Nhìn nụ cười lộ ra trên mặt nàng, cùng với thần thái lấp lánh trong đôi mắt kia, lại nghĩ đến sự mềm mại của đôi bàn tay mình đã nắm lúc trước, và cả cái chạm môi kề môi ấy, trong phút chốc, sắc mặt hắn lại đen xuống. Chỉ là vì bộ râu rậm che khuất mặt nên không ai nhận ra mà thôi.
Nhìn hắn không nói một lời liền xoay người bước đi, Phượng Cửu ngẩn ra một chút, nghĩ ngợi giây lát rồi rảo bước đuổi theo: "Đại thúc, thực ra chúng ta rất có duyên phận đúng không? Ngài xem, ở nơi này lại gặp nhau, đã vậy thì chi bằng chúng ta cùng đi đi?"
Thấy hắn cứ lầm lũi bước đi, hoàn toàn không có ý định đếm xỉa đến nàng, nàng cũng không để tâm. Nghĩ rằng với thực lực chút ít của mình mà đơn độc xông xáo trong này thì thật sự rất nguy hiểm, nhưng nếu đi theo người như hắn thì sẽ an toàn hơn nhiều.
Thế là, hắn đi nàng liền theo, hắn dừng nàng cũng dừng lại theo. Tuy nhiên, so với thái độ vô tư lự của nàng, khí tức băng lãnh trên người Lăng Mặc Hàn phía trước lại càng lúc càng nồng đậm. Cuối cùng, vì không thể nhịn thêm được nữa, hắn lạnh lùng liếc nhìn nàng một cái, nhíu mày hỏi: "Tại sao cô cứ phải đi theo ta?"
Hắn tự nhận mình không phải kẻ dễ gần, những người gặp hắn trước nay ai nấy chẳng giữ khoảng cách ngoài ba thước?
Cho dù là kẻ không biết điều đến đâu, sau khi bị hắn đuổi xua vài lần cũng không ai còn mặt dày bám theo hắn nữa, thế nhưng cô gái này lại giống như miếng cao dán da trâu, muốn vứt bỏ thế nào cũng không xong.
"Bởi vì ta chỉ quen biết mỗi mình ngài thôi mà!" Nàng nhìn hắn đầy vẻ đương nhiên, trong mắt thoáng tia tinh quái, nhưng biểu cảm trên mặt lại vô cùng nghiêm túc: "Kể từ lúc ngài cho ta một mảnh bạc vụn, ta đã xác định đi theo ngài rồi, ngài chính là một người tốt bụng!"
Gân xanh trên trán Lăng Mặc Hàn giật giật, chân mày khẽ động, sắc mặt căng cứng, ngay cả đôi môi mỏng cũng mím chặt thành một đường thẳng. Ánh mắt sâu thẳm liếc nhìn nàng một cái rồi không nói lời nào, tiếp tục đi về phía trước.
Nếu sớm biết tiện tay ném ra một mảnh bạc lại rước lấy miếng cao dán da trâu thế này, thì dù mảnh bạc đó có gây cấn trong người, hắn cũng sẽ không tiện tay ném đi. Trời mới biết lúc đó hắn căn bản không phải lòng tốt ban thưởng cho mảnh bạc đó, mà chỉ là tình cờ mò trong thắt lưng ra còn dư mảnh bạc, lại thấy nơi đó có một đứa bé ăn mày đang ngồi xổm nên mới ném đại đi, ai ngờ đâu...
Phượng Cửu đi theo Lăng Mặc Hàn, thấy hắn đang tiến sâu vào bên trong hơn, ánh mắt nàng không khỏi lóe lên. Nhìn bóng lưng màu đen trước mặt, nàng hỏi: "Đại thúc, nghe nói bên trong nội vi thú dữ rất nhiều, có phải thật không?" Vốn chẳng trông mong hắn sẽ lên tiếng, ngờ đâu lại nghe thấy thanh âm đạm mạc băng lãnh vọng tới.
"Đã biết thì mau rời đi."
"Đại thúc, ta chỉ đi bên cạnh ngài hái thuốc thôi, sẽ không gây phiền phức cho ngài đâu." Nàng vừa mới bắt mạch xong, chất độc trong cơ thể sau khi hộc ra ngụm máu kia đã giải được một nửa, chỉ cần tối nay uống thêm một lần dược thảo giải độc nữa là ổn.
Vốn dĩ nàng dự định giải độc xong trong cơ thể là rời khỏi Cửu Phục Lâm, nhưng ai bảo nàng lại gặp được đại thúc này chứ? Nàng liền nghĩ cứ đi theo bên cạnh hắn hái thêm chút thảo dược. Trước kia tuy nàng đã vào nội vi, nhưng cũng chỉ là ở rìa ngoài của nội vi mà thôi, giờ đi theo hắn lại là đang tiến sâu vào trong, trong lòng đương nhiên có vài phần phấn khích và mong đợi.
Không biết bên trong sẽ có những loại thảo dược gì? Nghe nói nơi càng nguy hiểm thì càng có khả năng hái được linh dược, nếu nàng có thể hái được linh dược thì càng tốt, không dùng đến thì có thể mang đi bán mà!
Hơn nữa, dung mạo hiện tại của nàng bị con ả Tô Nhược Vân kia hủy hoại thành ra thế này, ngay cả bản thân nhìn vào còn thấy đáng sợ, tự nhiên phải tìm cách chữa trị vết thương trên mặt. Nếu không, mang một khuôn mặt như vậy cả đời, thì thật quá hổ thẹn với danh xưng Yêu vật của nàng.