Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 14715 | 6 Đánh giá: 5,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1571
Thi khôi chuyển chi thuật

❊ ❊ ❊

Người trong điện đều nín thở tĩnh khí, nhìn cặp cha con này tranh cãi.

"Đại Ngụy ta trước nay không hề có quy tắc đích trưởng tử kế thừa." Đại Ngụy Thiên tử đè nén cơn giận nói: "Nếu ngươi cứ một mực cho là như vậy, thì đó là vấn đề của ngươi, Nguyên Diệp, ngươi điên rồi."

"Vẫn luôn là như vậy." Thập thất hoàng tử mặt lạnh nói: "Chỉ vì ngươi không phải đích trưởng tử mà ngồi lên hoàng vị nên mới nói vậy, lịch đại tiên tổ kế thừa hoàng vị của Đại Ngụy ta đa số đều là đích trưởng tử, đây là quy tắc ngầm."

"Ngươi thực sự điên rồi..." Đại Ngụy Thiên tử có chút không thể tin nổi nhìn Thập thất hoàng tử.

"Vậy phụ hoàng định xử trí đứa con điên này như thế nào?" Thập thất hoàng tử cười nói: "Là muốn sai người lôi ta ra ngoài chém đầu sao?"

Đại Ngụy Thiên tử nổi trận lôi đình: "Ngươi tưởng ta không dám giết ngươi..."

"Thánh thượng không thể." Tam tướng gần như đồng thanh nói.

Trong phút chốc, tất cả ánh nhìn đều đổ dồn về phía Tam tướng.

"Năm đó khi Hiếu Thục Hoàng hậu qua đời, Thánh thượng từng hứa với người, bất luận Thập thất điện hạ có làm chuyện gì, cũng sẽ tha cho hắn một mạng." Trung tướng Vương Đạo Tử gấp gáp nói.

"Đừng nhắc đến nàng ta với ta!" Đại Ngụy Thiên tử càng thêm giận dữ nói: "Nguồn tài nguyên mà tên súc sinh này dùng để nâng đỡ hoạt tử thi là từ đâu mà ra, chuyện này còn cần hỏi sao?"

"Là mẫu hậu cho con, mẫu hậu chỉ có mình con là con trai, không giống như ngài có hơn một trăm đứa con, di sản của mẫu hậu tất nhiên sẽ để lại cho con." Thập thất hoàng tử khẽ cười.

"Đã như vậy, ta không cần phải giữ cái lời hứa ma quỷ đó nữa." Đại Ngụy Thiên tử lạnh lùng nói.

"Hổ dữ không ăn thịt con mà Thánh thượng." Tả tướng Diệp Cao Sơn lệ rơi đầy mặt, "Xin Thánh thượng hãy tha cho Thập thất điện hạ một mạng."

Ngoài Tam tướng ra, cũng có các quan viên khác quỳ xuống cầu xin cho Thập thất hoàng tử, Đông Môn Xuy Địch thậm chí còn khóc lớn, lệ rơi đầy mặt, khiến Chu Phàm phải liếc nhìn.

Đông Môn Xuy Địch chỉ biết khóc, hắn mới chẳng quan tâm sống chết của Thập thất hoàng tử, hắn chỉ muốn cho Thánh thượng biết, hắn chưa bao giờ muốn Thánh thượng cha con tương tàn.

Đến cuối cùng nếu Thánh thượng thực sự muốn giết Thập thất hoàng tử, thì cứ giết là được.

Các quan viên cầu xin e rằng ít nhiều đều ôm suy nghĩ như vậy.

Chu Phàm thấy Đoan Mộc Tiểu Hồng và Trần Chửng không hề lên tiếng cầu xin cho Thập thất hoàng tử, hắn cũng không hề làm vậy, hắn hận không thể để Thánh thượng chém Thập thất hoàng tử ngay lập tức.

Quan hệ của Thập thất hoàng tử với hắn là tệ nhất trong số rất nhiều hoàng tử.

"Câm miệng." Đại Ngụy Thiên tử nhìn Tam tướng quát: "Ba lão già các ngươi, hắn giết bao nhiêu người, làm bao nhiêu việc ác, theo Đại Ngụy luật, vì sao lại không chém được?"

"Kẻ nào dám cầu xin cho hắn, ta sẽ chém kẻ đó cùng với hắn."

Các quan viên cầu xin trong điện lập tức ngậm miệng, Đông Môn Xuy Địch thậm chí còn quẹt nước mắt trên mặt, lăn trở về góc tường.

"Ngươi có thể cho rằng hoàng vị là của ngươi, có thể tranh đoạt hoàng vị, nhưng bất kể ngươi làm gì, đó cũng không phải lý do để ngươi làm nhiều việc xấu như vậy." Đại Ngụy Thiên tử mặt như sương lạnh nói: "Người đâu, lôi Lý Nguyên Diệp và Thi Giáp Nguyên ra ngoài chém."

"Ngươi quả nhiên muốn giết ta." Thập thất hoàng tử cười càng lúc càng càn rỡ, "Ngươi vốn là kẻ máu lạnh vô tình, năm đó có thể trơ mắt nhìn mẫu hậu vì tiện nhân đó làm loạn cung đình mà qua đời, bây giờ muốn vì chút chuyện nhỏ này mà giết ta, thì cũng chẳng có gì lạ."

Đại Ngụy Thiên tử chỉ trầm mặt không nói.

Ngoài điện có hai thị vệ nhanh chân bước vào, muốn áp giải Thập thất hoàng tử và Thi Giáp Nguyên xuống, đưa lên đoạn đầu đài.

Thế nhưng cơ thể Thập thất hoàng tử đột nhiên nổ tung, từng mảng máu thịt bắn tung tóe trong điện.

"Cẩn thận."

"Bảo vệ Thánh thượng."

Trong điện lập tức có mấy người ra tay, Thiệt công công hành động nhanh nhất, lão nhẹ nhàng phất tay áo, chân nguyên màu lam lan tỏa, những mảng máu thịt đang bắn tung tóe giữa không trung liền bị lơ lửng lại.

Máu thịt xèo xèo cháy lên, khói đen nghi ngút bốc lên.

Làn khói đen cũng được Thiệt công công cẩn thận khống chế, tụ lại thành một quả cầu khói.

Gặp biến cố này, Chu Phàm lập tức nhìn chằm chằm Thi Giáp Nguyên, hắn sợ Thi Giáp Nguyên bỏ chạy, nhưng Thi Giáp Nguyên bị vụ nổ này đánh bay, đập vào tường, không hề có bất kỳ động thái bỏ chạy nào, trên mặt Thi Giáp Nguyên lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Tất cả những chuyện này xảy ra quá nhanh.

Quả cầu khói đen bay về phía Thiệt công công, lão chỉ liếc mắt một cái, liền quỳ trên mặt đất, dập đầu liên tục: "Lão nô đáng tội."

"Chuyện này là thế nào?" Đại Ngụy Thiên tử giận dữ quát: "Người đâu?"

"Đây hẳn là một loại thế thân thuật pháp, chứ không phải bản thể của Thập thất điện hạ." Thiệt công công run giọng nói.

"Đây là quỷ đạo thế thân thuật pháp Thi khôi chuyển, có thể luyện chế một phân thân giống hệt bản thể, nhưng phân thân này chỉ có thể lừa người, lại không thể tu luyện, càng không có nửa điểm thực lực nào để nói đến." Thi Giáp Nguyên thay Thiệt công công giải thích.

Thiệt công công quỳ trên mặt đất, cơ thể run rẩy cả lên.

Chuyện này vốn không nên xảy ra mới đúng, Thập thất hoàng tử là do chính tay Thiệt công công đưa vào cung, Thiệt công công đáng lẽ ra đã phải tìm cách kiểm chứng thật giả của Thập thất hoàng tử rồi mới phải.

Cho nên những người có mặt tại hiện trường đều không nghi ngờ Thập thất hoàng tử là giả.

"Cũng không thể trách vị công công này, Thi khôi chuyển chi thuật luyện chế phân thân khó khăn thế gian hiếm thấy, vì vậy các thủ đoạn thông thường căn bản không thể phân biệt được đây là một vị điện hạ giả." Thi Giáp Nguyên lại cười nói.

Mọi người nghe vậy nhìn nhau ngơ ngác.

Thiệt công công đầu dán sát đất, ánh mắt âm u, Thi Giáp Nguyên biện hộ cho lão, chỉ càng khiến Thánh thượng nghi ngờ lão và Thập thất hoàng tử thông đồng với nhau, lão hận chết tên Thi Giáp Nguyên này, tất nhiên trong lòng càng thêm hoảng sợ bất an.

Chu Phàm bây giờ mới hiểu, vì sao Thập thất hoàng tử dám vào cung, hóa ra chính là đồ giả.

Đại Ngụy Thiên tử không để ý đến Thiệt công công đang quỳ trên mặt đất, ngài chỉ trầm mặt nói: "Đông Môn Xuy Địch."

"Thần có mặt." Đông Môn Xuy Địch lại từ trong góc nhanh chóng lăn ra đáp.

"Truyền lệnh của ta, Thập thất hoàng tử Lý Nguyên Diệp cấu kết với hoạt tử thi, phạm phải tội ác tày trời, từ hôm nay trở đi hắn không còn là thành viên hoàng thất nữa, tìm cách bắt được hắn, kẻ nào dám phản kháng có thể lập tức xử tử hình!" Đại Ngụy Thiên tử nói.

Đông Môn Xuy Địch vội vàng đáp ứng.

"Cho ngươi thời hạn ba tháng để hoàn thành việc này, nếu không thì vị trí Đại Tư Thủ này ngươi không cần làm nữa!" Đại Ngụy Thiên tử lại lạnh lùng nói.

Đông Môn Xuy Địch toàn thân mỡ rung lên một cái, "Tuân mệnh!"

Đại Ngụy Thiên tử lại chán ghét liếc nhìn Thi Giáp Nguyên một cái, "Người này cũng giao cho ngươi xử lý cùng luôn."

Đại Ngụy Thiên tử nói xong liền không để ý đến bất kỳ ai, một mình rời đi.

Còn Thiệt công công vẫn quỳ trên mặt đất, lão thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Thánh thượng bây giờ không lên tiếng xử trí mình, thì những xử trí sau này lão vẫn có thể chịu đựng được.

Người trong điện thấy Thánh thượng đã đi, đều ba năm tụ lại một nhóm rồi giải tán.

Chu Phàm cùng Đoan Mộc Tiểu Hồng, Trần Chửng đi cùng nhau, và cùng lên xe phù.

Cho đến khi ra khỏi Kính Cung, Đoan Mộc Tiểu Hồng mới thở dài nói: "Ta đã rất lâu không thấy Thánh thượng giận dữ như vậy."

"Đại sư huynh, chưa chắc Thánh thượng đã thực sự tức giận, ngài thực sự không biết Thập thất hoàng tử đó là giả sao?" Trần Chửng lên tiếng nghi ngờ.

Trong lòng Chu Phàm cũng có cùng nghi vấn như vậy.

"Không đúng." Đoan Mộc Tiểu Hồng lắc đầu khẳng định: "Thánh thượng thực sự tức giận, cũng thực sự muốn giết Thập thất hoàng tử."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1327
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.