Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 14906 | 6 Đánh giá: 5,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1529
Lão phu đi cũng

❊ ❊ ❊

“Chỉ là phòng ngừa vạn nhất, chưa chắc đã dùng tới.” Lâm Vô Nhai nhìn đại đệ tử có vẻ bất an, an ủi một câu.

Sư đồ hai người nói chuyện một hồi, Lâm Vô Nhai liền đứng dậy cười nói: “Được rồi, vi sư đi đây.”

“Cung tiễn thầy.” Đoan Mộc Tiểu Hồng cung kính hành lễ.

Lâm Vô Nhai mỉm cười bước tới một bước, liền biến mất trước mắt Đoan Mộc Tiểu Hồng.

Chu môn tửu nhục xú, lộ hữu đống tử cốt.

Kính Đô được mệnh danh là thiên hạ đệ nhất đô, cũng có phường dân nghèo. Tất nhiên dưới chân thiên tử, cho dù là dân nghèo, rất ít khi có người bị đói chết.

Phường dân nghèo thường phân bố ở khu vực ngoài cùng trong mười vạn phường thị của Kính Đô.

Tam Nha Hoàn Phường là một trong số những phường dân nghèo đó, những ngôi nhà thấp bé chen chúc, những con hẻm hẹp chỉ vừa đủ một người đi qua, trên đường phố bẩn thỉu dầu mỡ, người qua lại tấp nập.

Mấy đứa trẻ mặt mày lấm lem đang nô đùa ở một bên, thỉnh thoảng giẫm qua vũng nước trên đường, bắn lên những giọt nước đen ngòm, người phụ nữ gầy gò trước cửa chống nạnh quát tháo lớn tiếng, trông thật ồn ào và hỗn loạn.

Lão nhân vốn xuất thân từ chốn thôn quê trông như một ông lão gầy gò bình thường, chắp tay sau lưng, cười tủm tỉm đi qua con phố náo nhiệt.

Tam Nha Hoàn Phường là nơi lão thường tới, lão quen thuộc từng ngóc ngách nơi này.

Lão đến quán rượu bảo chủ quán đong cho mười cân rượu thiêu.

“Lão Lâm đầu, hôm nay sao lại hào sảng thế, mua nhiều rượu thiêu vậy?” Chủ quán kỳ lạ hỏi, trước kia lão Lâm đầu tới đây, đều keo kiệt chỉ đong nửa cân rượu thiêu mà thôi.

“Mời người uống, ngươi đừng có pha nước đấy, dám pha nước là lão già này đập nát quán của ngươi.” Lão nhân cười ha hả nói.

“Phi.” Chủ quán cười nói: “Có lần nào ta bán cho ngươi rượu pha nước chưa?”

Chủ quán vừa nói chuyện với lão nhân, vừa thuần thục dùng muôi gỗ múc rượu đổ vào trong vò mười cân.

“Ngươi xách nổi không? Hay là để ta bảo tiểu nhị đưa qua cho ngươi?” Chủ quán lại cười hỏi, mười cân rượu thiêu cộng thêm cái vò thì không nhẹ chút nào, một ông già mà xách đi đường xa thì không hề dễ dàng.

“Không cần, sao ta lại không xách nổi chứ?” Lão nhân đưa đủ số tiền đồng cho chủ quán, một tay xách vò rượu lên rồi bỏ đi.

“Lão Lâm đầu này, không nhìn ra được, sức lực cũng khá ghê nhỉ?” Chủ quán nhìn bóng lưng lão nhân một tay xách rượu, có chút kinh ngạc nói.

Lão nhân đi đến góc hẻm ném vò rượu vào đống rác, bên trong đã không còn lấy một giọt rượu.

Bên hông lão có thêm một bầu rượu cũ, lão đã chuyển toàn bộ rượu thiêu trong vò sang bầu rượu cũ không tính là lớn kia.

Lão vặn nút bầu rượu, uống một ngụm, thở dài đầy sảng khoái.

Rượu không phải rượu ngon, đục ngầu, cay xè xộc lên mũi, nhưng lão lại đặc biệt thích.

Lão vừa lòng vừa uống rượu vừa đi, đi ngang qua cửa hàng vịt quay lại mua thêm nửa con vịt quay, vừa uống rượu vừa ăn vịt quay mới ra lò, trong lòng càng thêm khoái chí.

Lão chỉ bước một bước đã rời khỏi Tam Nha Hoàn Phường mà không ai hay biết, lão uống rượu ăn thịt, đi khắp cả thành phố to lớn như cự thú này.

Có phường thị nghèo khó như Tam Nha Hoàn Phường, có nơi ở của những thế gia hào phú giàu sang phồn hoa, có phường thị nơi bách tính trung lưu an cư lạc nghiệp.

Lão đến Hoàng Cực Hà, nhìn những chiếc họa phưởng đỗ san sát trên sông, nơi này ban đêm là náo nhiệt nhất.

Lão men theo Hoàng Cực Hà đi tới đại bến tàu Kính Đô, thuyền hàng qua lại tấp nập, dỡ hàng lên xuống tại nơi đây.

Vừa đi vừa ăn vừa uống.

Không dừng lại quá lâu, cho đến khi tới Thiên Kính Đại Nhai, rượu đã uống cạn, thịt cũng ăn sạch.

Lão nhìn tấm gương tráng lệ ở cuối Thiên Kính Đại Nhai, lặng lẽ quan sát, thấp giọng tự nhủ: “Mạng của ai lại trân quý hơn ai chứ?”

Lão lộ vẻ mỉa mai, kỳ thực lý do lão rời đi không hoàn toàn nói hết với Đoan Mộc Tiểu Hồng, đã giấu đi một nửa.

Lão quay người, bước tới một bước, đã ra tới ngoài thành.

Ngoài thành có con ngựa gầy màu trắng kéo theo chiếc xe ngựa, trên càng xe ngồi một người mù, người mù đội một chiếc mũ tròn, để bộ râu đen trắng xen lẫn, thính giác của lão khá nhạy, vội vàng đứng dậy từ trên càng xe, cung kính chắp tay với lão nhân: “Sư thúc.”

Nếu Chu Phàm ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra người mù này chính là thầy bói mù ở Tiêu Lôi Châu Phủ.

“Không để ngươi đợi lâu chứ?” Lâm Vô Nhai cười hỏi.

“Không có, dù sư thúc bắt con đợi cả đời, con cũng nguyện ý đợi ở đây.” Người mù cười khổ nói: “Tốt nhất sư thúc đừng bao giờ tới, sư thúc đi chu du liệt quốc, cứ đi là được rồi, sao nhất định phải mang theo con mắt mù lòa này làm chi?”

“Sư thúc có nhiều đệ tử mắt sáng tay nhanh như vậy, tìm đại một người chẳng phải tốt hơn tên mù này sao?”

“Bọn họ đối mặt với con người này của thầy, quá mức cung kính cẩn trọng, vẫn là sư điệt thú vị hơn một chút.” Lâm Vô Nhai lên xe ngựa cười ha hả nói: “Sư điệt đừng giận, đợi đến nơi tốt, sư thúc dẫn ngươi đi uống rượu hoa.”

“Như vậy không tốt lắm, nhưng nếu sư thúc đã muốn dẫn con đi, con chỉ đành xả thân bồi quân tử vậy.” Người mù nhăn mặt, ngồi trên xe ngựa, khẽ gọi: “Đi, đi, đi.”

Ngựa gầy liền giơ vó kéo xe ngựa đi mất, rời xa thành phố này.

Ngày hôm sau, tin tức Thánh nhân thư viện đã rời khỏi Kính Đô, đi chu du liệt quốc truyền tới tai tất cả những nhân vật lớn ở Kính Đô.

Kính Cung.

Đại Ngụy Thiên tử nghe được chuyện này từ chỗ Thiệt công công, hắn trầm mặc một lúc, chỉ khẽ gật đầu tỏ ý đã biết, không hỏi thêm gì nữa.

Thiệt công công cúi đầu lui sang một bên, thái độ của Thánh thượng có chút nằm ngoài dự liệu của ông, ông vốn tưởng Thánh thượng sẽ nổi trận lôi đình, ai ngờ Thánh thượng lại bình tĩnh đến lạ thường.

Thánh nhân rời đô, có người phấn khích reo hò, có người nhíu mày lo lắng.

Trước khi Chu Phàm đến Kính Đô vài ngày, cuối cùng hắn đã tiến vào Kim Đan hậu kỳ.

Chỉ là vì phải cản đường và củng cố cảnh giới, hắn tạm thời không tâm trí đâu mà nghĩ tới chuyện Bất Tử Cảnh.

Hắn cùng với ba người con trai và Tiểu Muội ngồi trên thuyền gỗ trôi trên sông nhìn thấy Kính Đô.

Đập vào mắt là sắc thái lốm đốm của vòm trời bên trong phù tường.

Đó là hào quang bảy màu phun ra từ đầu rồng ngọc xoay quanh mười vạn phù trụ.

Thuyền lớn thuyền nhỏ san sát nhau đi vào từ thủy môn.

Hai bên thủy môn rộng rãi có thể cho thuyền lớn đi qua đều thiết lập một doanh tuần tra, phụ trách an ninh thủy môn, tại thủy môn có một luồng ánh sáng trắng mờ ảo rủ xuống.

Luồng ánh sáng trắng này là để kiểm tra xem có sự tồn tại của quái dị hay không.

Một khi ánh sáng trắng xuất hiện cảnh báo, doanh tuần tra sẽ lập tức kiểm tra những chiếc thuyền đi qua.

Chu Phàm không quá lo lắng, dù sao hắn đã sớm biết chỉ cần Tiểu Quyến ở trong cơ thể hắn, thì sẽ không bị kiểm tra ra.

Chiếc thuyền gỗ hắn ngồi quả nhiên thuận lợi vượt qua sự kiểm tra của ánh sáng trắng.

Thuyền gỗ cập bến tại đại bến tàu Kính Đô, Chu Phàm và mọi người xuống thuyền, chiếc thuyền hắn ngồi còn có những chiếc thuyền khác cũng liên tục có người xuống thuyền.

Tất nhiên đại bến tàu Kính Đô đa phần là thuyền buôn.

Kính Đô cũng không chỉ có mỗi thủy môn, Chu Phàm chọn ngồi thuyền vào Kính Đô cũng chỉ là vì tiện đường mà thôi.

“Đây chính là Kính Đô sao?” Có người lần đầu tiên đến Kính Đô lớn tiếng kêu lên.

Chu Phàm cũng lộ vẻ mỉm cười, liếc mắt nhìn qua, có thể thấy những ngôi nhà gạch xanh ngói xám và đường phố rộng rãi của phường đại bến tàu.

Xa hơn một chút, còn có thể loáng thoáng thấy rồng ngọc đang xoay quanh cột ngọc phù chậm rãi di chuyển lên xuống phun ra hào quang bảy màu.

Nhiều hơn nữa thì không thể nhìn thấy được.

Nhưng nơi này chính là Kính Đô.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1327
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.