Siêu trí tuệ

Lượt đọc: 133 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Malone trân trân nhìn. Hắn muốn nói gì đó nhưng chữ cứ nghẹn cả lại ở cổ. Điện thoại lại réo lên, và hắn bấm nút nghe với một cảm giác nhẹ nhõm trút bỏ được gánh nặng. Khuôn mặt viền râu của Thomas Boyd hiện lên màn hình.

– Cậu ngày càng khó tóm đấy nhỉ, – Boyd càu nhàu. – Tôi nghĩ danh vọng với tiền tài đang làm cậu lú lẫn rồi đấy.

Malone bực bội đáp: – Tôi đã dặn ở văn phòng là tôi đến đây cơ mà.

– Chắc chắn là có rồi, – Boyd mỉa mai. – Thế cậu nghĩ tôi tìm ra cậu bằng cách nào? Tôi có tha tâm thông chắc? Hay tôi có siêu năng lực kỳ lạ nào à?

– Có thế tôi cũng chẳng ngạc nhiên đâu, – Malone nói. – Thôi vào việc chính đi,Mấy tay gián điệp thì sao rồi—

– Thấy chưa? – Boyd nhếch mép. – Sao cậu biết hay vậy?

– Chắc ăn may thôi, – Malone lẩm bẩm. – Thế tụi nó thế nào rồi?

– À, – Boyd thả lỏng giọng. – Bọn tôi vừa tóm được hai thằng đang làm việc ở Tòa nhà Văn phòng Thượng viện, và một thằng nữa thuộc Bộ Ngoại giao.

Malone trợn tròn mắt: – Tụi nó là gián điệp á? Gián điệp hàng thật giá thật luôn à?

– Ờ, hàng chuẩn không cần chỉnh, – Boyd đáp. – Bọn tôi biết tỏng tụi nó từ mấy năm nay rồi, và cuối cùng tôi quyết định hốt luôn về để mớm cung. Biết đâu đấy, mả bố nhà nó, khéo tụi này lại dính dáng đến cái đống rác rối đang làm loạn cả lên ấy chứ.

– Cậu chẳng hiểu mẹ gì về điều mình đang nói đâu, – Malone chán nản bảo. – Dùng từ "rác rối" thì hơi bị xem nhẹ vấn đề rồi đấy.

Boyd hừ một tiếng rõ to. – Cứ việc ngồi đấy mà tự lú đi, – hắn nói, – để mấy anh em ở đây gánh vác việc thật ăn tiền thật cho. Dù sao thì—

– Bớt xóc xỉm đi, – Malone cắt lời. – Vụ gián điệp thế nào rồi?

– Ờ thì, – Boyd ngập ngừng một chút, – tụi nó toàn làm lao công với thợ bảo trì, và tất nhiên là bọn tôi đã canh chừng cẩn thận để chắc sọ tụi nó không bao giờ chạm được vào bất kỳ thứ tài liệu mật nào có giá trị.

– Hóa ra tụi nó bỗng chốc lột xác thành mấy bộ óc tội phạm thiên tài à, – Malone mỉa mai. – Sau khi đã được nằm trong tầm ngắm kỹ càng suốt mấy năm trời.

Boyd thủ thế: – Thì, chuyện gì mà chẳng có khả năng xảy ra.

Malone thở dài: – Kiểu gì cũng có thể xảy ra tuốt.

Boyd nói với giọng đầy vẻ triết lý: – Có những thứ... khả thi hơn những thứ khác chứ bộ.

– Cảm ơn nhà hiền triết Charles W. Aristotle, – Malone đá xoáy. – Tôi hy vọng cậu thừa biết mình vừa làm cái quái gì khi tóm gọn ba thằng đó. Nếu cứ để yên tụi nó ở chỗ cũ, khéo bọn tôi đã lần ra được mấy đường dây ngon nghẻ rồi.

Chuyện kể rằng trong Thế chiến thứ nhất, có một vị tướng đi thị sát mặt trận, và vì cái tội nghếch cái đầu ngu ngốc ra khỏi chiến hào, suýt chút nữa ông ta đã dính trọn một viên đạn tỉa. Ông ta quay phắt lại quát tháo tay trung sĩ đứng cạnh: "Triệt hạ ngay thằng bắn tỉa đấy cho tôi!"

Tay trung sĩ thưa: "Bẩm ngài, bọn em gí sát sạt vị trí của nó từ sáu ngày nay rồi ạ."

Vị tướng cáu kỉnh: "Thế thì sao chúng mày không cho một phát tiễn nó lên bàn thờ luôn đi?"

Tay trung sĩ nhún vai giải thích: "Bẩm, sự thể là thế này ạ. Nó nã phải đến sáu mươi viên từ lúc chiếm vị trí đến giờ, mà có bắn trúng nổi cái khỉ gì đâu. Tụi em chỉ sợ khử quách nó đi, quân địch lại đổi sang một thằng biết bắn súng thật thì chết toi."

Đấy chính là cẩm nang hành động kinh điển của FBI khi tơi tả đối phó với mấy tay gián điệp té riu. Hàng đống đứa đã bị điểm mặt chỉ tên, trong đó có bốn mươi mốt mạng nằm gọn trong Bộ Thủy sản. Nhưng thà giữ lại mấy con gián điệp lộ tẩy còn hơn đi mò kim đáy bể với mấy đứa giấu mặt. Hơn nữa, chừng nào tụi nó còn tưởng mình đang ẩn nấp an toàn, tụi nó sẽ còn dắt mũi đám cảnh sát mò ra thêm nhiều mạng bự chảng hoặc cả một đường dây cộm cán khác.

– Tôi nghĩ đánh đổi tí rủi ro cũng đáng, – Boyd cãi. – Dù sao đi nữa, lỡ tụi nó dính líu đến vụ án này—

– Nhưng tụi nó có dính dáng mẹ gì đâu, – Malone khẳng định chắc nịch.

Boyd bực bội gầm lên: – Mẹ kiếp, để tôi tự mò lấy đường đi nước bước xem nào, được không hả? Cậu cứ làmtụt hết cả hứng.

– Ừ thì, tùy cậu, – Malone chép miệng. – Dù sao thì tụi nó cũng vô can.

Boyd nghiêm giọng: – Cậu không được phép chơi liều kiểu đó. Cứ nghĩ đến cái chết của William Logan là tôi lại tự nhủ phải xới tung mọi manh mối lên cho bằng sạch.

Malone thở dài mệt mỏi: – Thôi được rồi, biết đâu cậu đúng. Mà cũng có khi cậu lại sai bét nhè ra đấy.

– Ý cậu là sao hả?

– Tao biết đường nào mà lần? – Malone cáu. – Tao còn đang bận tối mặt tối mày đây này, thời gian đâu mà đi vòng vo Tam Quốc với mày. Nhưng đằng nào cậu cũng đã tóm cổ tụi nó rồi, chắc moi móc xem tụi nó có biết tí thông tin quái gì không cũng chẳng hại ai.

Boyd lại hừ một tiếng: – Cảm ơn sự ban ơn vĩ đại của ngài nhé.

– Tôi xuống ngay đây.

– Tôi đợi đấy nhé, – Boyd nhơn nhơn. – Ở Phòng Hỏi Cung số 7. Cậu cứ nhìn vào lỗ đạn ngay giữa trán tôi và thứ độc dược chết người vùng Nam Mỹ lạ hoắc lạ hoát đang ngấm ngầm tàn phá thực quản tôi là nhận ra ngay.

– Hay ho gớm nhỉ, – Malone lẩm bẩm. – Cố mà sống sót đấy nhé.

Boyd ngắt kết nối cái rụp chẳng thèm nói thêm câu nào. Malone nhún vai nhìn màn hình tối thui rồi bấm nút tắt máy. Hắn chậm rãi quay người lại phía Nữ hoàng, người vẫn đang đứng kiên nhẫn chờ đợi ở phía bên kia chiếc bàn làm việc. Cục nhiễu loạn này, hắn nghĩ thầm, đang vây quanh hắn...

– À vâng, – bà lên tiếng. – Chính xác là những gì trẫm vừa nói đấy.

Malone chớp mắt ngạc nhiên. – Tâu Bệ hạ, ngài làm ơn đợi tôi hỏi xong rồi hãy trả lời được không ạ? Tôi biết ngài có thể đọc van vách suy nghĩ trong đầu tôi, nhưng giá mà làm theo cách bình thường của người phàm thế này cho tôi nhờ một tiếng.

Bà thành khẩn đáp: – Trẫm xin lỗi. Trẫm hoàn toàn đồng ý là mớ rắc rối này đã quá đủ đau đầu rồi. Cứ tiếp tục đi nhà ngươi.

– Đa tạ Bệ hạ. Vậy ý ngài là... tôi mới chính là nguyên nhân gây ra cái mớ sóng nhiễu loạn tâm lý này á?

– Ồ không, – bà lắc đầu. – Hoàn toàn không phải. Nó xuất phát từ một nơi quái quỷ nào khác, và đang nhắm thẳng vào nhà ngươi, hoặc bao trùm lấy nhà ngươi.

– Nhưng mà—

– Chỉ là trẫm chỉ có thể bắt được sóng của nó khi đang dò tần số vào tâm trí nhà ngươi thôi.

– Giống như lúc này á?

Bà lắc đầu: – Ngay lúc này thì không có. Nó chỉ xuất hiện chập chờn thỉnh thoảng một lần, chứ không hề diễn ra liên tục.

– Nó có xuất hiện theo chu kỳ đều đặn nào không, thưa ngài?

– Theo những gì trẫm quan sát được thì không, – Nữ hoàng đáp. – Cứ thích là nó hiện hồn lên thôi, chẳng theo cái luật giời hỡi nào cả. Chỉ có điều là nó bắt đầu xuất hiện kể từ khi nhà ngươi được giao gánh vác cái vụ án chết tiệt này.

Malone cười nhạt: – Tuyệt vời thật đấy. Hoàn hảo không chê vào đâu được. Thế rốt cuộc nó có nghĩa lý gì?

– Sóng nhiễu. Tạp âm. Một mớ hỗn độn nhảm nhí. Chỉ thế thôi. Trẫm chẳng biết gì hơn ngoài những điều đó đâu, Sir Kenneth; trong đời trẫm chưa từng chứng kiến thứ quái quỷ nào như thế này bao giờ. Nó thực sự làm trẫm phát bực lên được.

Malone tự nhủ rằng hắn hoàn toàn tin điều đó. Cảm giác ấy chắc chẳng khác nào việc có một người đang nhìn chăm chăm vào mình bỗng dưng tan biến thành một mớ hình thù và ánh sáng vô nghĩa.

– Một sự so sánh rất chuẩn xác, – Nữ hoàng nói. – Nếu nhà ngươi không phiền vì trẫm lại nhanh mồm nhanh miệng nói trước khi ngươi kịp thốt ra ý nghĩ.

– Không có chi, thưa ngài. Xin cứ tự nhiên.

– Vậy thì, – Nữ hoàng tiếp lời. – Sự ví von của nhà ngươi rất đúng. Nó gây khó chịu và vô nghĩa y chang như thế vậy.

– Và ngài không hề biết thứ gì gây ra nó ư?

– Trẫm chịu.

– Mục đích của nó là gì ngài cũng không biết nốt chứ?

Nữ hoàng chậm rãi lắc đầu: – Sir Kenneth, trẫm thậm chí còn chẳng biết rốt cuộc nó có mục đích gì hay không nữa là.

Malone thở dài đánh thượt một cái. Chẳng có nổi một chi tiết nào trong vụ án này lọt nổi vào cái đầu bình thường cả. Không phải vì thiếu manh mối hay thông tin để làm việc. Manh mối thì bạt ngàn, thông tin thì ngập ngụa. Chỉ có điều chẳng mảng miếng nào khớp nổi với mảng miếng nào. Mỗi một sự kiện mới toanh hiện ra chẳng khác nào một mũi tên sáng lóa chỉ trỏ vơ vẩn điên khùng chẳng đi về đâu.

– Thế thì— hắn định mở lời.

Chiếc loa nội bộ bỗng reo rè rè. Malone đấm thẳng một cú tàn bạo vào cái nút bấm. – Gì đấy? – hắn quát.

Giọng tên đội trưởng phụ trách vang lên: – Mấy cái thây ma vật vờ đã đến rồi đây ông tướng ạ.

Malone chớp mắt: – Hả?

– Thì chính miệng ông đòi tóm mấy cái hồn ma còn gì, – tên đội trưởng nhơn nhơn. – Từ Hội Nghiên Cứu Tâm Linh, được đóng gói trong mấy bưu kiện to tướng đây này. Đã túc trực ở đây rồi đấy. Có muốn tôi làm lễ trừ tà hộ luôn không?

– Thôi khỏi, – Malone thở dài ngán ngẩm. – Cứ tống cổ tụi nó vào chung mâm với đám đông đi. Có sai thằng đệ nào mang xuống đây không đấy?

– Tôi cử người mang xuống ngay đây. Khoảng một phút nữa là tới.

Malone gật đầu cái rụp, rồi chợt nhớ ra đối phương có thấy cái cóc khô gì đâu bèn hậm hực thả một câu: – Được rồi, – rồi cúp máy. Hắn liếc nhìn đồng hồ. Hơn nửa tiếng đồng hồ đã trôi qua kể từ cái lúc hắn rời khỏi trụ sở của cái hội tâm linh dở hơi kia. Thừa nhận đi, thế mới gọi là làm việc có phong cách chứ.

Không phải là đống sách vở ấy sẽ có ích mẹ gì đâu, hắn nghĩ bụng. Chúng sẽ chỉ ngoan ngoãn xếp hàng ở cuối cái chuỗi dài dằng dặc những sự thật vô nghĩa, phiền toái và nhảm nhí đang làm tắc nghẽn cái đầu óc tội nghiệp của hắn mà thôi. Hắn không còn là một đặc vụ FBI mẫn cán nữa; hắn chỉ là một gã hề thất bại thảm hại, và sự nghiệp thế là chấm hết. Hắn sẽ nộp đơn từ chức, trốn quách lên South Dakota để sống kiếp ẩn dật. Hắn sẽ uống sữa dê, gặm giày cũ qua ngày, và hễ cứ thấy bóng dáng một con người bằng xương bằng thịt nào bén mảng đến gần là sẽ cắm cổ ba chân bốn cẳng tháo chạy vào rừng sâu. Người ta sẽ gọi hắn là Lão Kenneth kỳ dị, và tụi phóng viên lá cải sẽ viết đầy bài báo giật gân về "Gã ẩn sĩ của thế kỷ 20" cho mà xem.

Và điều đó sẽ lại làm hắn nổi tiếng trở lại, hắn nghĩ với một tiếng thở dài mệt mỏi, rồi cái vòng luẩn quẩn khốn kiếp ấy lại quay đều quay đều từ đầu.

Nữ hoàng Elizabeth cất tiếng: – Thôi nào, thôi nào, Sir Kenneth. Mọi chuyện chưa đến nỗi bi đát thế đâu.

– Ồ thế á, thế mà đúng là tồi tệ đến mức tận cùng rồi đấy chứ, – Malone càu nhàu.

– Trẫm chắc chắn chúng ta sẽ tìm ra lời giải cho tất cả các câu hỏi của nhà ngươi thôi.

– Chắc chắn rồi, – Malone nhếch mép. – Thậm chí tự tôi cũng tìm ra được câu trả lời cơ mà. Chỉ có điều nó đéo phải là đáp án đúng thôi.

Nữ hoàng ngạc nhiên: – Nhà ngươi tìm ra rồi á?

– Chuẩn cmn luôn, – Malone bực bội. – Đáp án của tôi chính là: tống khứ tất cả xuống địa ngục hết cho rảnh nợ.

Văn phòng của Malone ở Washington vẫn chẳng có gì thay đổi so với mọi ngày. Hắn thở dài thườn thượt, ném phịch hai gói bưu kiện to uỵch của Hội Nghiên Cứu Tâm Linh lên bàn làm việc, rồi quay sang nhìn Nữ hoàng.

– Tôi muốn ngài dịch chuyển tức thời theo cùng với tôi, vì tôi thực sự cần sự trợ giúp của ngài.

Bà gật đầu: – Được chứ. Trẫm biết mà.

Hắn chớp mắt: – Ồ. Chắc chắn là ngài biết thừa rồi. Nhưng để tôi tóm tắt lại chi tiết cho chắc ăn.

Nữ hoàng khoan thai khua tay: – Tùy nhà ngươi thôi, Sir Kenneth.

Malone gật đầu xác nhận: – Bây giờ chúng ta sẽ tót xuống Phòng Hỏi Cung số 7. Sát vách phòng đó có một phòng quan sát, lắp một tấm kính một chiều trên tường. Ngài sẽ tha hồ soi tụi tôi, nhưng đố thằng nào nhìn thấy ngài được đấy.

Nữ hoàng điềm nhiên bảo: – Trẫm thực sự chẳng cần đến cái phòng quan sát quái quỷ ấy đâu. Chỉ cần trẫm bước vào tâm trí nhà ngươi, trẫm có thể nhìn thấu tuốt tuồn tuột qua đôi mắt của ngươi rồi.

– Ôi vâng, vâng, chắc chắn thế rồi, – Malone đáp. – Nhưng cái phòng quan sát đấy sinh ra là để dành cho những kẻ bình thường hơn một chút thôi — xin phép mạo phạm ngài nhé, thưa Bệ hạ.

– Đương nhiên rồi, – bà thản nhiên đáp.

Malone nói tiếp: – Giờ thì, tôi muốn ngài săm soi thật kỹ cả ba thằng nhãi mà chúng ta sắp sửa tút cổ lôi vào đây, và đào xới sạch sành sanh mọi thứ trong đầu óc tụi nó ra cho tôi.

Nữ hoàng hỏi: – Tất cả luôn hả?

– Biết đâu ngẫu nhiên lòi ra cái gì có ích thì sao, – Malone giải thích. – Bất cứ thứ gì ngài móc cọc được. Và nếu ngài muốn mớm câu hỏi nào — nếu có điều gì ngài thấy tôi cần phải nặn ra hỏi tụi nó, hay gí đòn tâm lý gì — trong phòng quan sát có một cái điện thoại không màn hình. Cứ việc nhấc cái ống nghe lên. Nó sẽ tự động réo chuông ở phòng hỏi cung và tôi sẽ bốc máy. Hiểu ý tôi chưa?

– Rõ mồn một, Sir Kenneth ạ.

– Tốt lắm, vậy chúng ta xuất phát thôi. Tụi nó quay ngoắt ra hướng cửa. Malone khựng lại ngay khi vừa vặn xoay nắm cửa. – À quên mất.

– Gì thế?

– Nếu ngài lại hứng thêm đợt sóng nhiễu khốn kiếp nào nữa, nhớ hú tôi một tiếng đấy.

Nữ hoàng hứa chắc nịch: – Lập tức luôn.

Hai người rảo bước dọc hành lang rồi tống nhau lên thang máy đi tuốt xuống Phòng Hỏi Cung số 7 nằm sâu ở tầng hầm dưới cùng. Chẳng có cái lý do vẹo gì đặc biệt để tống khu mảng thẩm vấn xuống tận đáy xã hội này, ngoại trừ việc nó làm cho đám tù binh thêm phần xoắn quẩy và hoảng loạn. Và theo kinh nghiệm xương máu của Malone, một thằng tù nhân đang hoảng loạn thì khả năng nó khai hót mọi chuyện ra là cao vô đối.

Malone hộ tống Nữ hoàng lách qua cánh cửa không biển hiệu của buồng quan sát, kiểm tra kỹ lưỡng thấy tấm kính và cái điện thoại vẫn đang hoạt động ngon lành rồi lủi thủi bước ra ngoài. Hắn hiên ngang bước vào Phòng Hỏi Cung số 7, cố gắng trưng ra cái mặt tỉnh queo, sắt đá và bất khả chiến bại. Boyd cùng bốn tay chân khác đã có mặt từ đời nào, đứng túm tụm tán gẫu râm ran với giọng điệu đều đều nhàm chán. Chẳng đứa nào trông có vẻ như đang vướng bận chút âu lo nào trên đời cả. Tất cả đều nằm trong kịch bản nghiệp vụ quen thuộc cả thôi, Malone thầm nghĩ. Làm cho con mồi thấy rằng mọi sự kháng cự đều là vô nghĩa, thế là coi như mày đã ngoan ngoãn làm thuê cho bọn tao rồi đấy.

Đối tượng đang ngồi chình ình là một gã đàn ông béo phệu, nhão nhoét mặc bộ đồ bảo hộ lao động. Hắn ta sở hữu mái tóc đen nhánh rủ lòa xòa che kín trán cùng đôi mắt húp híp bé như hai cái khuy áo. Hắn ta là kẻ duy nhất được ban ơn cho ngồi ghế trong căn phòng này, và điều đó được ngầm hiểu là để làm cho sự tự ti và bất an của hắn ta nhân lên gấp bội. Hai bàn tay mập mạp đang đan chặt vào nhau đặt trên đùi, và hắn đang cúi gằm mặt chằm chằm nhìn xuống đôi tay với vẻ mặt đầy hối hận. Chẳng một tên đặc vụ nào thèm để ý dù chỉ nửa mắt đến hắn. Cảm giác chung lúc này là một màn tra tấn dã man con ngan sắp sửa diễn ra, nhưng bọn chúng chẳng việc gì phải vội vàng. Trông tụi nó sẵn sàng đợi chờ màn khảo cung tàn khốc cho đến khi tay thợ rèn kịp hoàn thiện mấy cái đinh nhọn hoắt cho cỗ "Trinh nữ sắt" độc ác nhất.

Tên tù nhân nơm nớp ngẩng đầu lên khi Malone sập cửa cái rầm. Malone lạnh lùng phớt lờ hắn, còn gã béo thì cuống cuồng buông tay ra, lấy tay chùi chùi vào bộ đồ lao động nhàu nhĩ rồi lại vội vã đan tay vào nhau như cũ. Ánh mắt hắn lại cắm cúi nhìn xuống đất.

Boyd cũng ngước nhìn lên. – Chào cậu Ken, – hắn cất tiếng chào rồi gõ lóc cóc lên tập hồ sơ nằm độc đạo trên chiếc bàn duy nhất trong phòng. Malone bước tới cầm lấy xấp giấy.

Đó là bản tóm tắt rút gọn của ba bộ hồ sơ mật. Cả ba gã đàn ông được điểm tên trong tài liệu đều là những kẻ đã nhập tịch, nhưng thực chất đều lút thút mò sang dưới mác "tị nạn chính trị" từ Hungary, Tiệp Khắc và Đông Đức. Qua quá trình điều tra sâu hơn, lực lượng chức năng đã lòi ra cái đuôi tày đình rằng cả ba đều là điệp viên Nga chính hiệu. Bọn chúng đã dùng toàn bộ tên giả trong suốt thời gian nhởn nhơ bám trụ trên đất Mỹ, nhưng tên thật đã được kẹp tì đính kèm ở cuối hồ sơ.

Gã béo đang ngồi trong phòng hỏi cung có tên là Alexis Brubitsch. Hai thằng còn lại, đang được nhốt chờ ở hai phòng biệt lập khác, mang tên Ivan Borbitsch và Vasili Garbitsch. Nghe cái bộ ba này vang lên qua miệng Malone, chúng cứ hao hao giống tên của một gánh hát hài kịch nghèo kiết xác nào đó: Brubitsch, Borbitsch và Garbitsch. Hắn mường tượng ra cảnh ba thằng đang nhún nhảy tưng bừng uốn éo trên sân khấu trong tiếng nhạc rộn rã, tay vung vẩy mấy tờ đơn kiện tụng cùng ống nghe điện thoại và tru tréo hát hò.

Tuy nhiên, trông bộ dạng của Brubitsch lúc này thì chẳng thấy có tí ti vui vẻ nào rộn rã nổi. Malone chậm rãi lê bước đến trước mặt hắn ta, cúi xuống nhìn chằm chằm. Boyd cũng xáp lại đứng sát bên cạnh.

– Hóa ra đây là thằng ngậm hột thị kiên quyết không hé răng nửa lời đấy phỏng? – Malone cất giọng, tự hỏi không biết nghe mình có ra dáng thanh tra Dick Tracy lừng danh không cơ chứ. Đây là câu cửa miệng kinh điển, cốt để gieo rắc vào đầu con mồi ảo tưởng rằng đồng bọn của chúng đã khai sạch sành sanh từ đời tám hoánh nào rồi.

Boyd lơ đễnh đáp: – Chuẩn men rồi còn gì.

Malone vừa lẩm bẩm – Hừm, – vừa cố trưng ra cái mặt đăm chiêu như thể đang đứng giữa ngã ba đường đắn đo không biết nên chọn hình phạt tra tấn nào giữa bàn chông sắt hay vạc dầu sôi. Brubitsch nhích người bứt rứt không yên, nhưng vẫn ngậm chặt miệng không thốt nên lời.

– Tụi tôi cũng đéo chắc có cần phải ép thằng này khai hót ra nữa không, – Boyd bĩu môi. – Xét đến việc mấy thằng kia đã khai cung như té nước rồi ấy chứ. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn thấy cậu nên ghé qua ngó mặt nó một cái cho phải phép. Giọng điệu của hắn chán ngắt đến độ phát bực. Nghe cách hắn nói thì thừa hiểu đám FBI chẳng thèm đếm xỉa gì xem cái mồm mắm của Alexis Brubitsch có còn mở ra nổi lần nào nữa không trong cái quãng đời ngắn ngủi sắp tới của hắn.

Malone phụ họa với giọng điệu chán đời không kém: – Ừ thì, biết đâu chúng ta lại moi móc thêm được vài chi tiết củng cố mang tính gián tiếp thì sao.

Brubitsch nấc cục nuốt nước bọt cái ực. Malone hoàn toàn phớt lờ hắn.

Boyd khoanh tay mỉa mai: – Này, cứ nhìn kỹ mặt nó mà xem. Trông cái tướng này mà bảo là trùm têu cầm đầu cả một đường dây gián điệp sừng sỏ thì có ai nuốt trôi nổi cơ chứ?

– Đương nhiên là trông ngu ngơ thế này thì ai tin được rồi, – Malone tát nước theo mưa. – Chắc chắn đó là lý do vì sao tụi Nga ngố mới chọn mặt gửi vàng chứ sao. Tụi nó tính toán chán chê rồi, thừa biết đéo có thằng ma nào thèm liếc mắt nhìn lần thứ hai vào một đống mỡ phì nhiêu thế này đâu. Sẽ chẳng có nổi một mống nào dám nghi ngờ hắn ta chính là đại ca sừng sỏ nhất.

Boyd ngáp dài một cái rõ to: – Chắc cmn chắn là cậu suy luận chuẩn rồi. Hắn ngáp dài đến độ Malone thấy hơi quá lố một chút. Brubitsch tóm ngay được cái ngáp dài ấy, và một cánh tay vội chồm lên giật giật cổ áo cho đỡ nghẹt thở.

Malone bồi thêm một đòn chí mạng: – Có giời mới dám tưởng tượng ra nổi... chính cái thằng này đã vạch kế hoạch cho mấy vụ thanh toán đẫm máu ở Redstone — trọn gói cả ba mạng người luôn mới khiếp chứ lị?

Boyd gật gù: – Nghe cứ như chuyện giật gân ấy nhỉ.

– Nhưng mà ngẫm lại xem, – Malone nhún vai, – chúng ta nắm chắc như đinh đóng cột là hắn nhúng chàm rồi còn gì. Chẳng còn lấy một chút hoài nghi nào sất.

Mặt Brubitsch chuyển sang một màu xanh mét tái nhợt. Một thứ màu sắc ma quái kỳ lạ mà chưa bao giờ Malone được chứng kiến trong đời. Hắn thích thú đứng trân trân quan sát sự biến sắc ngoạn mục đó.

Boyd nhơn nhơn hùa theo: – Ôi dào, chuẩn không cần chỉnh. Bọn tôi đã gom đủ hằng hà sa số chứng cứ từ hai thằng đệ cứng đầu kia rồi, thừa sức tống cổ cái thằng này lên ghế điện vào sáng mai luôn nếu bọn tôi thấy hứng thú.

– Thậm chí còn thừa thãi chán ra ấy chứ, – Malone hùa theo khẳng định.

Brubitsch há hốc mồm ra định nói gì đó, rồi lại mím chặt lại và nhắm nghiền đôi mắt bé tí tẹo. Đôi môi hắn mấp máy không thành tiếng.

Boyd cúi rạp người xuống sát mặt gã béo, nhỏ giọng thong thả hỏi: – Khai mau, mấy cái lệnh thủ tiêu đợt đó xuất phát từ Moscow, hay là tự cái bộ óc thiên tài của mày tự biên tự diễn ra thế hả?

Đôi mắt húp híp của Brubitsch giật giật, rồi bỗng trợn trừng lên như có ai giật dây đằng sau. Hắn rít lên bằng giọng khàn đặc: – Tôi á? Tôi biết cái cóc khô gì về mấy vụ án mạng đó đâu. Vụ giết người nào cơ chứ? Tôi thề là tôi mù tịt luôn.

Đương nhiên là làm quái gì có mấy vụ thanh toán nào thảm khốc như thế trên đời. Nhưng Malone tuyệt nhiên chưa muốn cho tên Brubitsch biết cái sự thật phũ phàng ấy vội. Hắn thản nhiên đáp: – Ơ hay, thì mấy mạng người mà mày đã xả súng bắn chết ở Redstone chứ còn đâu nữa.

Brubitsch hoảng loạn kêu lên: – Cái gì cơ? Tôi bắn người á? Nằm mơ đi cưng, đời nào có chuyện đó!

– Ơ hay cái thằng này hay nhỉ, – Boyd gắt gỏng. – Rõ mồn một là đống đồng bọn của mày khai tuốt tuồn tuột ra rồi còn già mồm chối cãi à.

Đầu Brubitsch rụt tịt cả lại lọt thỏm vào trong cổ áo: – Borbitsch với Garbitsch dám bán đứng tôi khai là tôi giết người á? Xạo chó đấy! Toàn là chuyện bị đặta bịa đặt hết!

Malone nhướng mày: – Thế á? Tụi tôi lại cứ đinh ninh là sự thật rành rành ra đấy chứ.

Brubitsch đảo hoảng loạn hai con mắt nhỏ xíu sang hai bên, mếu máo kêu oan: – Toàn là lừa bịp lật lọng thôi! Hoàn toàn không có chuyện đó đâu, – hắn nói như vớt vát chút hy vọng mong manh. – Tôi có bằng chứng ngoại phạm hẳn hoi nhé!

Boyd hừ giọng: – Thế á? Vào khoảng thời gian nào khai mau?

Brubitsch ba hoa đáp: – Đúng vào cái khoảng thời gian xảy ra vụ án mạng ấy. Tôi đang bận hú hí ở một xó xỉnh khác cơ mà.

– Ồ thế cơ à, – Malone nhếch mép khích bác. – Thế đéo nào mà mày lại nắm rõ như lòng bàn tay cái thời điểm gây án thế nhỉ, trong khi người ta đã bưng bít kín mít, đéo cho lọt một chữ nào lên mặt báo cơ mà? Hắn thầm nghĩ, câu vừa rồi chuẩn xác một trăm phần trăm, bởi vì làm đách gì có vụ án mạng nào xảy ra thật đâu cơ chứ. Nhưng hắn vẫn trừng trừng dán mắt giám sát từng cử động của Brubitsch.

Brubitsch cuống cuồng giật giật cái cổ áo, lắp bắp: – Tôi... tôi có biết cái mẹ gì về thời gian xảy ra đâu cơ chứ. Tôi tịt ngơ tịt ngác từ đầu đến cuối luôn.

Boyd gầm lên: – Thế thì mày moi đâu ra cái gọi là bằng chứng ngoại phạm hả con giời?

Brubitsch uất ức suýt khóc: – Thì bởi vì đời thuở nhà ai tôi có nhúng tay vào vụ nào đâu cơ chứ! Đã đéo làm thì kiểu gì chả có bằng chứng ngoại phạm rành rành ra đấy chứ lị!

– Nghe mày nói khéo khối thằng ngã ngửa ra đấy con ạ, – Malone lẩm bẩm. – Thôi dẹp chuyện ngoại phạm đi, giờ quay lại bàn về mấy vụ tạt axit xiết cổ này đi—

Brubitsch quả quyết phủ nhận: – Đéo có vụ giết người nào sất, huống hồ lại do một tay tôi làm chứ. Chẳng có mống nào bị thanh toán khỉ khô gì ở đây cả, dù chỉ là vô tình ngã cầu thang!

Boyd bồi thêm: – Nhưng mà hai thằng bạn vàng của mày khai trắng phớ ra là—

– Bọn nó đéo phải bạn bè gì của tôi sất! – Brubitsch gân cổ lên cãi bất chấp. – Mấy thằng khốn nạn ấy dám mở mồm ra hắt nước bẩn đổ vấy cái tội giết người lên đầu tôi á, thì đích thị chúng nó là lũ ăn cháo đá bát phản trúng rồi. Tôi thề độc là tôi có giết ai bao giờ đâu cơ chứ, tôi có cục bằng chứng ngoại phạm to tướng cơ mà. Tôi thậm chí còn chưa bao giờ bóp cổ gãi ngứa nổi một con muỗi chứ đừng nói là giết người! Bọn khốn nạn này chơi đâm sau lưng đau quá cơ!

Malone triết lý hùa theo: – Chuẩn men, về điểm này thì tao hoàn toàn đứng về phía mày đấy con ạ. Phải gọi là khốn nạn tột cùng luôn. Thế nên tao nghĩ hay là chúng ta dẹp tiệc luôn tại đây cho đỡ tốn nước bọt nhỉ. Dù sao thì chúng ta cũng cần gì đến lời khai thối tha của mày nữa đâu cơ chứ. Hai thằng kia là quá đủ rồi; tụi nó chắc chỉ bóc lịch tầm chục năm mỗi thằng thôi, còn cái cổ của mày thì chuẩn bị sẵn sàng làm quen với cái ghế điện thơm phức rồi đấy con ạ.

Brubitsch kiên quyết lắc đầu nguây nguẩy: – Tôi đéo thèm ngồi cái ghế dở hơi ấy đâu nhé! Tôi vô tội. Tôi trong trắng ngây thơ hệt như một đứa trẻ thơ bú bình vậy. Đời thuở nhà ai một đứa trẻ con lại đi vác dao đi thanh toán giang hồ bao giờ cơ chứ? Nghe nhảm nhí vãi chưởng.

Boyd khéo léo bắt nhịp ngay bài vở: – Thế thì khôn hồn phun sạch sành sanh ngọn ngành sự thật ra đây xem nào, – hắn ôn tồn gạ gẫm. – Nếu mày chưa từng nhúng tay vào bất kỳ vụ án mạng nào—

Brubitsch dõng dạc tuyên bố: – Tôi đích thị là một đứa trẻ con ngây thơ vô số tội.

– Được thôi, – Boyd nhún vai. – Nhưng nếu mày không hề nhúng tay vào bất kỳ vụ thanh toán nào, thế rốt cuộc mày đã làm cái mả mẹ gì suốt từ cái hồi tót sang đất nước này dưới cái mác điệp viên của Liên Xô hả?

Brubitsch chảnh chọe hất hàm: – Tôi ngậm tăm trọn gói, đéo hé răng nửa lời đâu. Tôi là một đứa trẻ thơ ngây vô tội. Thế là quá đủ rồi đấy nhé. Hắn ngập ngừng, chớp mắt mấy cái rồi nói tiếp, – Tôi chỉ hé lộ cho các ông biết đúng một điều này thôi nhé: hoàn toàn đéo có vụ giết người nào được thực hiện bởi băng nhóm chúng tôi trong suốt quá trình hoạt động cách mạng cả.

Malone bồi tiếp: – Thế các hoạt động cách mạng của tụi mày gồm những cái quái gì thế?

– Ồ, nhiều trò lắm chứ bộ, – Brubitsch lè nhè kể lể. – Nhiều đến đếm không xuể luôn. Tụi tôi nào là—

Chiếc điện thoại réo lên đinh tai nhức óc, và Malone chộp lấy ống nghe bằng một động tác thuần thục. – Malone nghe đây, – hắn nói.

Giọng Nữ hoàng vang lên đầy phấn khích: – Sir Kenneth! Trẫm vừa tóm được một đợt bùng nổ sóng nhiễu cực khủng luôn này!

Malone giật mình chớp mắt. Đầu óc mình lại đang giở chứng đục khoét gì nữa đây hả trời? hắn thầm nghĩ, thừa biết thể nào bà cũng tóm gọn được ý nghĩ đó. Hay mình đang bị ai đó dở trò phá sóng?

Hắn chẳng cảm thấy có điểm nào bất thường cả. Nhưng mà nghĩ lại xem, lẽ ra hắn phải có cảm giác gì mới phải cơ chứ?

– Không phải tâm trí nhà ngươi đâu, Sir Kenneth, – Nữ hoàng trấn an. – Lần này thì không phải. Là tâm trí của hắn cơ. Cái tên Brubitsch có bộ dạng lấm lét gian xảo ấy.

Brubitsch ư? Malone thầm thốt lên. Thế quái nào lại thế nhỉ?

– Trẫm chịu không rõ chi tiết đâu, Sir Kenneth, – Nữ hoàng đáp. – Nhưng cứ quay lại tiếp tục màn thẩm vấn ngay đi. Hắn ta đã sẵn sàng khai hót rồi đấy.

Malone cất giọng trả lời to rõ: – Được rồi. Ngon lành cành đào. Hắn dập máy rồi quay phắt lại nhìn tên người Nga vẫn đang ngồi lì trên ghế. Brubitsch đã chịu mở mồm, đó quả là một tín hiệu đáng mừng. Nhưng rốt cuộc cái đống sóng nhiễu loạn vừa rồi có ý nghĩa quái quỷ gì cơ chứ?

Rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này?

– Nào, tiếp tục đi, – Malone lạnh lùng giục giã. – Mày vừa khai dở đoạn hoạt động của băng nhóm tụi mày ấy nhỉ.

Brubitsch gật gù: – Chuẩn không cần chỉnh. Tôi chưa từng nhúng tay vào bất kỳ vụ chém giết nào. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, rất có thể Borbitsch đã nhúng chàm đâu đó. Lắm lúc tôi còn nghi ngờ cả Vasili Garbitsch cũng dính đến mấy vụ thanh toán ấy chứ. Dù tôi không dám chắc chắn lắm.

Boyd tò mò: – Tại sao lại thế?

Brubitsch nhún vai: – Bởi vì tụi nó là anh em chiến hữu của tôi. Cho dù tụi nó có bắn bom thổi phồng dối trá đi chăng nữa. Tụi nó suy cho cùng cũng chỉ là những đứa trẻ thơ ngây trong sáng thôi mà. Với lại, bản thân tôi thậm chí còn đéo phải là đại ca cầm đầu cái băng đảng này cơ.

Malone chớp thời cơ: – Thế thằng nào làm đại ca sừng sỏ nhất?

Brubitsch đáp ngay lập tức: – Garbitsch chứ ai. Hắn ta được biên chế làm việc ở tuốt tận Bộ Ngoại giao, và chính hắn là kẻ vạch đường chỉ lối cho tụi tôi phải lùng sục những gì ở Tòa nhà Văn phòng Thượng viện.

Boyd hâm hở: – Tụi mày được giao nhiệm vụ đi săm soi tìm kiếm cái quái gì thế?

Brubitsch khai tuốt: – Săn lùng thông tin mật. Mấy mẩu giấy vứt sọt rác, hay dăm ba câu chuyện phiếm vô tình nghe lỏm được. Nhưng mà công việc gian nan vất vả lắm, chán ngắt ra ấy chứ lị.

Malone hếu mặt hỏi: – Gian nan vất vả là thế nào?

Brubitsch mếu máo rên rỉ: – Mọi thứ tồi tệ phát khóc lên được. Lắm khi Borbitsch hóng hớt được dăm ba chuyện tày đình nhưng ngớ ngẩn quên bẵng béng mất đéo thèm báo cáo lại cho Garbitsch nghe. Garbitsch hâm lên thì lôi thôi to. Hắn là một thằng có cái đầu cực kỳ dễ bắt lửa, máu chó nổi lên là sẵn sàng ăn tươi nuốt sống người ta ngay. Có bận hắn còn dọa tống cổ Borbitsch ra tận cái đảo ho vu vơ nào đó làm gián điệp nữa cơ đấy. Hòn đảo đó đích thị là bãi rác cuộc đời chẳng có tí tẹo giải trí quái quỷ gì sất, dân bản xứ ở đấy lại cực kỳ dị ứng với người lạ mặt. Nghe xong mà Borbitsch buồn sầu não ruột muốn trầm cảm luôn.

Boyd truy cùng diệt tận: – Thế tụi mày xử lý đống thông tin nhặt nhạnh được bằng cách nào?

– Bọn tôi tụng niệm ghi nhớ vào đầu, – Brubitsch đáp. – Hoặc giả như vớ được mẩu giấy cạc-tông nào thì cẩn thận cất giấu rồi giao nộp tận tay cho Garbitsch. Nhưng tôi nhớ có lần tôi vô tình nhặt được một mẩu giấy. Trên đó chi chít những công thức toán học lằng nhằng. Mà khổ nỗi tôi có hiểu cái vẹo gì mấy cái công thức quái quỷ đó viết cái quái gì đâu cơ chứ.

Malone giục: – Nội dung nó viết về cái khỉ gì thế?

Brubitsch phẩy tay ngao ngán: – Toàn là chữ X với mấy con số lộn xộn nhảy múa. Chẳng có tí tẹo gì gọi là hấp dẫn kích thích cả, nhưng dẫu sao nó cũng là một bản công thức chuẩn chỉ, và Garbitsch chắc chắn sẽ chết mê chết mệt nếu vớ được nó. Chỉ tiếc một điều là tôi đã đéo thèm trao tận tay cho hắn ta.

Boyd nheo mắt: – Tại sao lại không?

Brubitsch ngượng ngùng đỏ mặt: – Thú thật là tôi thấy hơi cắn rứt hổ thẹn một chút. Số là vào một buổi chiều đẹp trời, trong lúc đang phê pha châm điếu thuốc hút để xả xì-trét, tôi tiện tay cầm luôn mẩu giấy công thức đó. Hút thuốc vào buổi chiều đúng là một liệu pháp thư giãn tuyệt đỉnh cho tâm hồn cằn cỗi. Nó phê pha đến tận óc luôn. Gã béo rầu rĩ kể tiếp: – Đang lúc một tay cầm điếu thuốc, tay kia cầm mẩu giấy công thức. Đen đủi cho tôi làm sao, mẩu diêm vừa bén lửa thì đụng mẹ nó ngay vào tờ giấy. Thế là ngón tay tôi bỏng rộp mẹ nó luôn. Đây này, nhìn kỹ mà xem. Hắn chìa ngón tay ra trước mặt Malone và Boyd, hai ông tướng liếc qua một cái với vẻ mặt cực kỳ thờ ơ. – Mẩu giấy cháy thành tro tẻo tèo teo mất tiêu rồi còn đâu nữa mà hòng nộp. Các ông khôn hồn đừng có bép xép đi bẩm báo lại với Garbitsch đấy nhé. Hắn ta dễ bốc hỏa nổi điên lên lắm đấy.

Malone thở dài sườn sượt: – Nhưng ít ra mày cũng phải nhớ láng máng cái công thức đấy chứ lị. Đúng không nào?

Brubitsch chậm chạp lắc đầu mệt mỏi: – Đã bảo là nó chán ngắt như con gián mà lị. Với lại bộ não của tôi xưa nay vốn có ưa gì mấy cái món toán học hóc búa đâu cơ chứ.

– Bọn tao hiểu thừa rồi, – Malone nhếch mép. – Mày chỉ là một đứa trẻ ngây thơ trong sáng thôi mà.

– Cuộc đời nhục nhã ê chề thật đấy, – Brubitsch càu nhàu. – Garbitsch sau vụ đó mặt nặng mày nhẹ đéo thèm vui vẻ nổi với phong độ làm việc của tụi tôi nữa.

Boyd tò mò: – Thế Garbitsch đã xử lý đống tin tức tình báo nhặt nhạnh đó ra sao?

– Hắn ta xuất xưởng tuồn ra ngoài, – Brubitsch khai. – Cứ đều đặn mỗi tuần một lần, hắn lại phát đi một bức điện tín sóng ngắn mã hóa cẩn thận về tận quê nhà ở bên kia bán cầu. Có dăm ba tuần lười biếng hắn đéo thèm phát tín hiệu khỉ khô gì sất.

Malone hỏi dồn: – Tại sao lại thế?

Brubitsch tỉnh bơ đáp: – Thì cái máy thu phát vô tuyến nó dở chứng hỏng hóc chứ sao. Tụi tôi đôi khi vẫn nhận được chỉ thị truyền về bằng sóng ngắn, nhưng có những bận thì tịt ngóm chẳng nhận được cái khỉ gì. Đồ điện tử rởm đời chất lượng tồi tệ vãi chưởng, có những tuần nó kiên quyết đéo thèm phát đi một tín hiệu nào ra hồn. Sang tuần khác thì nó lại dở chứng đéo thèm tiếp nhận bất kỳ thông tin gì sất.

Boyd chộp lấy đầu mối: – Thế đầu mối liên lạc trực tiếp của tụi mày ở bên Nga là mả bố thằng nào?

Brubitsch đáp gọn lỏn: – Một gã có biệt danh là X. Y chang như trong mấy cái công thức toán học quái quỷ kia kìa.

Malone nài nỉ: – Thế tên thật của hắn là gì khai mau?

Brubitsch nhún vai: – Ai mà bới ra được cơ chứ? Mà quan trọng gì chuyện đó hả các ông?

Boyd truy vấn: – Ngoài mấy việc đó ra tụi mày còn làm những trò trống gì nữa?

Brubitsch đáp: – Bọn tôi tụ tập chè chén hai bận một tuần. Lúc thì kéo nhau rúc vào nhà riêng của Garbitsch, lúc lại dạt dào ở mấy chỗ quái quỷ khác. Buổi thì bàn chuyện đại sự tình báo. Buổi thì chỉ đơn thuần là tụ họp chiến hữu chén tạc chén thù vui vẻ với nhau.

Malone nhướng mày: – Chiến hữu á?

Brubitsch gật đầu lia lịa: – Thì lai rai dăm chén rượu nồng, chém gió linh tinh, rồi lôi bàn cờ vua ra đọ sức. Trong hội thì Garbitsch là tay cờ cao thủ sát phạt nhất nhóm. Trình còi như tôi thì đúng là chẳng thấm vào đâu. Nhưng có một bận tụi tôi suýt dính vào một vụ tai bay vạ gió nhớ đời. Hắn khựng lại một nhịp rồi kể tiếp, – Số là hôm đó anh em cao hứng nốc hơi nhiều quốc tửu của nước Nga. Rượu mạnh nặng đô phê pha dã man con ngan. Hứng chí lên tụi tôi bèn quyết định cất giọng hát vang lừng để ca ngợi bảo vệ uy danh cho Tổ quốc vĩ đại.

Malone cay đắng lẩm bẩm: – Tao thề là tao đoán trước được cái kết cay đắng này rồi đấy.

Brubitsch ngạc nhiên hỏi vớt: – Thế á? Dù sao đi nữa thì bọn tôi cũng quyết định tôn vinh Tổ quốc bằng những giai điệu hào hùng chói chang. Thế rồi xui xẻo làm sao lại có một thằng cảnh sát mặt mũi hầm hố rảo bước đến hạch sách hỏi cung. Hắn tóm cổ tuốt tuồn tuột tụi tôi tống thẳng vào đồn cảnh sát.

Boyd hâm hở: – Lý do tại sao thế?

Brubitsch oan ức thưa: – Hắn ta đa nghi tào tháo ấy mà. Tụi tôi đang đứng cao hứng cất cao giọng ca vang bài Quốc tế ca sảng khoái thế cơ mà, thế mà hắn cũng ngứa mắt mò ra hạch sách nghi ngờ. Đúng là dở hơi hết thuốc chữa.

Boyd cười khẩy: – Ơ hay, tao lại thấy đéo có gì là dở hơi ở đây cả đâu nhé. Thế rồi đoạn kết tiếp theo diễn ra thế nào?

Brubitsch hậm hực: – Hắn lôi cổ tụi tôi về đồn giam giữ, rồi sau đó thả cho về nhà chỉ sau dăm ba phút xét hỏi vớ vẩn. Đúng là khó hiểu vãi chưởng đéo ngửi nổi.

Malone nhếch mép: – Đừng lo, mọi chuyện đều có lý do của nó cả. Tao hiểu thừa cơ sự mà. Hắn kéo riêng Boyd ra một góc khuất, thì thầm to nhỏ: – Mấy chú cảnh sát lúc đó đã lăm le chuẩn bị xách vày tội trạng nặng ký để tống cổ ba thằng hề này vào lò gạch rồi. Bọn tao tốn bao nhiêu mồ hôi nước mắt mới bảo lãnh vớt tụi nó ra để tiếp tục nhởn nhơ câu giờ theo dõi đường đi nước bước của tụi nó đấy. Tao vẫn nhớ như in cái vụ náo loạn om sòm dạo đó, chỉ tiếc là mãi cho đến tận hôm nay mới tường tận mặt mũi tên tuổi thật của tụi nó.

Boyd gật gù tâm đắc, rồi hai người quay lại nhìn tên Brubitsch vẫn đang ngước đôi mắt hằm hằm đầy vẻ hằn học lên nhìn tụi hắn.

Brubitsch bực bội càu nhàu: – Hai ông lén lút thì thầm to nhỏ cái quái gì đằng kia thế kia? Hành động như thế là hoàn toàn không đúng quy chế đâu đấy nhé.

Malone phản pháo: – Thế nào là không đúng quy chế hả mày?

Brubitsch lèm bèm: – Sai trái hoàn toàn. Đéo đúng phong cách thượng tôn pháp luật của người Mỹ chút nào cả.

Và thế là dưới những cú thúc đít nghiệp vụ nhịp nhàng, gã tiếp tục tuôn ra không sót một chi tiết nào về những hoạt động tình báo ru ngủ của cả cái đường dây gián điệp ba xu này. Nghe cái tổ chức tình báo cùi bắp này hoạt động mới thấy đúng là một vở hài kịch đích thực; câu chuyện dàu dàu thảm thương của Brubitsch về những thông tin thất lạc, những mệnh lệnh râu ông nọ cắm cằm bà kia, những tài liệu bỏ quên cùng những tai nạn tréo ngoe oái oăm đúng là một kiệt tác làm lóa mắt kinh ngạc toàn bộ đám sĩ quan đang ngồi lắng nghe. Một tay đặc vụ thì thầm với đồng nghiệp bằng giọng ngỡ ngàng tột độ: – Tao thề chưa bao giờ được nghe câu chuyện nào cười ra nước mắt thế này trong đời. Cảm giác như tụi nó đang lén lút làm việc không công cho phe chúng ta ấy chứ lị.

Hơn một tiếng đồng hồ sau, Malone mệt mỏi quay phắt người đi không thèm nhìn tên tù nhân nữa. – Được rồi, Brubitsch, – hắn tóm lược. – Tao nghĩ tạm thời chúng ta khép lại màn tâm sự mỏng ở đây thôi. Nhưng nếu tụi tao còn cần thêm bất cứ thông tin quái quỷ nào nữa—

Brubitsch mếu máo chép miệng: – Cứ thoải mái ê-ki-pê gọi tôi nhé. Tôi có thèm bén mảng đi trốn đi đâu đâu cơ chứ. Tôi sẽ phơi bày tuốt tuồn tuột mọi thông tin thâm cung bí sử theo đúng ý nguyện các ông luôn. Chỉ có điều xin đính chính lại là tôi chưa từng nhúng tay vào bất kỳ vụ án mạng nào đâu đấy nhé.

Malone lạnh lùng bĩu môi: – Vĩnh biệt chú em trẻ thơ ngây vô số tội nhé, – hắn nói khi hai tay đặc vụ xốc nách tống cổ gã béo phì đi thẳng ra ngoài. Hai tên đồng bọn còn lại cũng sớm được giải quyết trọn gói sau đó, để lại Malone và Boyd thui thủi đơn độc trong phòng.

Boyd tò mò đánh tiếng: – Cậu có nghĩ là nãy giờ nó phun ra toàn lời thật lòng không hả?

Malone gật đầu xác nhận: – Đời thuở nhà ai lại có cái thể loại người bốc phét bịa đặt ra nổi một câu chuyện cười ra nước mắt như thế này bao giờ cơ chứ.

– Chắc là thế rồi, – Boyd lẩm bẩm vừa lúc chiếc điện thoại để bàn réo vang. Malone chộp lấy ống nghe.

– Gì đấy? – hắn cáu kỉnh cất tiếng.

Giọng Nữ hoàng vang lên trong trẻo: – Hắn ta hoàn toàn khai thật lòng đấy, không trượt phát nào đâu. Dĩ nhiên là lòi ra thêm dăm ba chi tiết lắt nhắt bôi trơn khác nữa, ví dụ như cái cô bồ nhí mà tên Brubitsch đang dính líu tình ái chẳng hạn, thưa Sir Kenneth. Nhưng có vẻ như cô ta chẳng dính dáng mảy may gì đến đường dây gián điệp cả, với lại bản tính cô ta cũng chẳng ra gì cho cam. Lúc nào cũng chỉăm chắm vơ vét moi tiền thiên hạ.

Malone châm chọc: – Nghe qua thì đúng là hoàn hảo tuyệt đỉnh ông mặt trời nhỉ. Thậm chí nói thật là tôi láng máng hình như quen biết cô ta đấy chứ lị. Tôi quen cả đống mả mẹ mấy cô nàng lúc nào cũng chỉăm chắm moi tiền thiên hạ cơ. Có vẻ như đấy đang là mốt thời thượng thịnh hành thì phải.

Nữ hoàng cản lại: – Nhà ngươi không quen biết cô nàng này đâu, Sir Kenneth ạ. Hơn nữa, kết giao với loại người đó chẳng đem lại chút ảnh hưởng tốt đẹp quái quỷ gì cho nhà ngươi đâu.

Malone thở dài thườn thượt: – Thế còn đợt bùng nổ sóng nhiễu tạp âm thì sao rồi? Ngài có tóm được thêm phát nào nữa không?

– Không, – bà đáp gọn lỏn. – Chỉ có mỗi cú bùng nổ lúc nãy thôi.

Malone gật đầu lia lịa vào cái ống nghe: – Thôi được rồi. Giờ chúng ta chuẩn bị tút cổ lôi thằng thứ hai lên đây nhé. Tiếp tục phát huy phong độ đỉnh cao đi ngài.

Hắn dập máy cái rụp.

Boyd hâm hở hỏi vớt: – Cậu vừa nhốt ai trong cái phòng quan sát đấy thế?

Malone điềm nhiên đáp: – Nữ hoàng Elizabeth Đệ Nhất. Đại đế Bệ hạ danh giá chứ ai.

– Ồ, – Boyd thốt lên chẳng mảy may tỏ vẻ ngạc nhiên. – Thế rốt cuộc thằng Brubitsch vừa rồi khai thật hay xạo thế?

– Nó chẳng thèm giấu giếm hay úp mở cái thông tin trọng tâm nào sất, – Malone đáp, trong đầu lại vô thức nhớ đến cái cô bồ nhí moi tiền kia. Giá mà được một lần diện kiến một nhân vật có ảnh hưởng tồi tệ xấu xa nhỉ, hắn thầm nghĩ với vẻ mặt rầu rĩ. Giá mà được trốn quách đi đâu đó với một sự ảnh hưởng tồi tệ (một ảnh hưởng tồi tệ vô cùng tồi tệ, hắn đính chính thêm, nhưng lại đi kèm với một vóc dáng chuẩn không cần chỉnh) để tống khứ sạch sành sanh mọi thứ ra khỏi đầu: quên bén đi công việc, quên luôn đám gián điệp, quên luôn cả tha tâm thông, dịch chuyển tức thời, siêu năng lực tâm linh và tỉ thứ nhảm nhí trên đời. Làm thế chắc sẽ được bình yên thư thái biết bao nhiêu.

Đen đủi thay, đó lại là một điều hoàn toàn bất khả thi.

Boyd thắc mắc: – Thế rốt cuộc cái câu chuyện về vụ bùng nổ sóng nhiễu tạp âm là thế nào thế hả?

Malone quát: – Đừng có thắc mắc mấy cái câu hỏi ngớ ngẩn hãm tài thế chứ lị. Cụm từ "bùng nổ sóng nhiễu" bản chất nó đã là một sự đá xoáy mâu thuẫn lẫn nhau rồi con ạ. Đã gọi là nhiễu tĩnh — tức là đứng im bất động đéo di chuyển — thế thì đời thuở nhà ai lại sinh ra cái quái gì gọi là một vụ nổ đứng im không di chuyển bao giờ cơ chứ?

Boyd nhơn nhơn bĩu môi: – Nếu nó là một sự mâu thuẫn thuần túy trong thuật ngữ, thì đó hoàn toàn là thuật ngữ do chính cái mồm cậu đẻ ra chứ bộ.

– Chuẩn cmn luôn, – Malone bực bội. – Nhưng tao đéo hiểu rốt cuộc tụi nó mang ý nghĩa gì sất. Thậm chí tao còn đéo hiểu nổi rốt cuộc tao đang sủa cái quái gì nữa cơ mà.

Boyd liếc nhìn hắn với ánh mắt đầy vẻ cảm thông: – Trông bộ dạng cậu lúc này tơi tả thảm hại hết thuốc chữa rồi đấy.

Malone ngả người than thở: – Tao đang ở trong một cái tình thế tồi tệ tột cùng không thể cứu vãn nổi nữa rồi, và tình hình có vẻ sẽ còn tiếp tục tồi tệ bĩnh ra hơn nữa cơ. Cứ ngồi đấy mà mở mắt ra tận hưởng đi con ạ.

Boyd nhún vai cười khẩy: – Đương nhiên là tôi sẽ kiên nhẫn ngồi há mồm ra chờ xem rồi. Đời thuở nhà ai tôi lại dại dột bỏ lỡ cái màn tận thế của nhân loại bao giờ cơ chứ. Nghe chừng phải là một kịch bản siêu phẩm hoành tráng lắm đây. Hắn ngưng bặt một nhịp rồi hỏi, – Có cần tống cổ thằng tiếp theo lên đây luôn không?

– Tống khứ lên đây mau, – Malone quả quyết. – Đằng nào chúng ta cũng chẳng còn cái gì để mất ngoài cái bộ óc ngớ ngẩn này nữa đâu cơ chứ. Thế nạn nhân tiếp theo là tên nào thế?

Boyd đáp: – Borbitsch. Bọn chúng đang giấu tiệt thằng Garbitsch lại để dành cho cái màn pháo hoa hoành tráng kết thúc đại sự đấy.

Malone mệt mỏi gật đầu: – Tiếp tục tiến lên thôi, – rồi bốc máy điện thoại lên. Hắn bấm vọt một dãy số, nhả ra dăm ba từ ngắn ngủn rồi đập máy cúp cái rụp.

Chỉ một phút sau, bốn tay đặc vụ FBI lũ lượt áp giải một gã đàn ông bước vào. Hắn ta sở hữu một vóc dáng cao lêu nghêu gầy guộc, cùng với cái biểu cảm thảm hại u sầu, đồi trụy và nhợt nhạt hệt như một con chó săn mỏi mệt đang chực chờ nôn ọe đến nơi. Hắn ta được dắt díu đến trước chiếc ghế trống và ngồi phịch xuống đó với cái vẻ mặt cam chịu như thể đang đinh ninh cái kết cục tồi tệ nhất sắp sửa giáng xuống đầu mình ngay tắp lự.

Malone thả người xuống ghế, cất giọng chán chường mệt mỏi: – Nào, thế là cuối cùng chúng ta cũng diện kiến được nốt cái thằng ngậm hột thị kiên quyết không hé răng nửa lời này rồi đấy phỏng.

Nguồn: Gutenberg
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.