Ngày 2 tháng 1 năm 1985
9 giờ 13 phút sáng
BEN ĐANG LƯỚT ĐI TRÊN TUYẾT, bánh xe của cậu rung lên. Đây là lối đi dành cho xe địa hình vào mùa hè, và giờ nó đang phủ đầy băng tuyết, thật ngu ngốc khi đạp xe vào đường này. Nhưng những gì cậu đang làm thậm chí còn ngu ngốc hơn: đạp nhanh hết cỡ trên mặt đường mấp mô với những thân ngô dập nát nằm chỏng chơ hai bên đường, chửi rủa miếng dán hình con bướm chết tiệt mà một trong những cô em gái của cậu đã dán lên hộp đồng hồ đo tốc độ. Nó đã dính ở đó nhiều tuần rồi, bay phần phật trước mắt khiến cậu bực mình, nhưng chưa đến mức phải xử lý. Cậu cá rằng Debby là người đã dán con bướm ấy, với đôi mắt ngây thơ và thốt lên: Cái này đẹp quá! Hình dán lấp lánh bị đứt rời một nửa khi cậu đâm phải một mô đất, bánh trước ngoẹo hẳn về bên trái, đuôi xe bốc lên. Cậu không văng luôn ra ngoài mà bị giật mạnh lên, chân trái vẫn mắc vào xe và ngã sang một bên, tay phải quệt vào những thân ngô, chân phải co quắp phía dưới. Đầu cậu đập mạnh vào nền đất cứng bẩn thỉu, hai hàm răng va lập cập vào nhau.
Khi hoàn hồn trở lại – sau mười giây chớp mắt – cậu cảm thấy một dòng máu ấm đang chảy qua mắt. Tốt. Lấy tay quệt máu ngang qua má, cậu lại cảm thấy một dòng máu mới ngay lập tức tràn ra từ vết thương trên trán. Ben ước mình đã ngã một cú mạnh hơn. Cậu chưa bao giờ bị gãy xương, và chỉ thừa nhận điều đó khi bị ép. Thật sao anh bạn? Làm thế nào cậu có thể trải qua ngần ấy năm mà không bị gãy thứ gì đó cơ chứ? Cậu được mẹ gói trong bọt xốp hay sao? Mùa xuân năm ngoái, cậu đã cùng một đám thanh niên đột nhập vào bể bơi thành phố, trèo lên tấm ván nhún phía trên một bể cạn lớn, nhìn chằm chằm vào mặt đáy bê-tông, sẵn sàng quậy tưng bừng, thực sự bùng nổ và trở thành một cậu nhóc điên cuồng. Cậu nhún trên tấm ván vài lần, tu một hơi rượu whiskey, nhún thêm vài lần nữa rồi quay trở lại cùng đám thanh niên, những gã mà cậu hầu như chẳng quen biết – những kẻ vẫn chỉ nhìn cậu bằng nửa con mắt.
Gãy xương thì tốt nhất, nhưng chảy chút máu cũng không phải là tệ. Giờ máu đang tuôn ra, chảy xuống má, xuống cằm cậu, nhỏ xuống cả nền tuyết. Những chấm tròn màu đỏ tinh khiết.
Sự hủy diệt.
Cụm từ này bỗng dưng xuất hiện – não cậu lùng bùng bết dính, những ngôn từ và tứ nhạc của các ca khúc luôn bị mắc kẹt trong đó. Sự hủy diệt. Cậu thấy lóe lên hình ảnh của những người Nauy man rợ thời trung cổ đang vung rìu. Ben tự nhủ trong giây lát, chỉ một giây thôi, liệu có phải cậu đã được đầu thai, và đây là một ký ức nào đó còn sót lại, lởn vởn trong đầu cậu như tàn tro. Sau đó Ben dựng xe lên và quên luôn ý nghĩ đó. Cậu không phải đứa bé 10 tuổi.
Ben bắt đầu nhấn pê-đan, phần hông bên phải đau thắt lại, cánh tay trầy xước do quệt vào thân ngô. Có thể cậu sẽ có thêm một vết thâm tím nào đó. Diondra sẽ thích điều này, cô ấy sẽ chạm một đầu ngón tay mềm mại lên đó, di vòng quanh vết tím một hoặc hai vòng và chọc vào nó để cô có thể cười nhạo khi cậu nhảy dựng lên. Diondra là một cô gái thích những phản ứng mạnh – mỗi khi cười, cô ấy sẽ cười phá lên, chảy nước mắt và gào rú. Cô sẽ mở to mắt, lông mày nhướn cao gần chạm tới chân tóc khi muốn làm ra vẻ ngạc nhiên. Cô thích thình lình nhảy ra từ sau những cánh cửa và hù Ben để cậu vờ đuổi theo sau. Diondra, cô bạn gái với cái tên khiến cậu liên tưởng tới những nàng công chúa, hoặc cả vũ nữ thoát y nữa, cậu cũng không chắc. Cô ấy là tổng hòa của cả hai: lộng lẫy nhưng nhếch nhác.
Thứ gì đó trên xe cậu đã long ra, một tiếng leng keng phát ra đâu đó gần bàn đạp. Cậu dừng lại một lát để kiểm tra – hai bàn tay đỏ và nhăn nheo trong giá lạnh như tay ông già, có vẻ vô cùng yếu ớt – nhưng không thấy vấn đề gì. Máu chảy nhiều hơn xuống mắt trong lúc cậu cố gắng tìm ra chỗ hỏng. Chết tiệt, cậu thật vô dụng. Khi bố bỏ đi, cậu còn quá nhỏ. Ben chưa từng có cơ hội được học một thứ gì đó. Cậu từng thấy những gã làm việc với xe mô tô, máy kéo và xe hơi, phần bên trong động cơ trông giống bộ ruột bằng kim loại của một con thú mà trước nay cậu chưa từng nhìn thấy. Giờ cậu đã biết rõ về những con thú, và những khẩu súng. Ben là một thợ săn, giống như bất kỳ ai trong gia đình, nhưng điều này cũng chẳng có ý nghĩa gì nhiều bởi mẹ cậu lại là tay súng thiện xạ hơn cả cậu.
Ben muốn trở thành một người đàn ông năng nổ có ích nhưng lại không biết làm cách nào để đạt được điều đó, và việc này khiến cậu sợ hãi vô cùng. Cha cậu đã quay lại sống vài tháng ở nông trại trong mùa hè vừa rồi, và Ben đã hy vọng người đàn ông này sẽ dạy cho cậu thứ gì đó trong khoảng thời gian sống chung. Nhưng thay vào đó, Runner lại tự mình làm tất cả những công việc liên quan đến máy móc, thậm chí còn không thèm gọi Ben lại xem. Sự thật là ông ta còn tỏ rõ thái độ rằng Ben nên tránh xa khỏi ông. Cậu chắc rằng Runner nghĩ mình là một đứa con gái ẽo ợt: bất cứ khi nào mẹ cậu bảo cần phải sửa thứ gì đó, Runner sẽ nói, “đó là việc của đàn ông” và ném một nụ cười về phía Ben, thách thức cậu tán thành. Ben không thể mở miệng nhờ Runner chỉ cho những thứ chết tiệt ấy.
Thêm nữa, Ben cũng chẳng có tiền. Chính xác thì cậu có 4 đô-la và 30 xu trong túi, nhưng đó là số tiền tiêu trong tuần này. Gia đình cậu cũng chẳng có tiền tiết kiệm. Họ có một tài khoản ngân hàng mà hầu như lúc nào cũng trống rỗng – cậu đã từng thấy bản sao kê tài chính một lần và lúc đó số dư tài khoản chính xác chỉ còn 1 đô-la và 10 xu. Vậy là thời điểm đó, số tiền của cả gia đình còn ít hơn cả số cậu có trong túi áo lúc này. Mẹ cậu không giỏi việc nông trại – nếu không muốn nói là bà đã làm mọi việc rối tung rối mù. Bà chất hàng đống lúa mì lên chiếc xe tải đi mượn đem bán và chẳng kiếm được gì nhiều – có khi còn ít hơn cả tiền vốn bỏ ra – và dù kiếm được chút tiền đi chăng nữa thì bà vẫn nợ nần chồng chất. Những con sói đang ở trước cửa, mẹ cậu luôn nói vậy. Và khi còn nhỏ hơn, cậu đã hình dung mẹ ngó ra ngoài cửa sau, đổ những tờ tiền màu xanh mới cứng vào một toán chó săn, và chúng ngấu nghiến hết như thể đó là thịt sống. Chưa bao giờ là đủ.
Liệu có nên từ bỏ trang trại không? Đó có phải là điều nên làm? Điều tốt nhất có thể là từ bỏ, và làm lại mọi thứ từ đầu, không bị bó buộc tại một trang trại sống dở chết dở như thế này nữa. Nhưng đây là mảnh đất của ông bà cậu, và mẹ cậu lại là người đa sầu đa cảm. Ben làm việc cả tuần ở nông trại, rồi sau đó quay lại trường học vào cuối tuần để làm công việc quét dọn chán ngắt. (Trường học và trang trại, trang trại và trường học, đó là cuộc sống của cậu trước khi gặp Diondra. Giờ thì cậu đã có ba nơi để tới: trường học, trang trại và ngôi nhà lớn ven ngoại ô của Diondra.) Ở nhà, cậu cho gia súc ăn và thồ phân bón, khi ở trường cậu cũng làm những công việc chẳng khác là mấy, lau chùi các phòng thay đồ và dọn dẹp căng-tin, cọ rửa những thứ rác rưởi của đám học sinh bỏ lại. Và như thường lệ, cậu sẽ phải đưa một nửa số tiền kiếm được cho mẹ. Phụ giúp gia đình. Phải không vậy? Các ông bố bà mẹ nuôi dưỡng chăm sóc con cái họ, còn gia đình Ben thì sao? Tại sao lại tòi ra thêm ba đứa nữa trong khi chỉ có thể nuôi được đứa đầu tiên?
Chiếc xe kêu lách cách suốt dọc đường, Ben đang đợi nó long ra thành từng mảnh như một màn hài kịch nào đó, một bộ phim hoạt hình, mà kết thúc là cậu sẽ lòng vòng đi trên chiếc xe đạp một bánh. Cậu ghét việc phải đạp xe di chuyển khắp nơi giống như cậu bé Opie tới hồ câu. Cậu ghét việc mình không biết lái xe. Không gì buồn hơn là một đứa trẻ chưa đầy 16 tuổi, Trey sẽ nói vậy, lắc lắc đầu và nhả khói thuốc về phía cậu. Hắn luôn nói vậy với Ben mỗi khi cậu xuất hiện trước Diondra với chiếc xe đạp của mình. Trey khá đẹp trai, nhưng hắn có sở thích châm chọc người khác. Trey 19 tuổi, mái tóc đen dài và cứng nhắc như nhựa đường, là anh em họ cùng cha khác mẹ của Diondra hoặc một mối quan hệ kỳ quặc nào đó đại loại như thế, ông trẻ hoặc bạn của gia đình hoặc con trai dượng của một người bạn của gia đình. Hoặc là hắn đã liên tục thay đổi câu chuyện, hoặc là Ben không thực sự chú ý. Cả hai khả năng ấy đều hoàn toàn có thể, bởi bất cứ khi nào ở gần Trey, lập tức Ben lại căng thẳng và ý thức về cơ thể mình: Cậu sẽ đứng với hai chân ở tư thế nào? Làm gì với hai tay? Chống ở thắt lưng hay đút vào túi quần?
Dù cách nào đi nữa thì trông cậu cũng rất kỳ quặc, và kiểu gì cũng sẽ bị chế nhạo. Trey là loại đàn ông chỉ săm soi những thứ nhỏ nhặt nhưng lại vô cùng chính xác về bạn, những thứ thậm chí bản thân bạn còn không để ý, và vạch ra cho bàn dân thiên hạ biết. Quần ngố đẹp đấy là câu châm chọc đầu tiên Trey dành cho Ben bởi cậu mặc một chiếc quần jeans hơi ngắn một chút. Dài thêm khoảng ba phân nữa thì đẹp. Quần ngố đẹp đấy. Diondra đã cười rít lên trước câu nói đó. Ben đợi cô ngừng cười trong lúc Trey bắt đầu nói chuyện trở lại. Cậu đã đợi được mười phút, chẳng nói chẳng rằng, chỉ gắng ngồi sao cho đôi tất không lộ ra quá nhiều. Sau đó cậu đi vào nhà tắm, nới lỏng thắt lưng ra một nút và kéo cạp quần xuống gần hông. Khi quay lại căn phòng – phòng giải trí ở tầng trệt nhà Diondra trải những tấm thảm màu xanh da trời và ghế đệm hơi mọc lên như nấm ở khắp phòng – câu thứ hai mà Trey đã nói với cậu là, “Giờ thì thắt lưng của cậu đã trễ xuống tận của quý rồi kìa chàng trai. Không lừa được ai đâu.”
Ben lóc cóc đạp xe trên con đường mòn trong tiết trời mùa đông lạnh giá, những bông tuyết li ti như những hạt bụi nhỏ bay trong không khí. Ngay cả khi bước sang tuổi 16, cậu cũng sẽ chẳng có xe hơi. Mẹ cậu có một chiếc Cavalier mua được ở một cuộc đấu giá, nó từng là chiếc xe cho thuê. Họ không có tiền để mua chiếc thứ hai, bà đã từng nói với Ben điều này. Hai mẹ con sẽ phải dùng chung và việc này khiến Ben không muốn lái nó chút nào. Cậu hình dung ra mình đang đón Diondra bằng chiếc xe cũ rích bốc mùi của hàng trăm con người – mùi của khoai tây chiên và các vết nhơ từ những lần ân ái của nhiều người khác nhau – và hơn tất cả, đó là một chiếc xe bừa bộn đầy những tập sách giáo khoa của mấy cô em gái, đám búp bê vải sợi, và những chiếc vòng tay bằng nhựa. Điều này sẽ không xảy ra. Diondra nói rằng cậu có thể lái xe của cô (thêm một vấn đề nữa, cô ấy 17 tuổi, liệu bạn có thấy xấu hổ khi kém bạn gái mình hai lớp không?) Nhưng hãy nhìn vấn đề dưới một góc độ khả quan hơn: hai đứa ngồi trong chiếc CRX màu đỏ của cô, phần đuôi xe được kích lên, mùi khói thơm như nước hoa từ những điếu thuốc lá hương bạc hà của Diondra tỏa ra khắp xe, cùng tiếng nhạc Slayer đang cháy hết mình. Phải, tốt hơn rất nhiều.
Họ sẽ lái xe ra khỏi thành phố chết tiệt này, tới Wichita, nơi ông chú của Diondra sở hữu một cửa hàng bán đồ thể thao và có thể ông ta sẽ giao cho cậu một công việc. Ben đã thử tham gia cả đội bóng rổ và bóng đá nhưng bị loại không thương tiếc ngay từ đầu, theo kiểu đừng-có-quay-trở-lại, bởi vậy việc dành thời gian trong một gian phòng lớn chất đầy bóng đá và bóng rổ là một điều khá nực cười. Và với tất cả những thiết bị xung quanh, cậu sẽ có cơ hội luyện tập để đạt tới một trình độ nhất định, đủ để tham gia một liên đoàn hoặc gì đó tương tự. Dường như việc đó sẽ mang đến cho cậu một lợi thế nào đó.
Đương nhiên, lợi thế lớn nhất của cậu là Diondra. Cậu và Diondra trong căn hộ riêng của hai đứa ở Wichita, ăn đồ McDonald’s, xem tivi, làm tình và hút hết mấy bao thuốc trong vòng một đêm. Không có Diondra bên cạnh, Ben chẳng mấy khi hút thuốc – cô nghiện thuốc và hút nhiều đến nỗi cơ thể vẫn bốc mùi thuốc lá ngay cả khi vừa tắm xong, như thể nếu rạch lên người cô thì tinh dầu bạc hà sẽ rỉ ra ngoài. Cậu thích điều này, thứ mùi ấy đem đến cho cậu cảm giác thoải mái như ở nhà, giống như cách bánh mì nóng hấp dẫn một ai đó. Và đây là những gì sẽ diễn ra: Cậu và Diondra − với những lọn tóc xoăn màu nâu được vuốt gel cứng nhắc (một mùi đặc trưng khác của cô là vị nho hăng hắc trên tóc) − ngồi ở ghế sofa xem những bộ phim truyền hình dài tập mà cô thu băng lại mỗi ngày. Cậu đã bị những bộ phim mê hoặc: các quý cô có đôi vai rộng đang uống rượu champagne, đeo những viên kim cương lấp lánh trên tay, họ phản bội chồng hoặc bị chồng phản bội hoặc họ bị chứng đãng trí và không chung thủy. Cậu sẽ trở về nhà từ chỗ làm, hai tay có mùi của của lớp da bóng, và cô đã mua sẵn cho cậu bánh McDonald’s hoặc Taco Bell và hai người sẽ ngồi cười đùa và tán phét về các quý cô đeo đồ trang sức lấp lánh trên tivi, rồi Diondra sẽ chỉ ra những người có móng tay đẹp nhất, cô yêu bộ móng tay của mình, sau đó sẽ khăng khăng đòi sơn móng hoặc tô son cho cậu, một trong những sở thích của cô – thích được làm đẹp cho cậu, cô ấy luôn nói như vậy. Họ sẽ kết thúc bằng một trận cù nhau trên giường, khỏa thân với những túi xốt cà chua đập vào lưng nhau, và Diondra sẽ cười rít lên như khỉ khiến những người hàng xóm phải giậm chân rầm rầm xuống trần nhà.
Bức tranh này chưa được hoàn chỉnh cho lắm. Cậu đã thận trọng bỏ đi một chi tiết vô cùng đáng sợ, xóa sạch một vài sự thật. Đó không phải là một tín hiệu tốt. Điều này có nghĩa là mọi thứ chỉ như một giấc mơ giữa ban ngày. Cậu là một tên ngốc, thậm chí còn không có lấy một căn hộ tồi tàn ở Wichita. Ngay cả thứ gì đó nhỏ bé nhất cậu cũng không có. Cậu lại thấy cơn thịnh nộ quen thuộc dâng lên trong người. Cuộc đời cậu là một chuỗi dài những phủ nhận, và chúng vẫn đang chờ đợi cậu ở phía trước.
Sự hủy diệt. Một lần nữa, cậu lại thấy những chiếc rìu, súng, những cơ thể đầy máu đập mạnh xuống đất. Tiếng gào thét nhường chỗ cho những tiếng rên rỉ và tiếng chim hót. Cậu muốn máu chảy nhiều hơn.