Hầm Trữ Đông

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

2

Sở Cảnh sát Silvethome, một biểu tượng của chiến thắng, mang dáng vẻ hiện đại với những đường nét mạ rôm và cửa sổ tối màu đóng kín đang ánh lên trong nắng. Trông nó nổi bật hẳn giữa khung cảnh ít nhiều mang vẻ truyền thống xung quanh. Bên trong, điều hòa lại hỏng nên nhiều giờ qua, cả bầu không khí làm việc lẫn các cảnh sát có mặt ở đây đều như muốn bốc hỏa. Họ cáu bẳn và cãi cọ lẫn nhau như trẻ con. Ai có thể đi thì đều đã ra ngoài. Kẻ ở lại ti nạnh với họ, chỉ chăm chăm ôm lấy quạt điện của mình và cầu nguyện ca trực nhanh kết thúc. Chánh thanh tra Walsh cũng đang vã mồ hôi trên đống giấy tờ trong văn phòng. Nhưng với ông, lệnh điều động một tổ cảnh sát tới điền trang Streech thật không khác nào luồng gió tươi mát diệu kì thổi qua những khung cửa sổ kín mít. Ông vui vẻ huýt sáo trên đường đến phòng họp. Còn với trung sĩ McLoughlin, người được cắt cử đế giúp đỡ chánh thanh tra thì việc lỡ giờ quán bar mở cửa và không được uống vại bia lạnh mà anh đã tự hứa tặng chính mình thật không khác nào giọt nước tràn ly.

Diana nghe thấy tiếng ô tô trước tất cả mọi người. Cô uống nốt chỗ brandy và để chiếc ly vào tủ búp phê. “Nhanh chân lên, các cô gái. Họ đến rồi.”

Phoebe bước đến trước lò sưởi, gương mặt trắng bệch dị thường trên nền tóc đỏ rực. Vóc người dong dỏng cao, cô hiếm khi mặc gì khác ngoài sơ mi kẻ ca rô và quần Levis cũ. Nhưng từ hầm trữ đông trở ra, cô đã thay sang váy lụa cao cổ, dài tay. Trông cô rất hài hòa với căn phòng thanh nhã trang hoàng theo tông nhạt cổ điển cùng những tấm rèm nhung xếp nếp, nhưng trong mắt Anne, cô lại trở nên thật xa lạ. Phoebe mỉm cười với hai người bạn. “Mình xin lỗi.”

Anne vẫn đang rít thuốc như mọi khi. Cô ngả đâu ra sofa, ngửa mặt nhả một luồng khói xám. “Đừng ngớ ngẩn thế,” cô thẳng thừng đáp. “Chẳng ai bắt cậu chịu trách nhiệm chỉ vì một thằng ngu đi chọn đất nhà cậu mà chết. Lời giải thích đơn giản là thế này: Một lão già lang thang đã nhắm chỗ ấy làm chốn dung thân và đột nhiên lên cơn đau tim.”

“Mình cũng nghĩ như vậy,” Diana nói và tiến về phía sofa. “Cho mình một điếu thuốc đi, bạn thân mến. Dây thần kinh của mình căng như dây đàn, chỉ đợi một bản concerto Rachmaninov tấu lên nữa thôi.”

Anne cười khúc khích và đưa gói thuốc cho bạn. “Cậu muốn một điếu không, Pheeb?”

Phoebe lắc đầu và lơ đãng kéo vạt váy lên chùi mắt kính. Cô không mặc đồ lót bên trong. Hành động vô thức đó khiến Anne yên tâm ít nhiều.

“Sẽ chẳng chiếc kính nào nguyên vẹn nếu cậu tiếp tục làm thế đâu,” cô dịu dàng nói.

Phoebe thở dài, thả váy xuống và đeo kính lên. “Những người lang thang không khỏa thân rồi lên cơn đau tim trên đất nhà người khác,” cô nói.

Chuông cửa reo vang. Họ nghe thấy tiếng Molly Phililip vợ Fred, im lặng tiến về phía cửa trước. Theo bản năng, Anne và Diana tự động đứng về hai bên lò sưởi, Phoebe ở giữa. Khi cửa bật mở, Diana bỗng nhận thấy đây chưa hẳn là một ý hay, họ đơn thuần muốn ủng hộ Phoebe, nhưng e rằng cảnh sát lại nhìn nhận sự sắp xếp này theo hướng bao che cho nhau.

Molly dẫn hai người đàn ông đi vào. “Chánh thanh tra Walsh và trung sĩ McLoughlin, thưa cô. Còn cả đống người ngoài kia nữa. Tôi có nên bảo Fred để mắt đến họ không?”

“Không, thế là ổn rồi, Molly ạ. Tôi chắc chắn họ sẽ cư xử đúng mực mà.”

“Nếu cô đã nói vậy thì cũng được thôi. Nhưng tôi không cho là thế đâu. Mấy đôi chân to bè lóng ngóng của họ đã cày xới khắp vạt sỏi mà Fred vừa cẩn thận cào bằng sáng nay?” Bà trừng mắt nhìn hai người đàn ông với vẻ buộc tội.

“Cảm ơn bà, Molly. Bà có thể pha trà cho mọi người không? Tôi đảm bảo ai cũng sẽ thích cho mà xem.”

“Cô nói phải.” Bà ta đóng cửa lại sau lưng và giậm chân rầm rầm dọc theo hành lang về phía bếp.

George Walsh đợi tiếng bước chân im hẳn, mới tiến đến và chìa tay ra. Chánh thanh tra là một người gù lưng, gầy gò, có thói quen giật đầu sang cả hai bên khá quái dị, chúng khác gì bệnh nhân mắc chứng Parkinson, khiến bề ngoài của ông nhuốm vẻ yếu ớt giả tạo.

“Chào cô Maybury. Nếu cô chưa quên thì trước đây chúng ta đã gặp nhau rồi.” Ông vẫn nhớ như in lần gặp gỡ đầu tiên, cô đứng đúng ở chỗ đang đứng lúc này. Vậy mà đã mười năm. Cô hầu như chẳng thay đổi gì, vẫn là nữ chủ nhân của điền trang xa xôi tách bi ệt, được bao bọc nhờ gia thế của mình. Bị kịch như thế chưa từng xảy ra. Rõ ràng, chẳng có dấu hiệu tội ác nào trên gương mặt thản nhiên tươi cười kia. Vẻ điềm tĩnh ở cô quá bất thường. Dân làng gọi cô là phù thủy, và ông hiểu vì sao.

Phoebe bắt tay chánh thanh tra. “Tôi còn nhớ. Đó là vụ án lớn đầu tiên của ông mà.” Giọng cô trầm và cuốn hút. “Hồi ấy ông mới chỉ là thanh tra thôi. Chắc ông chưa gặp các bạn của tôi, cô Cattrell và cô Goode.” Cô chỉ về phía Anne và Diana, hai người cũng lịch sự bất tay Walsh. “Hiện tại, họ sống ở đây.

Chánh thanh tra quan sát hai người phụ nữ với vẻ hứng thú. “Thường trú à?” ông hỏi.

“Gần như là vậy,” Diana nói. “Khi công việc không bật buộc phải đi xa. Chúng tôi đều làm nghề tự do. Tôi thiết kế nội thất, còn Anne là phóng viên.” Walsh gật đầu, nhưng Anne chắc chắn ông ta đã biết hết những điều Diana vừa nói.

“Tôi lấy làm ghen tị với các cô đấy, ” Walsh thành thật nói, ông đã thích mê điền trang Streech kề từ lần đầu tiên trông thấy nó.

Phoebe chìa tay về phía người đàn ông còn lại. “Chào anh, trung sĩ McLoughlin. Cho phép tôi giới thiệu cô Goode và cô Cattrell.”

McLoughlin trên dưới ba mươi lăm, cùng tuổi với họ, bề ngoài có vẻ là người trầm tĩnh, kiệm lời. Với ánh mắt lạnh lẽo và đôi môi mím chặt như mang trong mình sự cáu kỉnh, tập trung và tàn nhẫn của sở cảnh sát, anh ta ném vào Phoebe và những người bạn của cô cái nhìn chán ngấy, coi thường, động tác bắt tay cũng chỉ hờ hững lấy lệ. Sự khinh ghét và chán chường ấy như cái tát thô bạo đối với mấy người phụ nữ.

Anne đứng bật dậy, liều lĩnh và thách thức, trước sự bất ngờ của hai cô bạn, những người có thể cảm nhận được cơn thịnh nộ của cô. “Trời, trời ạ! Này trung sĩ, anh đã nghe đồn thổi gì về chúng tôi thế.” Cô nhạo báng nhướng một bên chân mày rồi cố tình vuốt những ngón tay dọc theo ống quần. “Hẳn anh mới dứt sữa mẹ nên không có mặt ở đây vào lần trước, khi điền trang trở thành trung tâm chú ý của cảnh sát. Giờ để tôi đoán xem. Danh tiếng về chúng tôi,” cô chỉ vào mình và hai người bạn, “chúng tôi biết ngoài kia họ đồn đại thế nào. Tôi tự hỏi không rõ điều gì khiến anh khó chịu nhất đây? Lạm dụng trẻ em, bùa chú phù thủy hay đồng tính nữ?” Cô chăm chăm quan sát gương mặt anh với vẻ khinh miệt. “Hẳn là đồng tính nữ rồi,” cô lẩm bẩm. “Phải, anh sẽ cho rằng đấy là điều kinh tởm và nguy hiểm nhất, nhưng vừa hay đó lại là điều duy nhất chính xác đấy, chẳng phải sao?”

Cơn cáu giận của McLoughlin, vốn đã bị thời tiết nóng nực thiêu đốt suýt chút nữa thì phun trào. Anh hít thở thật sâu. “Tôi chẳng có gì phản đối giới ô môi cả, cô Cattrell ạ,” anh bình thản đáp. “Tôi chỉ không bao giờ muốn dính líu tới bất cứ ai trong số họ thôi.”

Diana dụi tắt điếu thuốc, hơi mạnh tay hơn cần thiết. Cô cất tiếng khô khốc: “Đừng trêu chọc người đàn ông tội nghiệp này. Anh ta sẽ cần đến toàn bộ trí khôn để phân loại cái đống bầy nhầy trong hầm trữ đông đấy.”

Phoebe cứng người. Cô ngồi xuống chiếc ghế gần mình nhất và ra hiệu cho những người khác ngồi xuống. Walsh chọn ghế đối diện cô, Anne và Diana ngồi trên sofa, mặc kệ McLoughlin phải ghé mông lên chiếc ghế đẩu trải đệm trang nhã. Ai cũng nhận thấy sự khó chịu của anh ta khi phải ngồi ở tư thế đó, đôi chân dài gập lại một cách kì quặc

“Cẩn thận đừng làm gãy ghế, trung sĩ ạ,” Walsh quát. “Tôi cũng ghét những kẻ vụng về chẳng kém gì bà quản gia hồi nãy đâu. Nào, giờ thì cô Maybury, có lẽ cô sẽ muốn nói rõ lý do gọi chúng tôi đến đây chứ?”

“Tôi tưởng cô Goode đã giải thích qua điện thoại rồi.”

Ông lôi một màu giấy ra từ túi áo. “‘Xác trong hầm trữ đông, điền trang Streech. Phát hiện lúc 4 giờ 35 Phút chiều.’ Không nhiều thông tin lắm nhỉ? Kể cho tôi nghe xem, cụ thể đã xảy ra chuyện gì.”

“Thực sự thì có vậy thôi Fred Phillips, người làm vườn, đã tìm thấy cái xác vào khoảng thời gian đó và chạy ra báo với chúng tôi. Diana là người gọi cho các ông trong lúc Fred đưa Anne và tôi đến nhìn cái xác.”

“Vậy là cô đã nhìn thấy nó?”

“Đúng thế.”

“Đó là ai? Cô biết không?”

“Không thể nhận dạng được.”

Anne đột nhiên bật lửa châm một điếu thuốc khác. “Nó thối rữa, đen ngòm, kinh tởm. Không ai nhận dạng nổi.” Cô sốt ruột nói, chất giọng trầm nhấn mạnh từng từ một.

Walsh gật đầu. “Tôi hiểu rồi. Là người làm vườn đã gợi ý cô nên đến xem phải không?”

Phoebe lắc đầu. “Không, ông ấy khuyên tôi không nên làm thế. Là tôi khăng khăng muốn vậy.”

“Vì sao?”

Cô nhún vai. “Bản tính tò mò, tôi nghĩ thế. Chẳng lẽ ông sẽ không đi ư?”

Viên thanh tra im lặng một thoáng. “Có phải chồng cô không, cô Maybury?”

“Tôi đã nói là cái xác không thể nhận dạng được mà.”

“Có phải cô khăng khăng muốn đi vì cô nghĩ đó có thể là chồng mình không?”

“Đương nhiên. Nhưng tôi đã nhận ra khả năng rất thấp.”

“Vì sao?”

“Vì một câu của Fred. Ông ấy nhắc tôi rằng, chúng tôi đã cất gạch trong hầm trữ đông khoảng sáu năm trước, khi dỡ bỏ một chái nhà phụ. Lúc ấy David đi được bốn năm rồi.”

“Chưa bao giờ tìm thấy xác anh ta. Cũng không lần ra bất cứ dấu vết nào,” Walsh nhắc nhở, “ biết đâu anh ta đã quay lại.”

Diana bật cười, vẻ bồn chồn. “Hắn ta không thể quay lại. Hắn ta chết rồi. Bị giết.”

“Là m sao cô biết, cô Goode?”

“Bởi nếu có thể, hắn đã quay về từ lâu. David luôn biết mình nên kiếm chác từ đâu.”

Walsh bắt chéo chân và mỉm cười. “Vụ án vẫn bỏ ngỏ. Chúng tôi chưa thể chứng minh được anh ta có bị giết hại hay không.”

Khuôn mặt Diana đột nhiên trở nên dữ tợn. “Bởi các ông đã dồn toàn lực để cố gán tội giết người cho Phoebe. Ông chỉ từ bỏ khi không chứng minh nổi thôi. Thậm chí ông không thèm hỏi đến danh sách tình nghi. Tôi sẵn sàng đưa ra hàng trăm cái tên thích hợp. Anne thừa sức đưa ra cả trăm cái tên khác. David Maybury rõ ràng là một tên khốn. Hắn ta đáng chết.” Cô tự hỏi không biết mình có quá trớn hay không và thoáng liếc về phía Phoebe. “Xin lỗi nhé, cưng, nhưng mười năm trước, nếu có nhiều người hơn đứng ra bảo vệ cậu, có lẽ mọi chuyện đã dễ dàng hơn với cậu rồi.”

Anne gật đầu tán đồng. “Ông sẽ lãng phí rất nhiều thời gian nếu cho rằng cái thứ ngoài kia là David Maybury.” Cô đứng dậy và bước đến ngồi lên thành ghế của Phoebe. “Nếu ông cần người làm chứng, thì thanh tra ạ, cả Diana và tôi đã giúp dọn dẹp đống rác tích từ bao năm ra khỏi hầm trữ đông trước khi Fred chất gạch vào. Chẳng có thi thể nào trong hầm sáu năm về trước. Phải vậy không, Di?”

Diana thích thú khẽ nghiêng đầu. “Dù sao, đó cũng không phải là nơi có thể tìm thấy xác David. Có khi hắn đang ở đáy đại dương, làm mồi cho đám cua và tôm hùm rồi cũng nên.” Cô nhìn McLoughlin. “Anh có thích cua không, trung sĩ?”

Walsh chen vào, trước khi McLonghlin kịp mở miệng: “Chúng tôi đã lần theo tất cả các mối quan hệ của anh Maybury và không tìm được mảnh bằng chứng nào liên quan đến sự mất tích của anh ta hết.”

Anne búng điếu thuốc vào lò sưởi. “Nhảm nhí!” cô khẽ kêu lên. “Để tôi nói ông nghe điều này, ông chưa hề hỏi đến tôi, dù đáng ra tôi phải nằm trong tốp mười trên một trăm kẻ tình nghi kia.”

“Hẳn cô đã nhầm, cô Cattrell ạ,” chánh thanh tra Walsh điềm tĩnh nói. “Chúng tôi nghiên cứu hồ sơ của cô rất kĩ. Tại thời điểm anh Maybury biến mất, hay nói cách khác là trong suốt thời gian chúng tôi tiến hành điều tra, cô đã đi cắm trại cùng bạn bè ở Greenham Common, dưới sự giám sát của lực lượng Không quân Hoa Kỳ đóng ở đó, của cả cảnh sát Newbury và đủ loại máy quay nữa. Có thể coi đây là bằng chứng ngoại phạm được rồi.”

“Ông nói phải. Tôi quên mất. Thật cảm kích.” Cô cười khúc khích,“Lúc đó tôi đang cố tìm đề tài để đăng lên phụ san màu.” Qua khóe mắt, cô thấy đôi môi McLoughlin kéo thành một đường mỏng dính vẻ phản bác. Cô tiếp tục với giọng mơ màng: “Nhưng chết tiệt, vui lắm luôn. Đợt cắm trại đó là kỉ niệm tuyệt nhất của đời tôi.”

Phoebe chau mày, đặt bàn tay mình lên cánh tay Anne tỏ ý ngăn cô nói tiếp rồi đứng dậy. “Tranh cãi mãi cũng chỉ tốn công vô ích thôi. Phải khám nghiệm tử thi mới biết chính xác có phải David hay không. Nếu các ông muốn, tôi sẽ dẫn các ông tới chỗ cái xác.”

“Để Fred dẫn đi,” Diana phản đối.

“Không. Hôm nay ông ấy đã quá sức rồi. Mình ổn mà. Cậu xuống xem Molly pha trà thế nào giúp mình nhé?”

Phoebe mở khung cửa kiểu Pháp và bước đi trước ra sân. Đang nằm trên những phiến đá lát ấm áp, Benson và Hedges nhổm dậy, rúc mũi vào tay cô. Lông Hedges vẫn xù bông sau khi tắm. Phoebe dừng lại để xoa đầu và khẽ kéo tai nó. “Có một điều tôi nghĩ là cần nói trước với ông.”

Đang dõi theo họ từ phòng khách, Anne bật cười sằng sặc. “Phoebe sắp sửa thú nhận về lỗi lầm bé nhỏ của Hedges và viên trung sĩ đã tái mét mặt mày rồi.”

Diana nhổm lên từ sofa và bước về phía cô bạn. “Đừng đánh giá thấp anh ta. Đôi khi cậu cứ như kẻ ngốc ấy. Sao cậu nhất định phải chống đối tất cả thế?”

“Nào có. Đơn giản là mình không muốn khúm núm trước những suy nghĩ nhỏ nhen của họ mà thôi. Nếu họ cảm thấy mình chống đối thì đó là vấn đề của họ. Nguyên tắc là không thỏa hiệp. Họ được đằng chân thì sẽ lân đằng đầu.”

“Có lẽ vậy, nhưng cậu đâu cần chặn họng mấy người đó. Lúc này nín nhịn thì hữu ích hơn. Chúng ta có một cái xác ở đây đấy. Hay cậu quên rồi?” Giọng cô lo lắng hơn là mỉa mai.

Anne rời mắt khỏi cửa sổ. “Có lẽ cậu nói đúng,” cô ngoan ngoãn đồng ý.

“Vậy cậu sẽ thận trọng chứ?”

“Mình sẽ thận trọng.”

Diana chau mày. “Mình ước có thể hiểu cậu. Nhưng cậu biết đấy, mình chẳng bao giờ hiểu nổi cậu.”

Nhìn gương mặt lo lắng của bạn, Anne bỗng thấy mủi lòng. Di già tội nghiệp, hẳn cô ấy ghét những chuyện này lắm. Đáng lẽ cô ấy không nên đến Streech. Môi trường thích hợp với Di là tháp ngà, nơi khách viếng thăm phải được khám xét kĩ càng và chẳng bao giờ nói điều gì khó chịu. “Cậu không gặp vấn đề gì trong việc thấu hiểu mình hết,” Anne nhẹ nhàng nói. “Cậu chỉ thấy khó mà đồng thuận với mình thôi. Chủ nghĩa bất trị tầm thường của mình gây tổn thương đến sự nhạy cảm của cậu. Mình thường băn khoăn làm sao cậu chịu được.”

Diana đi về phía cửa. “Nhắc mới nhớ, lần sau nếu cậu muốn mình nói dối cho cậu, nhớ cảnh báo mình trước, được chứ? Mình không giỏi kiểm soát cơ mặt như cậu đâu.”

“Vớ vẩn,” Anne nhảy lên một chiếc ghế bành. “Cậu là kẻ nói dối tài năng nhất mà mình từng biết.”

Diana ngừng lại, tay đặt trên nắm đấm cửa. “Sao cậu lại nói thế?” cô đanh giọng.

Anne xoa bóp phần thắt lưng cứng đờ. “Bởi vì, mình có mặt khi cậu khen Weevil rằng cô ta thật am tường việc lựa chọn màu sắc cho phòng khách. Ai mà thốt ra được mấy lời ấy với thái độ nghiêm túc như thế thì hẳn phải là thiên tài diễn kịch.”

“Cô Keevil,” Diana sửa, và mỉm cười quay lại nhìn bạn. “Đáng lẽ không bao giờ nên để cậu đi với mình. Hợp đồng đó đáng giá cả gia tài.”

Anne vẫn tiếp tục châm chọc: “Mình cần đi nhờ xe và cậu đâu thể trách mình vì nhớ sai tên cô ta. Cô ta điệu chảy nước. Dù sao, mình cũng đã giúp cậu rồi đó. Thảm hồng anh đào và rèm xanh nổi chuối, lạy Chúa! Hãy nghĩ đến danh tiếng của cậu đi.”

“Cha cô ta là lái buôn hoa quả, cậu biết mà.”

“Cậu làm mình ngạc nhiên ghê,” Anne khô khan đáp.

kiếm thứ gì vậy, thưa sếp?” Một người hỏi. Walsh đưa vài tờ đánh máy cho các nhóm. “Đọc các điểm chính, rồi dùng đến trực giác của các cậu. Nếu có ai đó ở đây liên quan đến kẻ giết người, họ sẽ không tự nhiên mà tặng miễn phí bằng chứng về
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.