Quảng trường Đỏ thực sự làm người ta hụt hẫng. Nơi này chen chúc đàn ông và đàn bà, ai nấy đều mang cái chất Nga thuần túy khó tả, còn những ô cửa kính lớn thì chớp lóa tứ bề. Luba ngẩn ngơ cất lời: “Em biết là ngớ ngẩn thật đấy, nhưng không hiểu sao, em cứ nghĩ Quảng trường Đỏ phải có màu đỏ cơ.”
Gã nhân viên MVD đứng cạnh cô nhếch mép: “Chứ cô tưởng nó phải thế nào hả?” Hắn là một thằng bặm trợn, mặt cau có như vừaớp phải rổ hành từ hôm trước.
Malone xen vào: “Thì đấy, suy cho cùng nó cũng mang tên là Quảng trường Đỏ mà.”
Gã MVD hậm hực: “Đỏ ở đây chỉ mang tính biểu tượng thôi. Chẳng có màu mè gì sất. Nó chỉ là biểu tượng cho nước Nga vĩ đại của chúng tao.”
Luba thở dài: “Chắc vậy. Nhưng vẫn chán chết.”
Gã MVD giở giọng mỉa mai: “Bộ cô tưởng tụi tao tuyển Hồng quân vĩ đại từ mấy bộ lạc da đỏ bên Mỹ chắc? Đúng là cái đồ trí thức tư sản chỉ biết nhìn mặt chữ. Xấu mặt lắm đấy.”
Malone lẩm bẩm: “Hình như thế thật.”
Luba cãi: “Nhưng cái này khác chứ. Hồng quân thì toàn người Nga thật. Còn đây chỉ là một cái quảng trường. Muốn màu gì chẳng sơn được.”
Malone bồi thêm: “Đúng thế, Nhà Trắng còn có màu trắng cơ mà, phải không?”
Gã MVD đắc ý bắt bẻ: “Trắng là cái màu hèn nhát.”
Malone phẩy tay: “Dẹp chuyện đó đi. Tụi tao gọi nó là nhà trắng, thì nó là nhà trắng. Mấy người gọi cái này là quảng trường đỏ, mà đến phớt hồng nó cũng chẳng có. Thậm chí một tí hồng cũng không. Nó chỉ là... chỉ là—”
Luba tiếp lời: “Chỉ mang cái màu của gạch đá.” Malone quay sang ngả đầu chào cô một cú lịch sự.
Hắn nói: “Đa tạ.”
Luba đáp gọn: “Khỏi khách sáo.”
Malone cười nhạt: “À yên tâm đi, tôi nhớ kỹ lắm.”
Gã MVD bỗng rít lên như cái ấm nước sôi, khiến cả hai giật mình quay phắt lại. Hoàng Thượng – nãy giờ vẫn đang mải ngắm mấy bộ váy trưng bày qua cửa kính – cũng quay ngoắt lại. Ngài phán xanh rờn: “Ối giời ơi. Tiếng gì mà ghê thế. Anh có uống thuốc để trị cái tật khò khè đó không đấy?”
Gã MVD cáu kỉnh: “Không phải khò khè. Đấy là âm thanh biểu thị sự bất mãn trước sự kiêu ngạo và ngu ngốc của cái đám đối thoại ấm đầu tư bản chúng mày.”
Luba sừng cồ: “Kiêu ngạo á?”
Malone tiếp lời: “Ngu ngốc á?”
Hoàng Thượng ngẩng cao đầu, lạnh lùng tuyên bố: “Tụi tao đéo thích gây chiến. Không bao giờ có chuyện đó. Tụi tao không phải phường hiếu chiến.”
Gã MVD nhìn bà, chớp chớp mắt, thở dài rồi quay mặt đi chỗ khác. Hắn làu bàu: “Cái vụ bàn về màu mè này nhảm nhí thật. Nhìn Dãy núi Xanh (Blue Ridge Mountains) bên đất nước chúng mày xem. Chúng có màu xanh thật à?”
Malone ậm ừ: “Thì...”
Gã MVD tiếp tục bồi thêm một tràng đầy vẻa cay độc: “Rồi cái Cầu Cổng Vàng (Golden Gate Bridge) màu gì nào? Có phải là cái cổng đéo đâu. Nó là cái cầu. Có mạ vàng đâu. Thế mà chúng mày cứ bảo chúng tao làm tụi mày thất vọng. Không. Chính chúng mày mới là lũ làm tao tụt hứng.”
Chẳng có câu trả lời nào thích hợp hơn cho lúc này, thế là Malone ngậm miệng luôn. Hắn quay lại ngắm nghía cái quảng trường, rồi phóng tầm mắt ra xa, nơi những chóp củ cải ngược của điện Kremlin đang lấp lánh dưới ánh trăng. Mấy cái chóp củ cải trông cũng khá hay ho, dù đặt lên nóc nhà thì hơi quái dị. Chỉ có điều là cái Quảng trường Đỏ này, bất chấp mọi chiến tích lịch sử hào hùng, trông vẫn nhạt thếch. Mấy tòa nhà thì cũng chỉ là gạch đá, còn đường phố thì toàn người Nga. Chẳng có tên Nga nào ném bom, chẳng có lão Nga nào để râu rậm, hay thậm chí hát hò kiểu “Thuyền phu sông Volga”. Chỉ toàn những con người Nga bình thường đến mức nhàm chán, đủ mọi thành phần, màu da, chủng tộc và dĩ nhiên là chẳng có tí dính dáng gì đến nô lệ thời xưa.
Mọi chuyện y hệt như những gì hắn dự tính sau chuyến đi. Mà chuyến đi ấy cũng cóc có gì ly kỳ sất, hắn tự nhủ. Chẳng có biến cố mẹ gì xảy ra cả. Cả ba tên gián điệp xem ra chẳng đứa nào tỏ ra hớn hở cho cam khi được tống cổ về lại cái Đất Mẹ Nga kính yêu, nhưng tụi nó cũng chẳng tên nào bày đặt làm mình làm mẩy. Malone đã tỉnh bơ tuyên bố thẳng thừng với tụi nó rằng chúng bị trục xuất chứ không được đưa ra tòa xét xử, đơn giản vì đéo có đủ bằng chứng bõ để tốn tiền chi cho một phiên tòa. Hơn nữa, hắn còn nhấn mạnh rằng FBI đếch tin một chữ nào trong mấy lời khai của ba thằng này.
Hắn nói bừa: “Mấy người khai lum la chẳng khớp cái mẹ gì cả. Mỗi đứa một phách, mâu thuẫn đầy ra. Thẳng thắn mà nói, tụi tao đéo tin đứa nào sất – ít nhất là lúc này thì chưa. Nhưng cứ chờ đấy mà xem. Sớm muộn gì tụi tao cũng moi ra được sự thật thôi.”
Hắn tự thấy mình vừa có một bài diễn văn ra trò, và Hoàng Thượng cũng gật gù đồng ý với hắn. Nó mang lại hiệu quả tuyệt đối, bởi vì chuyến bay chính là cơ hội đầu tiên để ba tên này chạm mặt nhau kể từ lúc bị tóm. Hoàng Thượng phân tích: “Thằng nào cũng đinh ninh là mình đã khai thật, nhưng đéo biết hai thằng kia sủa ra những gì.”
Malone tiếp lời: “Ý tôi cũng thế. Tụi nó có được gặp nhau đâu mà thông cung.”
Hoàng Thượng cười khẩy: “Thế là đứa nào cũng bịa chuyện để lòe hai đứa kia, rồi ba hoa phét lác về chuyện mình đã dũng cảm hy sinh và xảo quyệt thế nào để bảo vệ Tổ quốc ra sao. Nghe buồn cười vãi.”
Malone gật gù: “Thôi kệ, tụi nó vui là được. Cần gì xoắn.”
Luba suốt chặng đường cũng tỉ tê chuyện trò với bố cô nàng khá nhiều. Hoàng Thượng báo cáo lại là chẳng có câu nào trong số đó mang tính nguy hiểm hay phá hoại cả. Toàn mấy chuyện phiếm vớ vẩn.
Tất nhiên là Luba và ông già cô không thể buôn dưa lê suốt được, và Malone cũng tranh thủ chêm được vài câu chen chân vào. Hoàng Thượng không thèm báo cáo gì về những cuộc trò chuyện đó, nhưng Malone thừa biết chúng chẳng có gì là vô hại cả. Hắn thầm sung sướng nhận ra mối quan hệ giữa hắn và cô nàng đang tiến triển tốt đẹp. Thỉnh thoảng, hắn còn ghi điểm ngoạn mục trước mặt cô nữa là khác.
Khi chiếc máy bay của Mỹ vừa vượt qua biên giới, nó đã được một tốp chiến đấu cơ Nga tiếp cận và hộ tống thẳng một mạch đến tận Moscow. Mấy chiếc chiến đấu cơ chẳng làm gì mờ ám cả; Malone đoán chúng xuất hiện chỉ để làm kiểng cho chắc cú. Nhưng nhìn qua cửa sổ, chúng cứ làm hắn thấy chột dạ. Chặng đường từ biên giới đến Moscow sao mà dài đằng đẵng.
Rồi khi máy bay hạ cánh xuống sân bay, một đám chóp bu MVD suýt nữa thì hất cẳng luôn cả phái đoàn Đại sứ quán Mỹ để lao ra chào đón băng nhóm nhỏ vừa xuống đất. Lắm trò chào hỏi nhiêu khê vãi, đủ thứ tiếng Nga, tiếng Anh pha tạp lẫn lộn chẳng ai hiểu mô tê gì. Phái đoàn Mỹ thì trang trọng chào đón Malone, Luba và Hoàng Thượng, còn đám MVD thì tập trung áp tải Brubitsch, Borbitsch và Garbitsch. Ba tên gián điệp bị tống biến đi đâu mất hút, hình như là về thẳng Tổng hành dinh MVD, chẳng rườm rà phức tạp. Luba nói lời tạm biệt bố cô khá bình tĩnh, còn Vasili Garbitsch thì mặt trơ ra chẳng chút cảm xúc trước mọi thứ xung quanh. Lúc bánh xe vừa chạm đất, lão ta chỉ lẩm bẩm: “À, mảnh đất của Đất Mẹ Nga đây rồi,” và ngoài một hai câu chào từ biệt ra, đó là những lời trăn trối cuối cùng của lão trước khi biến mất.
Cố chấp nhất là vẫn còn một gã MVD ở lại dù phái đoàn Mỹ đã rút lui. Hắn ta vênh mặt tự giới thiệu tên là Vladimir Josefovitch Petkoff. Hắnõõõ dõ dạc tuyên bố với Malone: “Tôi rất lấy làm vinh hạnh được dẫn đoàn các vị đi tham quan những danh lam thắng cảnh lịch sử tại Moskva này.”
Malone nhếch mép: “Vinh hạnh cơ á?” Petkoff cao lêu ngêu, người dày cộp, ngực đeo một nùi huy chương lúc lỉu trông chẳng khác nào dăm cái tít báo giật gân.
Petkoff đáp gọn lỏn: “Nhiệm vụ của tôi chính là niềm vinh hạnh. Tụi tao ở Nga vốn sắp xếp mọi chuyện cẩn thận như thế đấy.”
Thế là tour du lịch chính thức khởi động tại Quảng trường Đỏ. Malone tự nhủ hắn đéo thèm chấp chuyện nó chẳng có màu đỏ tí nào, nhưng ít ra nó cũng phải mang cái vẻ gì đấy hắc ám chút chứ. Đen cái là cái quảng trường này có vẻ đéo hợp tác cho lắm.
Sau một hồi im lặng, Malone cất giọng: “Thế đây là Quảng trường Đỏ đấy phỏng.”
Petkoff cất giọng nghe có vẻ đầy đe dọa: “Trông anh chẳng có vẻ gì là hứng thú cả. Bộ vì nó không được sơn mấy cái màu sắc tư bản lòe loẹt nên anh chán ngấy rồi à?”
Malone nhún vai: “Cũng không hẳn. Nhưng theo tôi thấy thì cứ ngắm qua một cái quảng trường là coi như biết tất. Chắc phải có chỗ nào khác để tham quan chứ lỵ.”
Petkoff gằn giọng: “Chỗ nào á? Chỗ nào mà chẳng có. Đây là Moskva, thủ đô và là thành phố vĩ đại nhất của Đất Mẹ Nga đấy. Bọn tao được dạy là phải nói thế.” Hắn hạ thấp giọng rồi bồi thêm: “Còn cá nhân tôi ấy à? Tôi là trai Leningrad. Tôi thích ở đấy hơn. Nhưng ở Moskva thì người ta chỉ được phép nói về Moskva thôi.”
Malone bày tỏ sự đồng cảm: “Tôi hiểu cảm giác của anh mà. Tôi cũng từng đến San Francisco rồi cơ đấy.”
Petkoff nặn ra một nụ cười toe toét: “Thế thì tốt. Anh muốn đi xem cái gì nào?”
Malone thọc tay vào túi quần rà tìm một điếu thuốc lá kiểu Mỹ. Hắn thủ sẵn cả cây trong người sau một lần trót dại thử thuốc nội địa Nga. Hàng Xô Viết toàn thấy mùi bìa cứng, từ cái đầu lọc dài cho đến mớ thuốc lá bên trong. Hắn châm lửa rít một hơi rồi ngẫm nghĩ giây lát. Hắn thận trọng thỏ thẻ: “Chắc là bọn mình đéo được phép lượn lờ vào trong Điện Kremlin đâu nhỉ?”
Petkoff cười khà khà: “Aha, tôi thừa biết trong đầu anh đang tơ tưởng cái gì rồi nhé.”
Malone giật mình: “Thế á?”
Petkoff chắc nịch: “Đương nhiên rồi. Anh muốn đi thăm lăng Lenin chứ gì. Nổi tiếng khắp thế giới đấy nhé.”
Malone ngẫm nghĩ một tẹo. Hắn thận trọng đáp: “Chả hiểu sao cái quan tài của lão Lenin nghe chừng không giống một chỗ vui vẻ gì cho cam để bắt đầu chuyến tham quan cả.”
Petkoff phổng mũi tự đắc ngay lập tức: “Tôi hiểu chứ. Quá là hiểu luôn. Cả anh nữa, cũng đang cảm thấy đau xót cho sự ra đi của vĩ nhân Lenin chứ gì. Thật là cao thượng! Thật là có văn hóa làm sao!”
Malone đắn đo không biết có nên vả cho gã này tỉnh mộng hay không, nhưng rồi lại thôi. Hắn ậm ừ qua loa: “Ừ, đại loại thế.”
“Thế này đi: quanh đây có hàng quán nào để kiếm gì nhét bụng không nhỉ?”
Petkoff vẫn đang lâng lâng sung sướng: “Kiếm gì nhét bụng á? Anh đói rồi phỏng?”
Malone gật đầu: “Thì cũng hơi cồn cào, chắc mấy bà ấy cũng đói rã họng ra rồi.”
Luba vừa từ chỗ ngắm váy áo bước tới liền cất giọng: “Gì thế?” Hoàng Thượng cũng lon ton chạy sà vào giữa đám đông người Nga đang chen lấn lặng im.
Malone đáp: “Tôi đang đề xuất đi tìm chỗ ăn uống đây.”
Lou phán một câu xanh rờn: “Ý kiến chuẩn nhất ngày hôm nay.” Hoàng Thượng cũng cao hứng gật đầu tán thưởng, còn Petkoff thì cười toe toét như cái bánh bao chiều.
Hắn hô lớn: “Mấy bồ tèo của tôi ơi! Mặc dù các vị chỉ là cái lũ trí thức tư sản bần cùng đã bị dòng chảy lịch sử vứt xó—nhưng ở Moskva này, chúng tôi có những nhà hàng tuyệt cú mèo nhất trên đời.”
Malone hạ giọng thăm dò: “Thế còn... à mà Leningrad thì sao?”
Petkoff ngậm ngùi thừa nhận: “Ở Leningrad ấy à, nhà hàng đỉnh hơn nhiều. Nhưng ở Moskva thì nói chung là cũng xịn sò phết. Ngon hơn khối kẻ tưởng tượng nếu bọn mày biết đến Leningrad.”
Malone thở dài: “Thôi đành chịu khó sống chung với lũ ở Moscow vậy.”
Cả bọn quay lại góc đường để gọi chiếc limousine đen sì, bóng lộn vừa chở tụi nó từ sân bay đến. Hai gã mặt lạnh như tiền ngồi ở ghế trước chiếc Volga sáng bóng đang kiên nhẫn chờ sẵn. Malone, Hoàng Thượng và Lou leo lên ghế sau, còn Petkoff ngồi ghế trước. Hai gã lái xe đứng im như tượng đá – trông chẳng khác gì mấy bức tượng xám xịt gớm ghiếc, Malone thầm nghĩ – cho đến khi Petkoff sủa lên một câu tiếng Nga. Lập tức gã cầm lái đáp gọn: “Da, Tovarishch.”
Chiếc xe chồm lên lao vun vút qua những con đường ở Moscow.
Suốt dọc đường, Hoàng Thượng cứ im thin thít và có vẻ đăm chiêu mất tập trung, y hệt như từ đầu chuyến đi tới giờ. Malone thừa biết bà già đang len lỏi thăm dò tâm trí của bất cứ đứa nào mà bà chạm tới được. Nghĩ đến đấy hắn lại thấy buồn cười trong bụng.
Cái đám MVD ngu ngốc cứ vô tư cõng và bảo vệ con gián điệp nguy hiểm tột độ ngay giữa lòng Moscow mà đéo hề hay biết gì sất.
Chẳng ai thèm mở mỏ nói câu nào cho đến khi chiếc xe phóng đi với tốc độ cao. Lúc bấy giờ Petkoff mới bắt đầu khơi chuyện phiếm, nhưng chẳng có mẹ gì thú vị cho đến khi hắn lái được câu chuyện sang cái chủ đề mà hắn hằng ao ước.
Hắn cất giọng ra vẻ tự nhiên nhất có thể nhưng nghe gượng gạo vãi chưởng: “À này, ngài Malone, việc chính phủ Mỹ quyết định tống cổ mấy gã đó về với tụi tôi quả là một nghĩa cử cao đẹp. Thật là tử tế hết chỗ nói.”
Bộ mặt của Malone lúc này chỉ toát lên vẻ thiện chí tột cùng. Hắn đáp: “Thì đấy, anh biết thế nào rồi đấy. Bất cứ điều gì chúng tôi có thể làm để gìn giữ hòa bình và tình hữu nghị giữa hai quốc gia—chúng tôi đều sẵn sàng chơi tất. Anh thừa biết mà. Sống chung hòa bình, đại loại thế thôi. Ồ, tụi tôi rất sẵn lòng phục vụ.”
Petkoff cười khẩy đầy nguy hiểm: “Tôi dám cá là vậy rồi. Nhưng chắc anh cũng thừa biết tụi nó chỉ là lũ tội phạm đúng không? Đào ngũ khỏi Hồng quân, rồi tham ô nữa. Biển thủ công quỹ.”
Malone ngẩn ngơ tự hỏi ngoài tiền ra thì còn cái mẹ gì để mà biển thủ nữa nhỉ, rồi hắn cũng gật gù: “Đại sứ của các anh ở Washington cũng nói thế khi chúng tôi tống đạt lệnh trục xuất.”
Luba chen ngang: “Nhưng bố tôi có phải là thằng tham ô đâu! Đào ngũ cũng không nốt. Ổng—”
Petkoff chặn họng: “Chúng tôi có hồ sơ lưu trữ hẳn hoi.”
“Nhưng mà—”
Petkoff giở giọng kẻ cả: “Nói chung là, ngài Malone, chính phủ Mỹ xưa nay vốn đéo có cái chính sách tống cổ mấy kẻ tị nạn chính trị về nước bao giờ.”
Lou đanh mặt: “Này, nghe đây. Nếu anh tưởng anh có thể bịt cái mồm tôi lại thì—”
Petkoff tỉnh bơ: “Đúng thế đấy, tôi nghĩ thế đấy. Nhưng xin thưa là tôi đéo có ý xúc phạm gì đâu nhé.”
Lou há hốc định cãi lại nhưng rồi lại ngậm miệng. Ả làu bàu: “Thôi được, chắc đéo phải lúc để đôi co chuyện này. Xin lỗi nhé, ngài Petkoff.”
Gã MVD nhe răng cười toe toét: “Cứ gọi tôi là Vladimir.”
Malone vội vàng chêm vào: “Thì đấy, thưa Thiếu tá, mấy gã này đều là tội phạm tham ô cả, đúng như anh vừa xác nhận rồi đấy. Chúng tôi căn cứ vào lời khẳng định của chính phủ các anh cơ mà.”
Petkoff rời mắt khỏi Lou với vẻ tiếc nuối ra mặt. Hắn lẩm bẩm: “Ồ. Vâng. Tất nhiên rồi.”
Malone trơn tru bồi tiếp: “Thế nên, ba gã đó chỉ là tội phạm chứ đéo phải người tị nạn chính trị.”
Petkoff thản nhiên: “Chuẩn luôn. Thú vị phết nhỉ. Chính phủ các anh xem ra đã vắt óc suy nghĩ kỹ lưỡng về vụ này phết đấy.”
Malone gật gù: “Chứ lị. Suy cho cùng, tụi tôi có muốn gây sự rắc rối gì đâu.”
Petkoff nhíu mày: “Ừ. Chắc chắn là không rồi.”
Malone khẳng định: “Đương nhiên.”
Không gian chìm vào im lặng suýt soát tròn một phút. Sau đó Thiếu tá Petkoff lại quay sang Malone với vẻ mặt cau có. Hắn gằn giọng: “Khoan đã.”
Malone ngạc nhiên: “Khoan gì?”
Petkoff nhíu mày: “Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết đéo có ký kết hiệp ước dẫn độ tội phạm nào với cái đất nước tư bản hiếu chiến của các anh cả.”
Hoàng Thượng chen vào: “Tụi tao không hề hiếu chiến nhé.” Cả hai gã đàn ông đều phớt lờ bà. Malone thừa nhận: “Chuẩn.”
Petkoff truy vấn: “Thế thì đời nào lại có lý do gì để tống cổ mấy gã đó về đây?”
Malone đáp tỉnh bô: “Ơ hay. Có lý do to đùng chứ lị. Anh thấy đấy, tụi tôi có muốn giữ tụi nó lại nước mình đâu cơ chứ.”
“Nhưng mà—”
“Và khi phát hiện tụi nó khai gian trong hồ sơ nhập tịch, thì đương nhiên tụi tôi phải hành động ngay lập tức rồi. Thật ra đó cũng là cách duy nhất mà tụi tôi có thể làm.”
Petkoff vặn vẹo: “Cách duy nhất á? Các anh hoàn toàn có quyền khởi tố cơ mà. Sao lại không làm thế?”
Malone lẩn tránh cực kỳ mượt mà: “Đó là vấn đề về chính sách nhà nước, thưa Thiếu tá Petkoff. Tôi không có thẩm quyền trả lời câu hỏi hóc búa này.”
Petkoff bĩu môi: “À thế á?”
Malone nhân cơ hội phản công từ sườn: “Suy cho cùng, lôi tụi nó ra tòa xét xử thì ích gì đâu. Anh thấy đấy, ban đầu tụi tôi cứ tưởng chúng là mật vụ cơ sở chứ.”
Petkoff bất an đáp: “Đúng là một suy nghĩ ngớ ngẩn.”
Malone gật đầu: “Đến lúc tụi tôi mới ngộ ra điều đó. Tụi tôi đã tra khảo, nhưng toàn nghe mấy cái câu chuyện nhảm nhí không ngửi được. Dĩ nhiên là tụi tôi chịu chết chẳng biết tụi nó làm tay sai cho cơ quan tình báo nước nào.”
Petkoff vừa nói vừa nhúc nhích dịch chuyển người trên ghế: “Tất nhiên rồi.” Chiếc xe bỗng cua gấp một cú lượn vòng khiến Malone suýt ngã nhào vào lòng Lou. Cảm giác dễ chịu vãi chưởng đến mức cuộc trò chuyện bị ngắt quãng mất vài giây cho đến khi chiếc xe cân bằng trở lại.
Malone xốc lại quần áo rồi tiếp tục bài ca: “Thế nên, tụi tôi quyết định đỡ tốn tiền của cho một phiên tòa vô bổ.”
Petkoff gật gù như đúng rồi. Sự ngắt quãng vừa rồi hình như đã giúp hắn lấy lại được tinh thần: “Mấy cái bọn tư bản chúng mày lúc nào cũng chỉ mở mồm ra là tiền với nong.”
Malone cười hề hề: “Thì thế đấy. Nói chung mọi chuyện là vậy. Giữ tụi nó trong tù thì được cái tích sự gì – để làm cảnh phết à? Lợi lộc gì cho tụi tôi đâu cơ chứ?”
Petkoff lẩm bẩm: “Ai mà biết được.”
Malone chốt hạ: “Chuẩn. Thế nên, vì mục đích duy nhất của tụi tôi là tống khứ tụi nó đi, và lại sẵn có một con đường tắt quá ngon ăn, thế là tụi tôi quất luôn, xách cổ tụi nó quăng thẳng về đây cho lành.”
Petkoff gật gù: “Hiểu rồi. Và phía Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc.”
Hoàng Thượng buông một câu xanh rờn với cái giọng đượm vẻ bất kham: “Biết đâu tụi tao lại được trao huy chương ấy chứ nhỉ.”
Petkoff nghiêm mặt gạt phăng: “Huy chương đéo bao giờ được phát cho đám kích động tư bản chúng mày đâu nhé.”
Hoàng Thượng khoanh tay trước ngực, ra vẻ mãn nguyện vô cùng: “Tụi tao có kích động gì đâu cơ chứ.”
Petkoff trầm ngâm giây lát rồi vặn vẹo: “Thế sao khi tống cổ mấy gã đó về đây, các anh lại phải bày đặt làm cái trò cẩn trọng ghê gớm thế làm gì?”
Malone nhún vai: “Thì chả nhẽ cứ để mặc tụi nó nhởn nhơ khắp thế giới à? Tụi tôi nghĩ cứ cho tụi nó về lại quê hương chùm khế ngọt thì thế nào cũng được cơm ăn áo mặc đàng hoàng, dù có thất nghiệp đi chăng nữa.”
Petkoff cất giọng âm u: “Tụi nó sẽ được chăm sóc chu đáo đến nơi đến chốn cho mà xem.”
Lou định chồm lên: “Này, đợi tí—” rồi lại khựng lại. Ả lẩm bẩm: “Xin lỗi nhé.”
Malone thấy thương hại cho ả, nhưng hắn chẳng biết mở mồm thế nào để chữa cháy. Hắn nặn ra một nụ cười mà hắn hy vọng là trông có vẻ thân thiện rồi bảo Petkoff: “Chính xác là thế.”
Petkoff thở dài: “Thôi được rồi, bạn hiền đồng chí hỡi, chúng ta nên dẹp cái thói quen bàn chuyện công việc sang một bên đi. Chuyện công việc phỏng?” Malone đáp: “Chuẩn không cần chỉnh.”
Petkoff huênh hoang: “Tôi cày cuốc tiếng Anh lâu lắm rồi đấy. Đáng tiếc là nó đéo phải là một thứ ngôn ngữ logic cho lắm.”
Malone khen ngợi: “Anh nói siêu phết còn gì.” Petkoff gật đầu chào theo kiểu nhà binh để đáp lễ.
Hắn nói: “Cảm ơn lời khen của anh. Nhưng tôi sợ mình đang làm phiền mấy quý cô đây rồi.”
Tay thiếu tá tính toán thời gian chuẩn không cần chỉnh. Vừa dứt lời thì chiếc xe Volga hoa hòe hoa sói đã phanh kít mượt mà trước một tòa nhà to tướng, trang hoàng lộng lẫy đang tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn điện của một tấm biển hiệu khổng lồ. Tấm biển đề cái mẹ gì bằng chữ Kirin đọc chả hiểu nổi. Ngay bên dưới, lối vào tòa nhà được mạ vàng chạm trổ theo phong cách rococo hoa mỹ rườm rà. Malone trố mắt nhìn tấm biển hiệu và định há mồm hỏi thì Petkoff đã cất lời.
Hắn hếh mặt: “Trotkin’s. Nhà hàng đỉnh nhất thế giới—ở Moskva này, người ta toàn ca tụng nó thế đấy.”
Malone gật gù: “Tôi hiểu rồi.”
Petkoff ra oai: “Nào, xuống xe thôi.” Một trong hai gã mặt lạnh nhanh như cắt nhảy xóc ra mở cửa sau, thế là Hoàng Thượng, Lou và Malone lần lượt lỉnh xuống đứng chớp chớp mắt dưới ánh đèn lóa mắt của tấm biển hiệu trên vỉa hè.
Petkoff cúi người thì thầm to nhỏ gì đó với tài xế. Gã mặt lạnh thứ hai chui tọt lên xe, rồi chiếc xe rồ máy lướt đi dọc con đường, quẹo qua góc phố rồi biến mất tăm. Bắt đầu tản bộ tiến thẳng về phía cổng vào nhà hàng.
Cánh cửa tự động bật mở trước khi Thiếu tá Petkoff kịp chạm tay tới. Một gã nhân viên mở cửa đang khom lưng cúi chào từng người một trong số bốn vị khách bước qua. Hắn ta mặc bộ đồng phục thời Victoria đầy đủ từ quần ngố đến ren rua, và Malone thầm nghĩ cái mốt này có vẻ hơi lạc điệu so với cái xã hội vô sản không giai cấp tí nào. Nhưng gã gác cửa ấy chỉ là khúc dạo đầu cho cả một bản giao hưởng hoành tráng bên trong.
Bước vào trong đập vào mắt là những bàn với ghế — hoặc ít ra Malone tự nhủ là hắn nghĩ nó là bàn ghế. Toàn những khối gỗ to tướng, chạm trổ những đường nét quằn quại mạ vàng hoặc sơn đủ thứ màu sắc lòe loẹt lấp lánh dưới luồng ánh sáng chói lọi của mấy cái chùm đèn chùm bằng điện.
Mấy cái chùm đèn treoòng tòng trên cái trần nhà trang trí bích họa trông nặng trịch muốn sập đến nơi. Chúng đung đưa lủng lẳng kêu lanh keng theo tiếng nhạc xập xình vang dội cả căn phòng, nhưng Malone kịp đảo mắt ngước nhìn lên trần nhà một giây. Nó vẽ vời cảnh tượng trông như thiên đường của bọn Nga vào dịp hoàn thành Kế hoạch Năm năm. Nào là sĩ quan và quý bà đang phì phèo nho, khiêu vũ walz, dạo bước trên những tầng mây bông xốp trắng muốt, ca hát, uống rượu, hú hò yêu đương. Trên cái trần nhà diễn ra bao nhiêu là hoạt động nhộn nhịp đến mức khi Malone hạ tầm mắt xuống, hắn mới nhận ra là mấy cảnh tượng đó đéo hề bị phóng đại chút nào.
Đúng là chẳng có đám mây bông trắng nào thật, và hắn cũng chẳng tài nào tìm thấy chùm nho nào ở quanh đây cả. Nhưng bù lại có ban nhạc mặc đồng phục hệt như gã gác cửa: ba tay chơi vĩ cầm, một tay kéo cello, và một tay đánh đàn piano. Petkoff liếc nhìn theo hướng ánh mắt của Malone rồi tự hào phán: “Y hệt như trong mấy quán bar đêm ở cái xứ Paris tư bản ấy nhỉ.”
Chen chúc giữa đám ban nhạc và chỗ Malone đứng là la liệt bàn ghế cùng mấy lão phục vụ già đời mặt mũi kiêu hãnh trông như đã được tuyển từ hồi nhà hàng Trotkin’s mới khai trương – mà Malone thầm nghĩ, chắc là từ cúp xửa cúp xưa rồi. Hắn có cảm giác mình giống hệt như hai mụ bà nào đó mà hắn quên béng mất tên, những kẻ tuyên bố là đã du hành vượt thời gian trở về quá khứ. Đám sĩ quan cùng các bà vợ, mấy gã diện quân phục lấp lánh, mấy mụ mặc váy đầm dạ hội đủ các loại màu sắc, kiểu cắt cúp, chất liệu và mức độ hở hang bạo liệt khác nhau, đang dập dìu dìu nhau khiêu vũ quanh phòng với cái vẻ lịch thiệp đậm chất quý tộc cổ điển. Số khác thì ngồi túm tụm bên mấy bàn ăn có nến chập chờn cháy, dẫu cho đống ánh sáng điện đang rực rỡ lóa mắt làm mấy ngọn nến trở nên vô tích sự. Tiếng ồn ào inh tai nhức óc, nhưng không hiểu sao trông vẫn có vẻ cực kỳ quy củ lịch sự.
Lão quản gia đột ngột xuất hiện ngay bên cạnh họ từ lúc nào. Lão chẳng thèm bước đi, ít ra là đéo thấy động tĩnh gì; lão đã luyện thành công cái phong thái phục vụ câm lặng đậm chất cổ điển. Hoặc không chừng, Malone nghĩ, lão ta có khả năng dịch chuyển tức thời cũng nên.
Lão cất giọng ngọt sớt: “À, chào Thiếu tá Petkoff. Thật vinh hạnh được gặp lại ngài. Còn đây là mấy bạn của ngài ạ?”
Petkoff hất mặt: “Người Mỹ. Họ đến để chiêm ngưỡng Liên Xô vĩ đại.”
Quản gia cười nịnh: “Ạ, thế ạ. Vẫn bàn quen thuộc chứ thưa Thiếu tá?”
Petkoff gật đầu. Lão quản gia dẫn đoàn khách lách qua đám đông đang nhảy múa, ngoằn ngoèo mãi mới tới được một chiếc bàn lớn nằm ngay sát ban nhạc và mép sàn nhảy. Hoàng Thượng tự giác sà vào chiếm ngay cái ghế gần ban nhạc nhất mà bà tưởng tượng là ghế chủ tọa. Lou ngồi bên tay trái bà, còn Malone ngồi bên tay phải, lưng tựa sát vào tường. Petkoff ngồi ở đầu bàn bên kia, ngoắc gọi nhân viên phục vụ để gọi món cho cả nhóm. Hắn gọi một mẻ hoành tráng đến mức phải có hai tay bồi bàn cặm cụi ghi chép lại những thứ trông giống như toàn bộ cuốn hồi ký của hắn, cộng thêm danh sách tất cả các chiến sĩ Hồng quân dưới cấp Đại Tôn Sư Sừng Hươu hay cái quái gì đại loại thế. Malone chịu chết đéo biết gã thiếu tá đang gọi những món gì, chỉ nghe toàn âm thanh hoành tráng đậm chất Nga ngố.
Cuối cùng thì tay bồi bàn cũng lủi mất. Thiếu tá Petkoff quay sang nhe răng cười với Malone. Hắn cất giọng: “Dĩ nhiên là chúng ta phải khởi động bằng một ly vodka trước đã chứ nhể?”
Malone thầm định nói “nyet” [không], nhưng hắn thấy đây đéo phải lúc hay chỗ để từ chối. Hơn nữa, hắn thầm nhủ một cách đầy kiêu hãnh rằng, sẽ là một ngày buồn cho nhân loại nếu một thằng tên Petkoff mà dám uống đè bẹp cổ họng của một gã Malone dưới gầm bàn. Di sản quý giá nhất mà hắn thừa hưởng từ ông bố chính là cái tử lượng vô đáy, hắn tự nhủ. Đây chính là cơ hội nghìn vàng để kiểm chứng năng lực.
Petkoff bồi thêm: “Và dĩ nhiên, phải kèm theo một chút trứng cá muối nữa chứ lị.”
Malone đáp tỉnh bô như thể trứng cá muối là món ăn vặt rẻ rúng quen thuộc ở mọi quán bar Washington quen thuộc của hắn: “Dĩ nhiên rồi.”
Chẳng mấy chốc mà tay bồi bàn đã quay trở lại, mang theo bốn cái ly và ba chai vodka ướp lạnh trong xô đá trông sang chảnh như một bó hoa hồng banh. Petkoff phẩy tay ra hiệu cho hắn lui sau khi một chai đã được bật nắp, rồi tự tay xếp các ly ra và bắt đầu rót.
Hoàng Thượng hốt hoảng mở lời: “Ối giời ơi—”
Lou cũng chêm vào: “Của tôi xin miễn nhé, cảm ơn.”
Hoàng Thượng tiếp lời: “Ừ đúng đấy. Tôi nghĩ tôi cũng xin thôi. Cỡ tuổi già như tôi phải cực kỳ cẩn thận với cái hệ tiêu hóa đấy các cậu ạ.”
Petkoff nịnh nọt: “Trông bà đâu có giống mấy bà già. Nịnh bợ tí thì gọi là trung niên đi. Nhưng chắc chắn là đéo già đâu. Chắc tầm... ừm, khoảng tầm bốn mươi là cùng.”
Hoàng Thượng mỉm cười khách sáo đáp lại. Malone bắt đầu tự hỏi liệu đó có thực sự là lời khen hay không. Nhìn vào những gì hắn đã thấy ở phụ nữ Nga, rất có thể Petkoff thực sự nghĩ rằng Hoàng Thượng chẳng quá tứ tuần là cái chắc.
Hoàng Thượng cười nói: “Cảm ơn lời khen quá đà của Thiếu tá nhé. Nhưng tôi dám cam đoan là tôi già hơn cái tuổi thấy trên mặt nhiều đấy.”
Malone ráng tự nhủ là không một ai kịp nhận ra cái tiếng ực nghẹn ngào vừa phát ra sau câu nói đó. Chính là tiếng ực của hắn chứ ai. Và hắn có cảm giác mặt mình đã già đi đến một trăm mười hai tuổi chỉ trong vòng chưa đầy một giây. Hắn nín thở chờ đợi Hoàng Thượng khai thật cho Thiếu tá Petkoff biết bà thực sự già đến mức nào...
Nhưng bà chẳng hé răng nửa lời nữa. Một lát sau, bà quay sang nhe răng cười với Malone.
Hắn lẩm bẩm: “Cảm ơn nhé.”
Bà đáp gọn: “Không có gì.”
Petkoff cau mày nhìn hai người bọn họ, nhún vai rồi vươn tay cầm lấy chai rượu. Hắn phán: “Thế thì xem ra công cuộc uống rượu này sẽ do cánh đàn ông chúng ta gánh vác—mà thế mới phải đạo chứ. Vodka sinh ra là để dành cho đàn ông.”
Hắn đã rót đầy tràn cái ly của mình bằng thứ chất lỏng trong vắt lạnh ngắt. Giờ thì hắn rót sang ly của Malone. Hắn đứng phắt dậy, tay cầm ly. Malone cũng lật đật đứng theo.
Petkoff dõng dạc hô: “Vì tình hữu nghị bền chặt giữa hai nước chúng ta!” Hắn giơ ly lên lơ lửng một giây rồi ngửa cổ nốc cạn sạch. Malone cũng húp theo. Thứ rượu vodka cay xè bắt đầu hành trình thiêu đốt vui nhộn trôi tuột xuống dạ dày. Cả bọn ngồi phịch xuống ghế.
Tay bồi bàn khệ nệ bê ra một cái đĩa lớn. Petkoff quay người lại hô hào: “Nào, nếm thử chút trứng cá muối này đi ngài Malone. Đảm bảo ngon nhất vịnh Bắc Bộ luôn.”
Không hiểu sao Malone từ trước đến nay chưa bao giờ nuốt nổi cái món trứng cá muối này. Nếu bị ép cung, hắn sẵn sàng thú nhận điều này chứng tỏ hắn chỉ là một thằng nhà quê vô học, nhưng ngặt nỗi cứ nhìn thấy trứng cá muối là hắn lại nhớ đến cái trò cười về lão nông dân ngớ ngẩn tưởng rằng có thể làm mềm đạn ghém bằng cách ngâm nó trong dầu cá.
Tuy nhiên, lúc này hắn thấy mình bắt buộc phải tỏ ra lịch sự, thế là hắn gắp một nhúm cho vào mồm. Xét cho cùng thì nó cũng đéo đến nỗi tồi tệ như hắn tưởng tượng. Và quả thực nó đóng vai trò làm mồi nhắm cực kỳ bén để trôi cái vị cay xè của vodka.
Hoàng Thượng cũng tự túc gắp cho mình một ít trứng cá muối. Bà trầm trồ: “Ôi chao. Món này làm tôi nhớ lại mấy ngày tháng huy hoàng ngày xưa ghê.”
Malone lại nín thở chờ đợi một phen thót tim. Nhưng mặc cho Hoàng Thượng có hơi tưng tưng khùng điên đi chăng nữa, bà vẫn chưa đến mức ngu ngốc. Bà ngậm miệng không thèm phun ra thêm câu nào nữa.
Trong lúc đó, Petkoff thoăn thoắt châm đầy lại mấy cái ly và đưa mắt trông chờ nhìn Malone. Lần này đến lượt hắn vinh dự được nâng ly chúc tụng. Hắn đăm chiêu suy nghĩ giây lát, rồi đứng phắt dậy giơ cao ly rượu.
Hắn cất giọng ra vẻ sến sẩm như một nhân vật bước ra từ tiểu thuyết Chiến tranh và Hòa bình: “Vì người phụ nữ đẹp nhất trên toàn cõi thế gian này—Luba Vasilovna Garbitsch.”
Petkoff tấm tắc khen ngợi: “Tuyệt cú mèo.” Malone làm một động tác cúi chào nhỏ hướng về phía Lou rồi bắt chước Petkoff ngửa cổ nốc cạn ly. Thêm hai ly vodka nữa lại rồng rắn kéo nhau trôi tuột xuống ruột gan.
Petkoff vừa xúc thêm một thìa trứng cá muối vừa hỏi: “Này đồng chí, tình hình bên Hợp chủng quốc dạo này thế nào rồi?”
Malone liếc xéo sang phía Hoàng Thượng, nhưng bà đang mải tập trung tư tưởng đi đâu mất tiêu, ánh mắt nhìn vẩn vơ đăm đăm ra tận đẩu tận đâu. Cuối cùng hắn đành đáp: “Thì... vẫn bình thường thôi có gì đâu.”
Petkoff cười khẩy: “Dĩ nhiên là anh phải văn vở thế rồi. Nhưng mà, nói chuyện kiểu đồng chí với nhau xem nào: đố anh biết còn bao lâu nữa thì cái đám vô sản nổi dậy lật đổ ở nước anh mới bùng nổ?”
Malone thầm nghĩ câu hỏi này có hàng tá kiểu trả lời. Nhưng hắn chọn đại một cách không mấy khó khăn. Hắn bảo: “Cái đó thì khó đoán lắm. Tôi chịu chết chẳng dám phán bừa đâu. Lượng thông tin trong tay tôi chưa đủ đô.”
Petkoff trố mắt: “Không đủ đô á? Tôi đéo hiểu ý anh lắm.”
Malone nhún vai: “Chính phủ và giai cấp vô sản bên tụi tôi ấy à, đến cái mảy may ý định nổi loạn chúng nó còn chẳng thèm bộc lộ ra nữa là, thế thì bố bảo tôi làm sao mà đoán được bao giờ chúng nó mới cựa quậy đòi lật đổ cơ chứ?”
Petkoff nặn ra một nụ cười đầy vẻ nửa tin nửa ngờ: “Thôi được rồi. Kiểu gì chúng ta cũng phải kiên nhẫn chờ đợi thôi nhỉ, đồng chí phỏng?”
Malone vừa nhìn Petkoff châm thêm rượu vừa đáp: “Chắc vậy.”
Đến khi món chính được bưng lên thì bên trong Malone đã râm ran một thứ hơi ấm dễ chịu nhưng đầu óc vẫn hoàn toàn tỉnh táo chưa đến nỗi say mèm hoa mắt. Sàn nhảy lúc này đã được dọn sạch bóng, và một tốp sáu vũ công chuyên nghiệp mặc trang phục truyền thống trượt dài bước ra vị trí. Ban nhạc tấu lên một khúc nhạc dồn dập rộn rã, thế là đám vũ công bắt đầu nhảy múa mấy điệu dân gian Slav trông chẳng khác nào màn pha trộn giữa điệu nhảy kazotska và một đám cưới quê. Malone chăm chú theo dõi với vẻ tò mò. Trông bọn họ nhảy thì dẻo thật đấy, nhưng hình như có vẻ hậu đậu vãi chưởng; lúc nào họ cũng lao vào húc đầu vào nhau ngã kềnh ngã càng. Hắn lại tự nhủ, hay là mấy pha va quẹt đó nằm trong biên đạo của bài nhảy nhỉ. Khó mà phân biệt nổi.
Bữa tối hoành tráng đến mức vượt xa mọi giấc mơ hoang đường nhất của Malone: nào là súp củ cải đỏ borshcht, thịt bò Stroganoff, cá xông khói, rau củ đựng trong những cái tô khổng lồ, kem lạnh, phô mai và đủ loại hoa quả. Và suốt dọc bữa ăn, giữa các món, trong các món và ở bất kỳ khoảnh khắc rảnh rỗi nào, không thể thiếu sự góp mặt của vodka.
Mấy chén chú chén anh chẳng làm hắn phiền lòng là mấy. Nhưng mớ thức ăn nhồi nhét vào bụng thì đúng là quá tải. Malone trơ mắt ngốc nghếch nhìn Petkoff nuốt chửng một quả táo đỏ to đùng, một quả lê và thêm một miếng phô mai trắng béo ngậy nhão nhoét ở cái đoạn cuối của bữa ăn ngập ngụa sức công phá ấy. Hoàng Thượng cũng đang trố mắt nhìn theo với vẻ lịch thiệp tối đa. Còn Lou thì mắt lờ đờ, mặt mũi phờ phạc vì bị tống quá nhiều đạm vào người. Malone chợt dâng trào một niềm cảm thông sâu sắc dành cho ả.
Petkoff nốc miếng phô mai cuối cùng rồi tống ra một cái ợ to đến kinh hoàng vang dội cả một góc trời với âm lượng và vẻ hoành tráng vô đối. Malone tự nhủ mình nên vỗ tay tán thưởng nhưng cố gắng kìm lại được. Hoàng Thượng hốt hoảng trợn tròn mắt trong giây lát rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Chỉ có Lou là coi chuyện đó như cơm bữa, khiến Malone tò mò về gia cảnh của ả thật đấy. Đéo hiểu sao hắn cứ nghĩ đến người bố hiền lành mỏng manh của ả mà chẳng thể tưởng tượng nổi ổng lại có thể phát ra cái âm thanh khủng khiếp đến thế.
Petkoff cất giọng: “Này đồng chí thân mến của tôi ơi.” Malone quay sang cố nặn ra vẻ hứng thú. “Có một điều tôi vẫn thắc mắc suốt bao nhiêu năm nay.”
Malone lịch sự hỏi: “Thật á?”
Petkoff gật đầu: “Chuẩn. Chả là bao nhiêu năm nay, tổ chức cảnh sát mật của các anh chẳng bao giờ thèm đổi tên một lần nào cả.”
Malone đính chính: “Tụi tôi có phải cảnh sát mật gì đâu cơ chứ.”
Petkoff phẩy tay khinh bỉ: “Đương nhiên là ra ngoài phải văn vở thế rồi. Nhưng mà chắc chắn là các anh cũng phải thấy chán ngấy cái mác FBI suốt ngày gọi hoài chứ phỏng?”
Malone nhún vai: “Thế á? Tôi thấy bình thường mà. Nó đem lại cho người ta cái cảm giác an toàn vững chắc phết.”
Petkoff bật cười: “À há. Nhưng cứ nhìn bọn tôi mà xem. Bọn tôi tự hào vì khả năng ngụy trang đỉnh cao của mình. Nào là GPU, rồi OGPU—mà tôi nghe nói, mấy cái tên đó là đề tài pha trò bất tận cho đám tư bản các anh cười vào mũi.”
Malone nặn ra cái bộ mặt như thể hắn đéo thể tưởng tượng nổi chuyện đó: “Chắc thế thật rồi.”
Petkoff tiếp tục khoe khoang: “Rồi tụi tôi đổi thành NKVD, và bây giờ là MVD. Và tôi nghe ngóng được, hoàn toàn bí mật giữa chúng ta thôi nhé ngài Malone, là đang có bàn tán về việc tiếp tục thay đổi nữa đấy.”
Một tràng pháo tay bất ngờ vang lên râm ran. Malone thắc mắc đéo hiểu vì chuyện gì, liền liếc mắt ra sàn nhảy và nhận ra sáu vũ công người Slav đang khom lưng cúi chào. Đang nhìn thì bỗng một đứa trượt chân suýt ngã sấp mặt. Ban nhạc lập tức tấu lên mấy hợp âm chót để chữa thẹn thế là đám vũ công lủi đi mất dạng. Một bản nhạc walz vang lên, và các cặp đôi ngồi bàn bắt đầu tràn ra nghẽn kín sàn nhảy.
Petkoff thắc mắc: “Các anh quản lý giai cấp vô sản kiểu gì nếu không làm chúng nó hoang mang tột độ cơ chứ?”
Malone đáp: “Tụi tôi có quản lý gì cho cam. Thường thì chính tụi nó mới là lũ quản lý ngược lại tụi tôi thì có.”
Petkoff phất tay cười khẩy: “Hà hà. Toàn tuyên truyền nhảm nhí.” Rồi hắn cũng quay đầu lại dán mắt vào đám người đang khiêu vũ. Bản walz đã kết thúc và nhường chỗ cho điệu nhảy foxtrot sôi động. Hắn đứng phắt dậy cất lời: “Được sự cho phép của ngài Malone chứ nhỉ, tôi xin phép được mời tiểu thư Garbitsch xinh đẹp đây ra sàn nhảy chung vui một bản được không?”
Malone liếc nhìn cô nàng. Cô nặn ra một nụ cười nhanh như cắt, thoáng chút vẻ căng thẳng gượng gạo rồi quay sang Petkoff đáp: “Vâng, tôi rất lấy làm vinh hạnh, thưa Thiếu tá.” Malone ngậm miệng lại. Khi cô nàng đứng dậy, hắn cũng lật đật đứng theo làm một cú cúi chào theo kiểu Victoria với cặp đôi. Petkoff và Lou dắt tay nhau bước ra sàn nhảy, còn Malone ngồi phịch xuống ghế, ngước nhìn theo với ánh mắt thèm thuồng khi gã thiếu tá vòng tay ôm lấy eo cô nàng và điêu luyện dìu cô lướt đi theo nhịp điệu bài nhạc.
Malone thở dài thườn thượt. Hắn tự nhủ, đúng là mấy thằng đểu lúc nào cũng vớ bở hết phần thiên hạ. Nhưng suy cho cùng, Lou cũng buộc phải tỏ ra xã giao thôi. Cô nàng có ưa gì tên Petkoff đâu cơ chứ; ả chỉ đang đóng kịch ngoại giao ấy mà. Với lại hắn cũng đã tranh thủ ghi được chút điểm số trên máy bay rồi còn gì, hắn tự nhủ thế.
Hắn quay sang nhìn Hoàng Thượng, nhưng mụ già đang đăm đăm nhìn ngẩn ngơ vào một cái chùm đèn pha lê. Malone lại thở dài, bốc một nhúm trứng cá muối tống vào mồm rồi chiêu ngụm vodka cho trôi. Vị vodka lan tỏa ấm áp dễ chịu, hắn lờ mờ nghĩ bụng. Vodka uống ngon phết. Tiếc thật, mấy kẻ chưng cất ra thứ rượu ngon lành này lại cứ phải là kẻ thù. Nhưng sự đời nó vốn oái oăm thế đấy, hắn tự nhủ bằng triết lý cùn.
Chán vãi đạn. Đời là thế đấy.
Điệu foxtrot cũng đi đến hồi kết. Malone thấy Petkoff vừa cười nói huyên thuyên với Lou vừa dìu cô rẽ sang một góc quán bar nhỏ nằm ở phía bên kia căn phòng. Hắn lầm bầm chửi thề: “Đúng là mấy thằng hên xui. Hoặc giỏi ngoại giao quá mức cho phép.”
Hoàng Thượng đang lay lay tay áo hắn. Malone thầm nghĩ, quả này sắp có tin dữ nữa đây.
Đúng là tin dữ thật.
Bà thì thầm: “Cậu Kenneth thân mến ơi, cậu có hay biết rằng cái chỗ này đang nhung nhúc đầy rẫy bọn mật vụ MVD không đấy? Chắc chắn là cậu không biết rồi; vì tôi đã kịp mách nước cho cậu đâu.”
Malone há hốc mồm, rồi lại ngậm lại, vắt óc suy nghĩ tốc độ cao. Nếu cái chỗ này toàn gián điệp MVD trùm chăn, điều đó đồng nghĩa với việc chúng đã cài cắm máy nghe lén khắp nơi. Và thế là hỏng bét, toàn những chuyện rắc rối cực kỳ khó nuốt. Lẽ ra Hoàng Thượng không nên mở mồm nhiều lời—thứ nhất là bà không được phép tỏ ra hoảng hốt lo sợ, thứ hai là bà đéo được phép biết rõ số lượng mật vụ MVD ở đây nhiều đến thế—bởi vì chẳng có cách mẹ nào để bà biết được điều đó ngoại trừ cái năng lực ngoại cảm quái quỷ, một bí mật nhỏ nhoi mà Malone đéo đời nào muốn bọn Nga ngố phát hiện ra. Và điều quan trọng nhất, cực kỳ quan trọng là bà đéo được phép gọi hắn là “Sir Kenneth” một cách trỏng lỏn như thế.
Hoàng Thượng chốim lói: “Ồ. Tôi xin lỗi nhé, Sir—ờ—ngài Malone. Cậu nói chuẩn không cần chỉnh.”
Malone gượng gạo: “Chứ lị. Ồ. Vãi chưởng thật.” Hắn vắt óc nghĩ ra câu gì đấy để chống chế rồi thốt lên ngay lập tức: “Dĩ nhiên là ở đây phải có tụi MVD rồi. Đây chính là tụ điểm lý tưởng để mấy lão MVD hết ca trực lượn ra xả hơi chứ đâu. Một chốn thiên đường thư giãn ngập tràn đồ ăn thức uống nhảy múa và vodka....” Và đồng thời trong đầu hắn đang gào thét: Tụi nó có đang làm cái trò mèo gì mờ ám không đấy? Chết tiệt!
Hoàng Thượng cứ như đang bàn chuyện thời tiết, thản nhiên tiếp lời: “Cậu biết đấy, tiếng Nga là một thứ ngôn ngữ cực kỳ hóc búa. Phải cày cuốc đổ mồ hôi sôi nước mắt thực hành chán chê mới mong tư duy bằng nó một cách lưu loát trôi chảy được.”
Malone lơ đễnh đáp: “Ừ, chắc thế rồi.” Ý bà là bà vẫn chưa tóm được bọn này đang mưu tính cái trò quỷ gì trong đầu chứ gì? ẹc!
Hoàng Thượng tiếp tục huyên thuyên: “À thì, người ta cũng chỉ tóm được mấy ý chính thôi, chứ mà đòi nắm bắt tường tận chi tiết thì quả là bất khả thi. Dù sao đi nữa, mọi chuyện cũng chưa đến nỗi tồi tệ quá mức. Một gã thông thạo cả hai thứ tiếng như vị Thiếu tá Petkoff đáng yêu của chúng ta chẳng hạn—vừa quyến rũ lại vừa tràn đầy sức sống yêu đời thế kia—hẳn sẽ là một tay trợ thủ đắc lực vô giá cho bất kỳ ai có hứng muốn mò mẫm tìm hiểu xem rốt cuộc đầu óc bọn Nga ngố suy nghĩ những gì.” Bà cười gượng gạo. Khuôn mặt bà bỗng chốc cứng đờ căng thẳng. “Tôi nhận thấy là—”
Bà khựng lại đột ngột. Đôi mắt mở trừng trừng, bàn tay phải chộp lấy cánh tay Malone bóp chặt hơn mức hắn tưởng tượng một bà già có thể làm được. Giọng bà không còn chút kiềm chế nào nữa, rít lên như tiếng rắn độc: “Sir Kenneth!” Malone định há mồm hỏi nhưng Hoàng Thượng tiếp tục trừng mắt: “Làm gì nhanh lên!”
Malone ngơ ngác: “Làm gì cơ?”
Hoàng Thượng rít lên: “Chúng nó vừa bỏ cái quái gì vào ly rượu của Lou rồi kìa!”
Malone đã chồm phắt dậy trước khi bà kịp dứt lời, sải bước dài băng qua căn phòng.
Bà già hốt hoảng: “Con bé nuốt chửng mất rồi! Mau làm gì đi! Nhanh lên!”
Malone thầm gầm lên rằng đám người đang nhảy múa trên sàn lúc này đéo quan trọng bằng tính mạng con bé. Hắn đéo thèm suy nghĩ tính toán bước đi; đôi chân đã tự động càn quét trước khi bộ não kịp xử lý thông tin. Đám sĩ quan cùng các bà vợ trố mắt nhìn hắn với vẻ kinh hoàng ngơ ngác khi hắn cày xới băng qua sàn nhảy, dùng cả chân, cùi chỏ, vai cùng bất cứ thứ vũ khí cơ thể nào để dọn sạch đường đi. Có những đứa kịp lách người né tránh. Có những đứa thì không. Đối với Kenneth J. Malone lúc này thì đứa nào cũng như đứa nào hết.
Hoàng Thượng lúp xúp bám đuôi theo sau hắn, im thin thít và mặt cắt không còn giọt máu, lăng xăng bám theo hệt như một chiếc tàu khu trục nhỏ bám đuôi thiết giáp hạm, hoặc giống một mụ bà chơi bóng bầu dục đang bám sát cản đường trợ giúp.
Malone chộp lấy bóng dáng Lou đang đứng tần ngần ở quầy bar. Đúng lúc đó, hình như con bé mới lờ mờ nhận ra có chuyện chẳng lành đang xảy ra. Nó hoảng hốt đẩy mạnh người ra khỏi quầy bar, cuống cuồng đảo mắt tứ phía, miệng há hốc định cất tiếng gọi. Petkoff đang đứng mờ ảo ngay cạnh đó; Malone đéo thèm liếc nhìn hắn cho rõ mặt. Lou vừa bước đi một bước...
Thì từ cái cánh cửa nào đó khuất phía sau nhà hàng bỗng lòi ra hai gã mặt mũi sứt sẹo bầm dập, tiến đến gần phía con bé hơn cả vị trí của Malone. Petkoff bỗng chốc lù lù hiện hình ngay trước mắt; hắn đang đứng bất động với bộ mặt ngơ ngác toàn tập.
Malone húc thẳng qua một cặp đôi đang nhảy múa, phớt lờ ánh mắt tóe lửa giận dữ cùng lời nguyền rủa rít lên bằng tiếng nước ngoài mà hắn đéo tài nào hiểu nổi, để rồi đột ngột thấy tầm nhìn của mình bị che khuất bởi một bức tường màu xám sẫm to tướng.
Đó là ngực của một gã nào đó đang mặc quân phục. Malone liếc mắt dịch sang nửa inch và nhìn thấy cả một hàng cúc áo mạ vàng sáng loáng. Hắn ngước mắt nhìn lên.
Sừng sững trước mặt hắn là một cỗ khuôn mặt to lù lù. Nó đang cúi gằm nhìn xuống với vẻ mặt đần độn, thô kệch và độc ác. Malone, với đôi chân vẫn đang đà lao tới, húc thẳng vào ngực gã ta rồi lảo đảo lùi lại mất một hai bước. Hắn nghe tiếng ai đó rít lên chửi thề sau lưng, và nhận ra ngay lập tức là mình vừa húc đầu vào đúng cái cặp đôi vũ công khi nãy. Hắn đéo thèm quay đầu lại nhìn mặt tụi nó. Thay vào đó, hắn dán mắt về phía trước, đối diện với gã khổng lồ đang chắn ngang đường đi.
Gã đó cao phải đến sáu thước sáu (khoảng gần 2 mét), đúng một cỗ xe tăng Mông Cổ nặng trịch tầm tạ rưỡi. Nhưng trông hắn đéo có vẻ gì là mập mạp béo ú cả; trái lại trông cực kỳ rắn rỏi và lực lưỡng to lớn vãi chưởng. Malone lách người sang một bên, và gã người Mông Cổ cũng dịch người sang theo để chặn đứng. Thoáng liếc qua bên cạnh, Malone thấy Hoàng Thượng đang lúp xúp chạy lướt qua. Xem ra gã Mông Cổ tỏ ra có hứng thú với Malone hơn là đi chặn một mụ già bánh bèo lùn tịt. Malone thấy Hoàng Thượng đang nhắm thẳng hướng quầy bar, và tạm thời quên bẵng mụ đi một giây.
Gã người Mông Cổ lại dịch người chặn đầu đường tiến của Malone.
Gã cất giọng gầm gừ vang dội như còi báo động động đất: “Gấp gáp cái mẹ gì thế hả Tovarishch? Mày đéo có tí văn hóa nào à? Sao lại dám càn quét qua sàn nhảy với cái kiểu mất lịch sự hất hàm thế hả?”
Có thể gã đang chắn đường vì vụ con bé Lou, hoặc đơn giản chỉ muốn dạy cho một thằng Amerikanski vô văn hóa một bài học. Malone chịu chết chẳng đoán được ý đồ của gã, và lúc này thì mọi thứ đều không quan trọng nữa. Hắn quay phắt người chộp lấy một ly vodka đang bỏ bơ vơ không người trông coi trên cái bàn gần đó.
Hắn hắt thẳng ly vodka vào thẳng mặt gã khổng lồ, rồi lẹ làng lách người lướt qua khối thịt di động trước khi gã kịp bùng nổ một tràng chửi thới tiếng Nga phun châu nhả ngọc rung chuyển cả căn phòng với âm lượng và sự thành khẩn cực độ.
Nhưng ngoảnh đi ngoảnh lại thì bóng dáng Lou và Hoàng Thượng đã biến đi đâu mất hút. Thiếu tá Petkoff đang trố mắt nhìn, và Malone liền hướng ánh mắt nhìn theo đúng đường nhìn của hắn.
Một cánh cửa ở phía tít đằng sau nhà hàng đang từ từ khép lại. Phía sau cánh cửa đó, Malone loáng thoáng thấy bóng dáng Hoàng Thượng và Lou đang khuất dần vào hư vô.
Malone xô ngã nhào một tay bồi bàn rồi lao thẳng tới chỗ Petkoff. Hắn gầm lên giữa tiếng bát đĩa vỡ choang và làn sóng chửi thề tiếng Nga đang dâng cao ngút ngàn: “Cái quái gì đang xảy ra ở đây thế hả?”
Petkoff nhún vai ra chiều bất lực: “Tôi chịu chết, đồng chí ơi. Chịu chết.”
“Nhưng mà con bé...”
Petkoff thản nhiên: “Tiểu thư Garbitsch đột ngột đổ bệnh.”
Malone gầm gừ: “Đổ bệnh nhanh vãi chưởng nhỉ.”
Petkoff buông lời: “Bạn của cô ấy, tiểu thư Thompson, đã đưa cô ấy vào nhà vệ sinh nữ rồi.” Hắn huơ tay chỉ trỏ, suýt nữa thì quẹt trúng cái mặt bầm dập sứt sẹo của một gã mà Malone từng chạm mặt hồi nãy.
Gã mặt sứt cất giọng: “Chúng mày bị bắt rồi nhé.” Tên đồng bọn ngó đầu thò lò từ phía sau vai Petkoff.
Petkoff trố mắt: “Tôi á?”
Gã mặt sứt nháy mắt: “Đéo phải mày. Là nó.” Hắn lao thẳng về phía Malone nhưng Petkoff vội vàng dang rộng hai tay chắn ngang.
Hắn quát lớn: “Đứng lại! Mệnh lệnh của tao là không được phép để ai đụng đến sợi lông rùa của gã này.”
Đám thực khách bỗng chốc tản biến mất tăm từ lúc nào chẳng hay. Malone lùi lại mất một bước, đảo mắt tìm kiếm thứ gì đó vừa tầm tay để làm hung khí nghênh chiến.
Mặt sứt thứ nhất cãi cùn: “Nhưng thưa Đồng chí, bọn tao cũng có mệnh lệnh riêng chứ bộ.”
Petkoff gân cổ: “Mệnh lệnh của tụi mày cái nỗi gì...”
Mặt sứt thứ hai chen ngang: “Mệnh lệnh của tụi tao là phải bắt sống thằng này. Lệnh trên ban xuống rõ mồn một thế cơ mà.”
Petkoff mắng nhiếc: “Đúng là lũ ngu.” Hắn dang rộng hai tay hơn nữa, chặn đứng đường tiến của cả hai tên. Malone lùi lẹ sát sạt vào quầy bar, quơ quào sờ soạng tìm kiếm một cái chai hoặc cái dụng cụ mở nắp nào đó đằng sau lưng. Thế nhưng tay hắn lại chạm phải ống tay áo của một ai đó.
Một giọng nói vang lên đằng sau gầm thét: “Dừng tay!”
Hai gã mặt sứt trợn tròn mắt ngạc nhiên. Petkoff khựng lại không nhúc nhích.
Malone quay người lại, và đập vào mắt hắn là một gã đàn ông cao lêu ngêu gầy đét đeo kính râm. Gã lặp lại: “Dừng tay! Đứa chúng ta cần bắt là con nhỏ kia cơ mà! Con nhỏ cơ mà!”
Một tên mặt sứt cãi lý: “Nó đéo phải con nhỏ nào cả, thưa ngài. Nhiệm vụ của bọn tao là phải tóm cổ thằng này. Sắc lệnh quy định rõ ràng rành mạch...”
Petkoff điên tiết quát: “Kệ mẹ cái sắc lệnh của tụi mày đi! Vò nát mẹ nó mấy cái tờ mệnh lệnh đấy rồi nhét xừ vào lỗ mũi cho chúng mày ngạt thở mà chết quách đi cho rồi! Mệnh lệnh của tao mới là...”
Gã đeo kính râm gào lên: “Con nhỏ kia đâu rồi! Con nhỏ đâu rồi!”
Malone chớp thời cơ lao vụt qua. Petkoff nhanh như chớp dùng một tay tóm chặt lấy hắn gí lại chỗ cũ. MVD nói: “Bao giờ chúng ta ngã ngũ xem nên làm gì tiếp theo, thì cậu cứ đứng im ở đây cho tôi.” Malone giãy giụa húc đầu vào người hắn nhưng đéo thoát ra được. Petkoff tiếp tục: “Trong lúc đó, nói thật là tôi chỉ muốn tống cổ cậu đi cho rảnh nợ.”
Một gã mặt sứt đe dọa: “Mày mà thả nó ra, có ngày đội trưởng đội tao cho mày biết tay.”
Petkoff vội vàng xiết chặt tay giữ hắn lại đầy bảo vệ. Trong khi đó, gã đàn ông đeo kính râm đã lên cơn giận dữ tột độ vượt quá tầng bình lưu.
Hắn gào thét huênh hoang: “Chúng mày đúng là một lũ đần độn, vô tích sự, đầu óc toàn bã đậu và cái bụng thì chứa đầy rác rưởi phân thối! Tao đang cầm lệnh trong tay và tao thề sẽ phải thi hành cho bằng được!”
Petkoff cãi cùn: “Mày tưởng mỗi mày có lệnh chắc.”
Malone lại hì hục tìm đường tẩu thoát lần nữa nhưng bất thành.
Gã mặt sứt vênh mặt: “Tụi tao có ưu tiên giải quyết trước. Chuyện gì tính sau. Bắt người phải đặt lên hàng đầu.”
Gã đeo kính râm cáu kỉnh: “Nhưng rốt cuộc là bắt đứa nào? Tao yêu cầu trả lời thẳng vào trọng tâm...”
Petkoff thét lên điên cuồng: “Đéo có vụ bắt bớ con giời nào hết sất! Tất cả câm mồm hết cho tao!”
Gã cao gầy bắt đầu đe dọa: “Tao thề có bộ xương của lão Stalin làm chứng là lệnh của tao...”
Mặt sứt bồi thêm: “Bộ xương của Stalin đang ở phe tụi tao đây này! Xéo mẹ chúng mày ra cái chuồng chó rúc vào mà chết ngộp giữa đống bọ chét với báo cũ đi! Mau biến đi cho khuất mắt tao, hóa đá thành mấy bức tượng ô uế của thần linh tư bản đi! Mau ra giữa sa mạc lớn mà treo cổ bằng hai lỗ tai lên cái tượng đài cao bốn ngàn thước cho tao!”
Bị kích động tột độ, gã mặt sứt còn lại thét lên một tiếng “Xung phong!” rồi lao sầm vào Petkoff và gã đeo kính râm. Petkoff xoay người buông thõng Malone ra để chiến đấu chống lại làn sóng kẻ thù điên cuồng đang lao tới, và Malone đã chớp ngay thời cơ ngàn vàng đó. Hắn lách người cúi đầu luồn qua dưới cánh tay trái của Petkoff, bắt đầu lách qua đám đông đang khua chân múa tay hò hét đánh lộn để hướng thẳng về cánh cửa ở phía cuối nhà hàng. Hắn cắm cổ chạy đúng bốn bước.
Rồi hắn khựng lại. Gã người Mông Cổ, với đôi mắt đỏ ngầu phừng phừng lửa hận bời vì men rượu vodka và cơn thịnh nộ bốc lên tận óc, đang gầm gào lao thẳng về phía hắn, hai tay dang rộng với những ngón tay quắp chặt khua khoắng vào không trung. Hắn tru lên: “Quân hiếu chiến! Bọn chủ nô tư bản! Đồ ăn thịt người phong hủi cổ lỗ sĩ vô văn hóa! Mày đã châm ngòi cho một cuộc chiến mà mày đéo có tư cách kết thúc đâu con ạ!”
Malone thầm nghĩ trông mình chẳng khác nào một thằng hề đứng trước tình huống này, liền hô lên một tiếng: “Ha!” Khi gã người Mông Cổ lao đến, một làn sóng thực dụng trỗi dậy trong đầu hắn. Hắn quơ quào tay ra sau quầy bar, vớ lấy một chai vodka rồi hắt thẳng mấy ly nước rượu vào thẳng mặt gã khổng lồ. Bị tạt nước ướt sũng mặt mũi gã khổng lồ hét toáng lên, tay khua khoắng quào quào tuyệt vọng vào không khí, mồm rủa xả Malone cùng toàn bộ tông ti họ hàng nhà hắn suốt hai mươi bảy đời kiếp tới, cố gắng hòng tóm cho bằng được gã Amerikanski.
Toàn bộ khách khứa trong nhà hàng hình như đều có việc gấp đột xuất nên đã tản biến đi đâu sạch trơn. Chẳng còn cái quái gì để cho gã Mông Cổ húc đầu vào ngoài mấy cái bàn cái ghế trống trơn. Nhưng ngặt nỗi hắn lại quạt nhầm một cú cực mạnh vào ngay bên đầu của một trong hai gã mặt sứt đang lảng vảng gần đó. Gã mặt sứt thét lên một tiếng “Yoop!” rồi lảo đảo ngã nhào vào người Petkoff, bị gã MVD tóm cổ xoay vòng rồi ném thẳng về hướng cái bục ban nhạc. Cú chuyển hướng ngẫu nhiên này đã tạo cho Malone vừa đúng khoảng thời gian quý giá để tiếp tục cắm cổ chạy.
Bốn gã mặc quân phục đang hì hục khiêng một cái cáng thương tiến về phía nhà vệ sinh nữ từ hướng ngược lại của nhà hàng. Trông cái cáng thảm hại làm sao so với đống thương vong tàn khốc mà Malone vừa tạo ra.
Hắn đứng chặn ngay giữa đường. Hắn gặng hỏi: “Chúng mày tính khiêng xác đi đâu đấy?”
Một tên ngạc nhiên hỏi: “Mày là người Mỹ à? Tao nói tiếng Anh chuẩn phết chứ bộ, phỏng?”
Phía sau lưng, Malone nghe thấy một tiếng uôm oàm khô khốc và tiếng va chạm mạnh của cơ thể vào gỗ. Có vẻ như có đứa vừa tông đầu vào quầy bar. Hắn đáp: “Mày nói tiếng Anh chuẩn vãi chưởng luôn. Đã đi luyện thanh ở trung tâm nào thế?”
Gã kia đáp: “Tao á? Đéo phải lúc để ba hoa phét lác đâu. Tụi tao phải lôi mụ sếp vào bệnh viện cấp cứu gấp.”
Malone trố mắt: “Bệnh viện á?”
Tên khiêng cáng cố lách qua người Malone: “Tiểu thư Garbitsch chứ ai.” Kẻ tác chiến FBI dịch người lấn qua chắn ngang lối đi. “Bọn tao đợi ngoài này đúng một vòng quay—”
“Một vòng gì cơ?”
Gã kia giải thích: “Khi kim đồng hồ quay một vòng ấy. Một tiếng đồng hồ. Giờ tụi tao nhận lệnh phải mang ả đi viện cấp cứu đây.”
Nghe mùi có vẻ cực kỳ khả nghi đối với Malone. Hắn nghe tiếng hò hét phía sau lưng đang dội đến gần hơn. Tiếng chân người chạy rầm rập vang lên mồn một vào tai. Hắn hớ hở cất giọng: “Thôi chúc mọi người thượng lộ bình an nhé, bái bai.”
Tên khiêng cáng ngọng ngùng: “Vot?” Malone xô thẳng gã ngã ngửa vào đám đông đang ào ào lao tới, tóm phắt lấy cái cáng trên tay ba tên còn lại đang ngớ người đực mặt ra, rồi vung tròn một vòng cung rộng. Hắn quất trúng ngay bụng một gã MVD, khiến gã này gập người rên rỉ è cổ một tiếng kỳ lạ, xoay mòng mòng vì đau đớn rồi cắm cái đầu trọc lóc vào thẳng ngực một tên MVD khác. Tên thứ hai ngã lăn kềnh ra; Malone nghe văng vẳng tiếng đổ vỡ cùng tiếng thét chói tai nhưng chẳng thèm để ý chi tiết. Thay vào đó, hắn ném thẳng cái cáng vào đám đông hỗn chiến rồi ba chân bốn cẳng cắm cổ chạy thục mạng hướng thẳng về nhà vệ sinh nữ.
Hắn đéo có nổi một mảy mai ý định xem vào trỏng mình sẽ phải làm cái quái gì hay sẽ đối mặt với cái gì nữa. Hoàng Thượng và Lou đang lẩn trốn trong đó, chắc chắn là thế rồi, nhưng ngặt nỗi làm thế nào để chuồn ra ngoài mà đéo bị bắt sống, còng tay, móc ruột hay tống cổ vào một bệnh viện Nga ngố với mấy mục đích quái đản nào đó trời mới biết được?
Đầu óc hắn vẫn còn đang hơi phê phê lơ mơ vì lượng vodka khổng lồ nốc vào bụng lúc nãy, và hắn đéo chắc cái trò dịch chuyển tức thời có còn linh nghiệm nổi nữa hay không. Hắn cố gắng vắt óc suy tính xem liệu Hoàng Thượng đã tống cổ Lou chuồn đi bằng cách đó chưa—nhưng hắn hoài nghi lắm. Lou là một gánh nặng quá sức đối với mụ già gầy đò. Hơn nữa, hắn hoàn toàn mù tịt về việc liệu một con người bằng xương bằng thịt có thể teleport được hay không. Đồ vật vô tri vô giác thì nói làm gì; còn một ả phụ nữ thông minh có chính kiến riêng thì lại là chuyện hoàn toàn khác biệt.
Cảm giác đi mãi mới tới được cánh cửa, hắn thở hồng hộc nặng nhọc với tay túm lấy nó. Đột ngột có một bàn tay khác chường ra trước mặt hắn, vặn phăng cái nắm đấm cửa. Malone ngước phắt mắt lên.
Đéo thể nào hình dung nổi mụ ta từ xó nào chui ra, hay mụ đang nghĩ cái quái gì trong đầu, nhưng một mụ mập mạp người Nga mặt mũi phúng phính hơi phê pha men rượu, tóc uốn búi cao màu xanh biếc, mặc một chiếc váy màu cam gỉ sét và đeo lủng lỉm trên người quá nhiều nữ trang rườm rà, đang đứng sừng sững trừng mắt nhìn hắn bằng cái ánh mắt hỗn hợp giữa sự khinh bỉ, ngạc nhiên và sốc đến tận óc.
Malone đéo thèm suy nghĩ, phăng phăng húc mụ sang một bên rồi giật phăng cánh cửa mở toang. Phía sau lưng mụ ta, hắn vẫn thấy cuộc hỗn chiến tiếp tục bùng nổ, dù lúc này có vẻ như đám người Nga bắt đầu lú lẫn chẳng biết mình đang đấm đá thù hận đứa nào nữa. Cái đầu to lù lù của gã Mông Cổ trồi lên khỏi đống hỗn độn trong giây lát, hét lú lẫn gì đó rồi lại chìm ngỉm xuống đám đông.
Malone dán chặt ánh mắt vào mụ mập đang đứng há hốc mồm ngẩn ngơ nhìn hắn.
Hắn cất giọng với vẻ nghiêm nghị đạo mạo: “Thưa bà, làm ơn xếp hàng chờ đến lượt mình nhé!”
Hắn cúi đầu lách tót vào trong rồi đóng sầm cửa lại phía sau. Trên cửa có một cái chốt nhỏ, hắn vội vàng trượt chốt khóa chặt lại. Nhưng hắn thừa biết cái chốt này chẳng cầm cự được lâu. Nếu đám đông ngoài kia kịp hoàn hồn lấy lại trật tự, cánh cửa này sẽ đổ sập xuống như một tấm bìa các-tông, chốt hay không chốt cũng bằng thừa. Chắc chắn gã người Mông Cổ khổng lồ kia có thể phá nát nó chỉ bằng một tay trong nháy mắt.
Malone quay người lại, áp sát tấm lưng vào cánh cửa. Đám phụ nữ bên trong đang ngước mắt lên trân trân nhìn hắn, bối rối không biết có nên thét lên kinh hãi hay không. Thời gian như ngưng đọng lại vĩnh viễn, chẳng một bóng người nào nhúc nhích — ngay cả hai nhân vật đang đứng lố nhố ngay trước mặt hắn: một mụ già trông có vẻ sợ hãi đang cố gắng hết sức vực dậy một cô nàng tóc đỏ đang nửa tỉnh nửa mê.
Và đâu đó ở ngay phía sau lưng hắn, hắn thừa biết là cả một đám đông rồ dại khát máu người Nga đang tru tréo gào thét ngoài kia.