Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 073
Đấu Giá Trang Sức (Phần 4)

❊ ❊ ❊

"Cái gì?" Diệp Khiêm kinh ngạc thốt lên, nói: "Đám nhóc này có phải rảnh rỗi quá sinh nông nổi không, không có việc gì làm à? Toàn bộ đều là đồ của nhà mình, đi trộm cái quái gì cơ chứ."

Lý Vĩ nhún vai, thản nhiên đáp: "Không biết." Dáng vẻ hoàn toàn không liên quan đến mình. Nhìn biểu cảm của hắn, nếu không phải vì nhiệm vụ bảo vệ Triệu Nhã, chỉ sợ hắn cũng đã theo đám nhóc kia làm chung rồi.

Rất nhiều người bên ngoài có lẽ đều cho rằng Lang Nha chỉ đơn giản là một tập đoàn lính đánh thuê, nhưng thực tế không phải vậy. Trong thời gian Diệp Khiêm lãnh đạo Lang Nha, không chỉ tiêu diệt "Huyết Báo" - tổ chức từng được xưng tụng là vương giả trong thế giới lính đánh thuê, mà còn mở rộng thế lực của Lang Nha sang các ngành nghề khác. Nguyên nhân trong đó rất phức tạp, nhưng hiệu quả đạt được trong những năm qua lại vô cùng khả quan. Thế lực của Hạo Thiên Tập Đoàn thuộc Lang Nha trên thương trường cũng đang trên đà phát triển ổn định, các mảng kinh doanh bao gồm đầu tư tài chính, xây dựng bất động sản, gia công trang sức, điện ảnh giải trí, v.v.

Ở Nam Phi, Lang Nha sở hữu mỏ kim cương riêng biệt. Nhà thiết kế nổi tiếng Mary không chỉ là nhà thiết kế hoàng gia của nước Y, mà còn là giám đốc thiết kế của Hạo Thiên Tập Đoàn. Tất cả trang sức được đấu giá trong buổi đấu giá lần này thực chất đều là của Hạo Thiên Tập Đoàn, có nghĩa là, đám nhóc kia đang chuẩn bị cướp chính đồ của nhà mình.

Diệp Khiêm lắc đầu đầy bất lực, cũng không hiểu nổi đám nhóc này rốt cuộc đang ủ mưu tính kế gì. Bảo là để lừa tiền bảo hiểm á? Đánh chết Diệp Khiêm cũng không tin. Lang Nha chưa đến mức nghèo túng tới mức phải đi lừa tiền bảo hiểm để sống. Tuy nhiên, vì họ đã lên kế hoạch xong xuôi, Diệp Khiêm cũng lười can thiệp vào. Rất nhiều chuyện của Lang Nha, Diệp Khiêm đều rất yên tâm giao cho Jack xử lý, có thể nói, Jack chính là quân sư, là bộ óc trí tuệ trong Lang Nha.

Đột nhiên, Diệp Khiêm cảm nhận được một luồng sát khí nồng đậm, lông mày không khỏi hơi nhíu lại. Cảm giác này giống hệt tình hình tối hôm đó khi đi ăn cùng Tần Nguyệt, chẳng lẽ lại nhắm vào Tần Nguyệt? Lý Vĩ hiển nhiên cũng cảm nhận được luồng sát khí đó. Sau khi hai người nhìn nhau, Lý Vĩ xoay người biến mất vào đám đông. Hợp tác lâu như vậy, có những lời bọn họ căn bản không cần thốt ra, cũng có thể hiểu đối phương đang nghĩ gì.

Lần trước là vì sợ đối phương "điệu hổ ly sơn" nên Diệp Khiêm mới để hắn có cơ hội chạy thoát. Lần này thì khác rồi, tinh nhuệ của Lang Nha đều tụ hội tại đây, nếu để đối phương trốn thoát lần nữa, danh tiếng của Lang Nha coi như hoàn toàn hủy hoại, Lang Nha cũng không cần làm vương giả trong thế giới lính đánh thuê nữa, thậm chí là xóa tên khỏi thế giới lính đánh thuê cho xong.

Lý Vĩ dù nhiều lúc có chút bất cần đời, cà lơ phất phơ, nhưng đối với việc chính sự thì xưa nay chưa bao giờ lơ là. Diệp Khiêm hoàn toàn tin tưởng hắn sẽ không làm mình thất vọng. Tuy nhiên, dù sao cũng không biết đối phương có bao nhiêu người, Diệp Khiêm cảm thấy tốt nhất vẫn là cùng Tần Nguyệt và Triệu Nhã vào hội trường trước đã, dù sao ở đây người qua kẻ lại, rất bất lợi cho việc bảo vệ bọn họ.

"Chúng ta vào thôi." Diệp Khiêm bước tới bên cạnh Tần Nguyệt, nói.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Diệp Khiêm, Tần Nguyệt dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, cô khựng lại một chút rồi nói: "Dù sao buổi đấu giá cũng sắp bắt đầu rồi, đi thôi. Nhã nhi, đi cùng chúng ta."

Triệu Nhã hơi bĩu môi, nói: "Nhưng mà... Khả Nhi vẫn còn ở bên kia."

"Khả Nhi cũng tới sao? Gọi em ấy cùng qua đây đi." Tần Nguyệt hơi sững người lại, dùng giọng điệu rất nghiêm túc nói. Rõ ràng, cô đã nhìn ra điểm khác thường từ biểu cảm của Diệp Khiêm.

Đối với Tần Nguyệt, thực ra Triệu Nhã vẫn luôn có phần kính sợ, cho nên buổi đấu giá trang sức lần này cô mới giấu Tần Nguyệt và Hồ Khả để lẻn đến đây. Khi đối diện với Tần Nguyệt, Triệu Nhã dù sao cũng không được tự nhiên như bình thường, ít nhiều cảm thấy có chút gò bó. Tuy nhiên, Tần Nguyệt đã hạ lệnh, Triệu Nhã cũng không dám từ chối, đành lấy điện thoại ra gọi cho Hồ Khả, sau đó vẫy vẫy tay về phía xa.

Không lâu sau, một cô gái chừng ngoài hai mươi tuổi khoan thai bước tới. Dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, gương mặt búng ra sữa với hai lúm đồng tiền nông, khoác trên mình chiếc váy liền thân trắng tinh khôi, trông y hệt một thiên thần nhỏ đáng yêu.

Đúng là "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", những cô gái quen biết Tần Nguyệt ai nấy đều là mỹ nhân. Diệp Khiêm nhìn chằm chằm vào cô gái tên Hồ Khả kia, mắt không chớp lấy một cái, cả người như khúc gỗ đứng ngây ra đó. Nếu nói vẻ đẹp của Tần Nguyệt là sự lạnh lùng diễm lệ đến nghẹt thở, vẻ đẹp của Triệu Nhã là sự tinh nghịch bướng bỉnh, thì vẻ đẹp của Hồ Khả lại chính là sự thanh thuần như gió xuân mát lành.

Tần Nguyệt lườm Diệp Khiêm một cái cháy mắt, vươn tay véo mạnh vào eo hắn một cái. Diệp Khiêm đau điếng người, suýt chút nữa là nhảy dựng lên, xoay đầu nhìn Tần Nguyệt với vẻ mặt đầy vô tội. Diệp Khiêm thực sự không hiểu tại sao Tần Nguyệt lại chuẩn xác đến vậy, lần nào cũng véo trúng ngay một chỗ đó. Diệp Khiêm thậm chí còn nghĩ, nếu mình cứ tiếp tục chung đụng với Tần Nguyệt lâu dài, e rằng miếng thịt ở eo mình sớm muộn gì cũng chết sạch tế bào mất.

"Không được nảy sinh ý đồ xấu với Khả Nhi." Tần Nguyệt thì thầm nói.

Diệp Khiêm dở khóc dở cười, nhìn Tần Nguyệt với gương mặt vô tội, rõ ràng đang muốn nói: "Anh nào có nảy sinh ý đồ gì đâu, oan uổng quá." Thực ra, đây đúng là lời trong lòng Diệp Khiêm. Đối với Hồ Khả, Diệp Khiêm thực sự không có lấy một nửa phần dục vọng nam nữ, mà chỉ là không kìm lòng được mà nảy sinh một khao khát bảo vệ mãnh liệt.

Tần Nguyệt lườm Diệp Khiêm một cái rồi không nói gì nữa.

"Nguyệt tỷ tỷ!" Hồ Khả ngọt ngào gọi một tiếng. Tiếp đó, ánh mắt cô không tự chủ được mà hướng về phía Diệp Khiêm, hiển nhiên có chút ngạc nhiên vì Tần Nguyệt lại đi cùng một người đàn ông lạ mặt. Triệu Nhã ghé sát tai Hồ Khả, líu lo thì thầm điều gì đó, chốc chốc lại nhìn về phía Diệp Khiêm, rõ ràng là đang nói xấu Diệp Khiêm với Hồ Khả.

Hồ Khả dường như không hề để tâm đến những lời của Triệu Nhã, mỉm cười nhẹ với Diệp Khiêm và nói: "Tôi tên là Hồ Khả, rất vui được làm quen với anh." Vừa nói cô vừa đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình ra.

Diệp Khiêm đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy, vội vàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Hồ Khả, nói: "Tôi tên Diệp Khiêm, chữ Khiêm trong khiêm tốn." Vừa nói hắn vừa dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay Hồ Khả hai cái. Trong lòng hắn sướng rơn, lúc này Diệp Khiêm mới hiểu tại sao người xưa lại thích dùng từ "nhu di" để hình dung bàn tay phụ nữ. Tay của Hồ Khả da dẻ mịn màng, mềm mại như không có xương, mười ngón tay thon dài, cả người toát lên khí chất thư hương của người phụ nữ cổ điển.

Tần Nguyệt và Triệu Nhã tất nhiên đều thu hết những hành động nhỏ mọn của Diệp Khiêm vào tầm mắt. Tuy nhiên, Tần Nguyệt chỉ lườm Diệp Khiêm một cái cháy mắt mà không nói gì. Triệu Nhã thì khác hẳn, cô giật mạnh tay Hồ Khả ra, trừng mắt nhìn Diệp Khiêm quát: "Đồ sắc lang, anh muốn làm gì Khả Nhi hả?"

"Tôi thì làm được gì chứ, tôi chỉ là đang bắt tay xã giao với Khả Nhi muội muội thôi mà." Diệp Khiêm thản nhiên nói. Hắn sẽ không vì chút lợi nhỏ mình chiếm được mà chột dạ đâu, da mặt của Diệp Khiêm đâu có mỏng như người thường. Lúc nói chuyện, không biết từ bao giờ cách gọi Hồ Khả cũng trở nên thân mật như vậy rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:39
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.