trước biểu cảm của anh. “Cô ấy mượn một cuốn sách ở thư viện. Trong đó có hướng dẫn cách làm.”

Andy McLoughlin hoài nghi ra mặt. Theo kinh nghiệm của anh, đơn giản là không thể tồn tại một người phụ nữ có thể ghép hệ thống ống nối cho lò sưởi trung tâm. Mẹ anh là người khăng khăng giữ những tư tưởng cổ lỗ rằng, vị trí của người phụ nữ là ở trong bếp để dọn dẹp, lau chùi và nấu ăn. Thậm chí, bà còn từ chối học những việc như thay phích cắm, vì nhất nhất cho rằng đó là công việc của đàn ông. Vợ anh thì ngược lại. Với tư tưởng hiện đại, cô đã ứng tuyển vị trí thư kí thời vụ và tự gọi mình là người phụ nữ của công việc. Thực tế, cô chỉ ngồi đó giết thời gian, sơn móng tay, nghịch tóc, và than thở không ngớt về sự chán chường, nhưng lại chẳng làm gì để thay đổi nó. Cô tích lũy năng lượng và chỉ đem ra sử dụng khi chồng trở về nhà, giải phóng chúng qua những cơn thịnh nộ. Đầu tiên, cô buộc tội anh ham mê công việc nên bỏ bê vợ, rồi anh không để tâm đến vẻ ngoài của vợ, và cả sự bất tài vì không thể trở thành trụ cột đáng ngưỡng mộ mà cô vợ ẩm ương của anh luôn đòi hỏi. Trớ trêu ở chỗ, lúc đầu, anh bị cô thu hút chính bởi anh đã phát ngấy tư tưởng phụ nữ gắn liền với bếp núc của mẹ mình, mặc dù trong hai người họ, mẹ anh hiểu biết hơn nhiều. Anh lảng tránh cả hai mối quan hệ và ý thức rõ ràng rằng, nguyên nhân không phải do những thiếu sót từ phía mình, mà là từ phía họ. Anh tìm kiếm sự bình đẳng nhưng chỉ nhận về sự lệ thuộc đến bực bội.

“Cô ấy còn làm những gì nữa?” Anh cộc lốc hỏi và nhìn lớp sơn tường hoàn hảo. “Trang trí à?”

“Không, phần lớn là nhờ Diana, dù tất cả chúng tôi đều giúp một tay. Di cũng đảm nhiệm việc bọc ghế và treo rèm cửa. Phoebe làm gì nữa nhỉ.” Anne trầm ngâm một lúc. “Cô ấy mắc lại hệ thống dây điện, xây thêm hai phòng tắm và lắp cửa ngăn cách giữa hai chái nhà với nhà chính. Hiện tại, cô ấy và Fred đang nỗ lực để đại tu phần mái.” Cảm nhận được sự hoài nghi của trung sĩ, cô nhún vai. “Phoebe chẳng cố chứng minh bất cứ điều gì. Cả việc tôi kể về mấy chuyện này với anh cũng vậy. Phoebe chỉ làm việc như mọi người và tự thích nghi với hoàn cảnh thôi. Cô ấy là một chiến binh ngoan cường, không phải kiểu người đầu hàng số phận đâu.”

McLoughlin nghĩ đến hoàn cảnh của chính anh. Cô đơn khiến anh sợ hãi.

“Cô và cô Goode có lo lắng về tình trạng tâm lý của cô Maybury sau mười hai tháng sống một mình trong căn nhà này không? Đó có phải lý do thực sự khiến cô chuyển đến đây không?”

Anne tự nhủ, liệu thực tế có thể phản ánh nổi bao nhiêu phần sự thật đây? Trả lời “Đúng” cho câu hỏi kiếu này với một người đàn ông như McLoughlin thì có khác nào phản bội Phoebe. Năng lực thấu hiểu của anh ta bị thành kiến che lấp mất rồi. “Không, trung sĩ,” cô đáp. “Diana và tôi chưa bao giờ lo lắng về tình trạng tâm lý của Phoebe. Đơn cử, cô ấy còn vững vàng hơn anh nhiều.”

Đôi mắt anh nhíu lại. “Cô là bác sĩ tâm lý đấy à, cô Cattrell?”

“Cứ coi như thế đi, Anne nhoài người tới trước, lạnh lùng quan sát “Tôi có thể lập tức nhận ra những người mắc chứng nghiện rượu.”

McLoughlin vung tay ra, bóp nghẹt cổ Anne, tốc độ nhanh đến kinh ngạc, rồi tàn nhẫn lôi cô về phía mình, những ngón tay bấu chặt vào da thịt. Cơn xáo động từng cảm xúc rối bời đã chế ngự lý trí anh. Anh bỗng hôn cô, nếu tùy tiện thô bạo áp môi mình vào môi người khác có thể gọi là hôn. Nụ hôn ấy cũng là hành động bột phát, như cái cách anh đột ngột lôi cô lại. Anh vội buông tay ra và nhìn chằm chằm vào những hằn đỏ trên cổ cô. Mồ hôi lạnh ướt đám lưng khi anh nhận ra vừa tự biến mình thành kẻ dễ tổn thương đến nhường nào. “Tôi không biết tại sao tôi lại làm thế,” anh nói. “Xin lỗi cô.” Nhưng anh biết, nếu xảy ra tình huống tương tự, có lẽ anh vẫn làm thế thôi. Cuối cùng, anh cũng có cảm giác trả được thù.

Anne chùi nước miếng của anh khỏi miệng và kéo cao cổ áo cao lên. “Anh có muốn hỏi tôi gì nữa không?” Cô nói như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Trung sĩ lắc đầu. “Hiện tại thì không.” Anh nhìn cô đứng dậy. “Cô có thể tố cáo tôi vì hành động đó, cô Cattrell.”

“Đương nhiên.”

“Tôi không biết tại sao tôi lại làm thế,” anh lặp lại.

“Tôi thì biết,” cô nói. “Bởi anh là một thằng khốn cặn bã thiếu thốn tình cảm.”

kiếm thứ gì vậy, thưa sếp?” Một người hỏi. Walsh đưa vài tờ đánh máy cho các nhóm. “Đọc các điểm chính, rồi dùng đến trực giác của các cậu. Nếu có ai đó ở đây liên quan đến kẻ giết người, họ sẽ không tự nhiên mà tặng miễn phí bằng chứng về
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.