“Chu đại nhân không cần giải thích, tu hành mới là việc chính.” Đại hoàng tử cười nói: “Ta cũng là sợ làm phiền Chu đại nhân nên mới không tới bái phỏng. Chu đại nhân là rường cột của Đại Ngụy ta, tất nhiên phải lấy tu hành làm trọng, không giống như ta, sớm đã đoạn tuyệt khả năng tu hành rồi.”
Chu Phàm nghe xong cũng không lấy làm kinh ngạc. Đại hoàng tử này là con trai cả của Đại Ngụy Thiên tử, tính ra cũng đã một hai trăm tuổi, lại là người hoàng tộc, nếu không phải không thể bước vào Đạo cảnh, thì làm sao chỉ là một võ giả cảnh Giới Khí Cương nho nhỏ?
Cảnh giới đầu tiên của Đạo cảnh là Hóa Nguyên cảnh, nhìn vào mệnh số; mệnh mà không tốt thì cả đời không trông mong gì vào Đạo cảnh.
“Không nói việc này nữa.” Trên mặt Đại hoàng tử không có chút vẻ buồn bã nào, hắn dường như đã sớm nhìn thấu, mời Chu Phàm xem trận tỉ thí võ đấu tiếp theo.
Chu Phàm liền cùng Đại hoàng tử lên gian phòng tốt nhất của võ đấu trường. Gian phòng ở trên cao nhìn xuống, có đông đảo thị nữ phục vụ.
Vị quản sự kia cũng theo hầu bên cạnh.
Võ đấu đã bắt đầu, lần này những người tỉ thí chỉ là hai võ giả cảnh Lực Khí.
Nhưng võ giả cảnh Lực Khí cận chiến, so với chân khí đầy trời của cảnh Giới Khí Cương thì hiện lên vẻ máu me tàn khốc, đặc sắc không kém gì các màn tỉ thí cấp cao, không khí trong sân cũng cuồng nhiệt không kém.
Chu Phàm cùng Đại hoàng tử vừa uống rượu vừa xem chiến.
Sau một tuần rượu, Đại hoàng tử cười ha hả nói: “Ta vốn dĩ thích nói thẳng, không thích quanh co lòng vòng, cho nên ta nói thẳng đây.”
“Điện hạ cứ nói.” Chu Phàm đáp, hắn thầm nghĩ dù sao ngươi muốn nói thì ta cũng ngăn không được.
Đại hoàng tử lại uống một chén rượu, hắn nói: “Ngươi giúp ta tranh đoạt hoàng vị, chỉ cần thành sự, ta bảo đảm Chu gia các ngươi trở thành thế gia thứ tư trong thiên hạ.”
Ba thế gia đứng đầu chỉ có thể là ba nhà Tiêu, Diệp, Vương, cho nên Đại hoàng tử nói là thế gia thứ tư.
Chu Phàm hiểu được điều này, tim hắn đập mạnh một cái, hắn không ngờ Đại hoàng tử nói chuyện lại trực tiếp như vậy. Hắn liếc mắt nhìn vị quản sự võ đấu trường, vị quản sự kia ngược lại một mặt bình thản, dường như hoàn toàn không bất ngờ trước lời nói của Đại hoàng tử.
Chu Phàm ho nhẹ một tiếng nói: “Điện hạ, chớ nên nói như vậy, Thánh thượng đang độ xuân thu đỉnh cao…”
Đại hoàng tử xua tay ngắt lời: “Phụ hoàng dù có đang độ xuân thu đỉnh cao, ông ấy cũng là cha ta. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, ông ấy luôn sẽ đi trước ta. Ông ấy vừa chết, hoàng vị này tất nhiên là phải tranh giành, ta nói cũng không sai mà.”
Chu Phàm: “…”
Sự trực tiếp của Đại hoàng tử bạo gan tới mức coi không ai ra gì, chẳng lẽ không sợ Đại Ngụy Thiên tử nghe được những lời này của hắn sao?
Hay là Đại Ngụy Thiên tử đã ‘nhân hậu’ tới mức đó rồi?
Đại hoàng tử có thể nói, nhưng lời này của Chu Phàm lại có chút không cách nào tiếp lời.
“Ở đây lại không có người ngoài.” Đại hoàng tử lại cười sảng khoái: “Thật ra dù ngươi có đi nói với phụ hoàng, ta cũng không để tâm. Sự việc không có gì là không thể nói với người khác, ta vốn dĩ là người như vậy.”
“Điện hạ nói quá lời, loại chuyện phiếm này, ta sao dám nói bậy.” Chu Phàm nói, hắn thật sự chưa từng nghĩ sẽ đem lời này đi nói với người ngoài.
Dù sao nếu thật sự nói ra, Đại hoàng tử có xui xẻo hay không hắn không biết, nhưng hắn thì có khả năng sẽ gặp xui xẻo.
“Ngươi rốt cuộc có giúp ta hay không?” Đại hoàng tử lại trực tiếp nói: “Ngươi cứ cho một câu, giúp hay không giúp?”
“Đã Điện hạ trực tiếp như vậy, thì ta cũng nói thẳng luôn.” Chu Phàm suy nghĩ một chút rồi nói: “Ta chỉ trung thành với Thánh thượng, loại chuyện này ta thật sự không muốn dính líu vào.”
Đại hoàng tử đã trực tiếp tới mức này, nếu hắn còn dây dưa, ngược lại không hay, chi bằng trực tiếp bày tỏ thái độ.
“Tốt, sảng khoái.” Đại hoàng tử khen ngợi, “Ta chưa bao giờ miễn cưỡng bất cứ ai, ta kính Chu đại nhân một ly.”
Chu Phàm cùng Đại hoàng tử chạm chén, uống cạn rượu trong ly.
Đại hoàng tử lại nói: “Đã ngươi không chịu giúp ta, rượu ta cũng đã kính, ngươi có thể đi rồi.”
Chu Phàm: “…”
Vừa nói chuyện xong, vậy mà nhanh chóng đuổi người như vậy.
“Vậy ta xin cáo từ.” Chu Phàm thấy đối phương đã hạ lệnh trục khách, hắn cũng không thể mặt dày ở lại.
Vị quản sự võ đấu trường tiễn Chu Phàm đi, mới quay trở lại.
Đại hoàng tử nhìn xuống võ đấu trường, cuộc tỉ thí vừa kết thúc, hắn mới thu hồi tầm mắt.
“Điện hạ, Chu Phàm này nên xử lý thế nào?” Quản sự khom người hỏi.
“Ngươi sai rồi, không thể nói là xử lý.” Đại hoàng tử thong thả nói: “Hắn là chủ một đạo, lại là thiên tài tu đạo nghi vấn đã bước vào Bất Tử cảnh, muốn xử lý hắn, chúng ta cần phải trả giá rất đắt, chúng ta chỉ có thể nói là ứng phó.”
“Phải, vậy Chu Phàm này chúng ta nên ứng phó ra sao?” Quản sự vội đổi giọng hỏi.
“Hắn muốn minh triết bảo thân, thì sẽ không giúp bất kỳ người đệ đệ nào của ta.” Đại hoàng tử uống một ly rượu nói: “Vậy thì không cần để ý tới hắn. Chỉ là hắn cũng giống như những kẻ dao động kia, nghĩ sai rồi, muốn minh triết bảo thân không tham dự vào tranh giành hoàng vị, sao có thể là chuyện dễ dàng như vậy?”
“Ta lại muốn xem xem hắn và những kẻ đó, làm sao có thể minh triết bảo thân?”
“Họ không lựa chọn Điện hạ, sẽ là việc họ hối hận nhất từng làm.” Quản sự lộ vẻ cuồng nhiệt nói: “Chờ Điện hạ đăng cơ, họ chắc chắn sẽ hối hận không kịp.”
Đại hoàng tử cười ha hả, chỉ là cười một lúc, nụ cười của hắn thu lại, thở dài nói: “Đáng tiếc, thế nhân đều biết ta là kỳ tài luyện võ vạn năm có một, dù là tu sĩ Hóa Nguyên cảnh, cũng không phải địch một chiêu của ta. Nếu ta có thể tu đạo, thì Chu Phàm kia cũng kém xa ta!”
Đôi mắt Đại hoàng tử lộ vẻ không cam lòng.
Quản sự vội vàng khuyên nhủ: “Điện hạ không cần như vậy, cả Đại Ngụy đều là của Điện hạ, tương lai tất cả tu sĩ Đại Ngụy đều sẽ cúi đầu xưng thần, hà tất phải bận tâm chuyện như vậy…”
“Ngươi nói đúng.” Mắt Đại hoàng tử ánh lên luồng sáng đáng sợ như ngọn nến, “Chỉ cần ta nhập chủ Kính Cung, ngồi lên hoàng vị, nắm giữ quyền hành vô thượng, thiên hạ này ai dám không phục, ai không phục ta sẽ giết kẻ đó, bất kể là thánh nhân Thư Viện hay vị lão thủ tọa Đại Phật Tự kia, đều là như vậy!”
“Ta tuyệt đối sẽ không giống như phụ hoàng!” Giọng nói của hắn cũng ngày càng bá khí, “Để bọn họ chuẩn bị sẵn sàng đi, ta có linh cảm ngày đó sắp đến rồi!”
Chu Phàm từ chỗ Đại hoàng tử dự tiệc trở về, hắn lại liên tiếp đi bái phỏng Tam hoàng tử, Ngũ hoàng tử. Không phải hoàng tử nào cũng gửi thiệp mời, Nhị hoàng tử không gửi thiệp mời, hắn tất nhiên sẽ không tới gặp, còn Tứ hoàng tử thì đã chết từ lâu rồi…
Tam hoàng tử, Ngũ hoàng tử biểu hiện khá bình thường, không dũng võ nói chuyện trực tiếp như Đại hoàng tử, chỉ ám chỉ với Chu Phàm một chút, nhưng sau khi bị Chu Phàm khéo léo từ chối thì cũng không nói thêm gì nữa, mà là nói sau này có thể liên lạc nhiều hơn.
Chu Phàm cảm thấy Tam hoàng tử, Ngũ hoàng tử mới là những hoàng tử tương đối bình thường trong tưởng tượng của hắn, nhưng sau khi gặp xong Tam hoàng tử, Ngũ hoàng tử, hắn nhìn thiệp mời của Lục hoàng tử, khóe mắt liền giật giật.
Hắn nhớ tới lá thư trong Diện Thủ Hội kia, nhớ tới diện thủ số 001…
Nếu có thể, hắn thật sự không muốn tới gặp vị Lục hoàng tử này.
Nếu không vị Lục hoàng tử này mở miệng một cái, liền trực tiếp nói: “Chu đại nhân, làm phi tử của ta được không?”
Hắn nên làm thế nào?
Chẳng lẽ tát cho một bạt tai rồi mắng: “Cút, lão tử chỉ thích nữ nhân!”
Đó là hoàng tử, vị Thánh thượng kia dù có khoan hậu thế nào, sợ rằng cũng không nhịn được việc thần tử của mình đánh con trai ông ta.
Tất nhiên đây chỉ là Chu Phàm suy diễn bậy bạ mà thôi, trên thực tế xác suất xảy ra chuyện như vậy bằng không.
Nhưng nghĩ tới việc phải gặp vị Lục hoàng tử kia, trong lòng hắn luôn có cảm giác lạnh sống lưng.
Hắn không kỳ thị việc Lục hoàng tử thích nam, nhưng vị Lục hoàng tử kia không phải người bình thường, mà là thủ lĩnh Diện Thủ Hội tuyên bố muốn có năm ngàn diện thủ.