Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 14798 | 6 Đánh giá: 5,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1521
Pháp tắc chi tử

❊ ❊ ❊

“Hù dọa bọn họ ư?” Ánh mắt Anh Cửu hơi thu lại, nàng liếc nhìn Chu Phàm rồi nói: “Không dễ dàng như vậy đâu.”

Anh Cửu không thèm để ý tới Chu Phàm nữa, nàng nhìn Chu Tiểu Hắc đang có mái tóc đen nhánh hỏi: “Tại sao nhóc không nói? Nhóc đang sợ cái gì?”

Chu Tiểu Hắc: “...”

“Ở bên ngoài có lẽ nhóc không thể nói chuyện, nhưng ở đây thì khác, nhóc có thể thoải mái mà nói.” Anh Cửu cười nói.

“Đừng nghe lời bà ta.” Chu Tiểu Bạch nói.

“Đúng vậy, đừng nghe lời bà ta.” Chu Tiểu Lam cũng nói như thế.

Chu Tiểu Hắc vẫn mím môi, không dám nói lời nào.

“Ba nhóc con này.” Anh Cửu cười bảo: “Ta có lòng tốt, không ngờ các nhóc lại không tin, vậy thì thôi vậy.”

Chu Phàm hơi nhướng mày nói: “Tiểu Bạch bọn chúng đã chào đời rồi, giờ cô đã biết lai lịch của quả trái cây kia chưa?”

Chuyện hắn không biết, Anh Cửu chắc chắn phải biết.

“Ta biết một chút.” Anh Cửu cười đáp: “Nhưng dù chỉ là một chút, tại sao ta phải nói cho ngươi biết chứ?”

“Vậy cô muốn thế nào?” Chu Phàm lộ vẻ bất lực hỏi.

“Thông tin loại này không đáng giá lắm, ta biết ngươi chắc chắn không nỡ bỏ ra cái giá quá lớn.” Anh Cửu cười chỉ vào Chu Tiểu Hắc nói: “Ngươi là cha già của nó, vậy ta muốn ngươi bảo nó mở miệng nói chuyện, chỉ cần nó chịu lên tiếng, ta sẽ nói cho ngươi biết.”

Chu Phàm liếc nhìn Chu Tiểu Hắc, bắt đầu do dự.

Chu Tiểu Lam và Chu Tiểu Bạch đều mang vẻ lo lắng nhìn Chu Tiểu Hắc, nếu cha già bảo Tiểu Hắc nói chuyện, Tiểu Hắc chắc chắn sẽ nói.

Chu Phàm suy nghĩ nghiêm túc một lúc rồi mới cười nói: “Thật ra ở trên thuyền, chỉ cần không nhảy xuống sông Xám, dù có chết đi thì cùng lắm cũng chỉ là tỉnh lại mà thôi, sẽ không thực sự chết hẳn. Cho nên Tiểu Hắc à, con có mở miệng nói chuyện cũng không sao đâu. Nhưng nếu con thấy lo lắng và không muốn nói, thì cũng có thể không nói.”

Chu Tiểu Hắc nhìn Chu Tiểu Bạch và Chu Tiểu Lam, rồi nó nhìn sang Chu Phàm, mở miệng nói: “Cha… già…”

Giọng của Chu Tiểu Hắc hơi khàn, nó hồi hộp chờ đợi, nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

“Thật sự không sao cả.” Chu Tiểu Hắc nói chuyện lưu loát hơn, trên mặt lộ vẻ vui mừng, “Con có thể nói rồi.”

Chu Tiểu Bạch và Chu Tiểu Lam đều thấy mừng thay cho Chu Tiểu Hắc.

“Các ngươi xem, ta đâu có lừa các ngươi chứ?” Anh Cửu cười nói.

Chu Tiểu Hắc nhìn Anh Cửu, khẽ gật đầu, Anh Cửu quả thực không lừa nó.

“Tiểu Hắc, cả hai đứa nữa, nhớ kỹ này, cô ta bây giờ không lừa các con, không có nghĩa là sau này sẽ không lừa các con đâu.” Chu Phàm nghiêm túc cảnh cáo ba đứa nhỏ.

Dù hắn có ở đây thì ba đứa nhỏ mới xuất hiện, nhưng hắn vẫn phải nhắc nhở chúng, vì Anh Cửu quá giỏi lừa người.

Ba cậu bé vội vàng gật đầu, nhìn về phía Anh Cửu với ánh mắt đầy cảnh giác.

“Sao ngươi có thể nói ta như vậy trước mặt chúng chứ?” Anh Cửu cười, không hề bận tâm: “Ta chưa bao giờ lừa con nít cả.”

Tin cô mới là lạ đó… Chu Phàm thầm nghĩ trong lòng, hắn nói: “Vừa nãy cô bảo biết lai lịch của bọn chúng, nói nghe thử xem.”

Anh Cửu nhìn ba cậu bé bằng ánh mắt như đang chiêm ngưỡng bảo vật trân quý nhất, chậm rãi nói: “Thật ra ta vẫn không hiểu rõ, tại sao sau khi ngươi ăn quả trái cây đó vào lại sinh ra ba nhóc con như thế này.”

“Có lẽ quả trái cây đó thực sự là một loại Đại Đạo chi quả nào đó, nếu không thì chuyện này thật sự không giải thích nổi.”

Sắc mặt Chu Phàm trở nên vi diệu, thứ hắn nuốt vào là Đại Đạo chi quả sao?

“Bọn chúng quá đỗi độc nhất vô nhị. Khoảnh khắc chúng xuất hiện trên thuyền, ngươi biết ta đã nhìn thấy gì không?” Anh Cửu cười tự hỏi tự đáp: “Ta nhìn thấy ba đạo pháp tắc hoàn toàn khác biệt.”

“Cơ thể bọn chúng trong suốt sáng ngời, được cấu tạo từ pháp tắc thuần túy hỗn hợp cùng máu thịt. Bọn chúng là pháp tắc sống, hay nói đúng hơn, bọn chúng chính là Pháp tắc chi tử.”

Pháp tắc chi tử?

Ba cậu bé nhìn nhau, chúng là Pháp tắc chi tử ư?

Vậy chẳng phải mình là Pháp tắc chi phụ sao… Chu Phàm kinh ngạc, điều đầu tiên hắn nghĩ đến chính là chuyện này, nhưng ngay sau đó hắn lại hỏi: “Trước kia từng xảy ra tình trạng như bọn chúng chưa?”

“Tất nhiên là chưa.” Đôi mắt Anh Cửu lại trở nên tham lam, “Ta chưa từng thấy pháp tắc sống bao giờ. Trên đời này sao có thể tồn tại pháp tắc sống được chứ? Biết đâu nếu ăn chúng vào, có thể sở hữu pháp tắc của bọn chúng đấy. Ngươi ra ngoài rồi có thể thử xem, dù sao ngươi cũng có ba đứa con, ăn một đứa cũng chẳng đáng là bao.”

“Cô bị điên à, ta có điên đâu mà lại ăn thịt người?” Sắc mặt Chu Phàm đen lại, hắn vội vàng trấn an ba đứa nhỏ: “Đừng nghe bà ta nói nhảm, cha già không phải hạng biến thái ăn thịt người đâu.”

“Ta chỉ nói đùa thôi, ngươi nghiêm túc làm gì?” Anh Cửu cười nói: “Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy, ăn chúng vào là có thể đoạt lấy pháp tắc của bọn chúng, dĩ nhiên là không thể rồi.”

“Tuy nhiên, ta quả thực chưa từng thấy sự tồn tại đặc thù như vậy. Một số môn phái lớn vì để bồi dưỡng hậu bối ưu tú mà mang theo bên mình, thỉnh thoảng hiển lộ pháp tắc, nếu đám hậu bối đó lĩnh ngộ được một chút thì đó đã là lợi ích to lớn rồi. Nhưng đám hậu bối ưu tú đó, so với ba đứa con của ngươi thì đúng là trò cười lớn.”

Chu Phàm mỉm cười, xem ra hắn đã có được ba đứa con lợi hại rồi.

“Bọn chúng bẩm sinh đã được pháp tắc ưu ái, chỉ cần dụng tâm bồi dưỡng, biết đâu tương lai có thể tiến vào những cảnh giới huyền diệu mà sinh linh thông thường không thể bước tới.” Anh Cửu ghen tị nói: “Chu Phàm, quả trái cây đó là của ta, ngươi định báo đáp ta thế nào?”

“Cô mơ đẹp thật đấy.” Chu Phàm cười nhạt: “Lúc ta nuốt quả đó, cũng đã phải đánh cược với hiểm nguy cực lớn rồi.”

“Là do con thuyền bảo đảm cho ngươi nên ngươi mới dám nuốt, đừng có ở đó mà nói nhảm về hiểm nguy cực lớn gì nữa.” Anh Cửu mỉa mai.

“Dù là vậy, ta cũng không thể báo đáp cô.” Chu Phàm lắc đầu.

“Thật ra cũng không tính là báo đáp.” Anh Cửu nhìn ba đứa nhỏ lần nữa, nàng cười bảo: “Ngươi đáng lẽ nên cầu xin ta mới phải. Bọn chúng là sinh linh sơ sinh chưa từng có tiền lệ, ngươi biết cách dạy dỗ chúng không?”

“Dựa vào sự hiểu biết nông cạn của ngươi về mấy đạo pháp tắc kia, ngươi căn bản không dạy được chúng. Nhưng ta thì khác, ta có thể dạy chúng, thế nên ta chỉ mong ngươi giao chúng cho ta dạy bảo.”

Chu Phàm im lặng, vì Anh Cửu nói như vậy khiến hắn vô cùng cảnh giác. Anh Cửu lại có lòng tốt đi dạy dỗ Chu Tiểu Bạch ba đứa chúng sao?

Ba đứa nhỏ Chu Tiểu Bạch cứ mặc kệ cho cha già quyết định.

“Tại sao cô lại muốn dạy bọn chúng?” Chu Phàm hỏi.

“Bởi vì chuyện này rất thú vị.” Anh Cửu cười nói: “Không phải ai cũng gặp được sinh linh đặc thù mạnh mẽ như vậy. Ta chỉ muốn dạy chúng, dù ta có dẫn dắt chúng cũng giống như lần mò qua sông, phải từ từ thử nghiệm. Nhưng nếu không có ta dẫn dắt, bọn chúng sẽ chẳng biết phải lãng phí bao nhiêu thời gian đâu.”

“Đương nhiên, ta cũng không dạy không công cho bọn chúng đâu, ta muốn bọn chúng phải trả một cái giá nhỏ.”

Cái giá nhỏ… Chu Phàm nghe Anh Cửu nói vậy, ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Nếu Anh Cửu nói sẽ dạy miễn phí cho Chu Tiểu Bạch ba đứa chúng, hắn mới thực sự không dám tin đấy!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1327
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.