Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 7585 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 81
Phượng phủ Thanh Ca

❊ ❊ ❊

Nghe vậy, Quan Tập Lẫm cũng gật đầu, dặn dò: "Ừ, đúng vậy, nhất định phải trông nom cho kỹ, đặc biệt là không được để đám lưu manh đó lại gần Tiểu Cửu."

Càng nghĩ càng thấy không yên tâm, hắn nói tiếp: "Thực ra ta nên đi cùng mới phải." Chỉ tiếc là Tiểu Cửu không cho hắn đi theo, hơn nữa hắn cũng phải ở nhà tu luyện.

Lãnh Sương thấy bộ dạng lo lắng khôn nguôi của hắn, lúc này mới lên tiếng: "Thiếu gia không cần lo lắng, tôi sẽ trông chừng chủ tử." Nói đoạn, nàng dặn dò thêm vài câu với Lãnh Hoa, rồi mới đi đến bên cửa phòng chờ Phượng Cửu đi ra.

Chẳng bao lâu sau, Phượng Cửu thay một bộ hồng y bước ra, cùng Lãnh Sương đi ra ngoài. Sau khi lên xe ngựa, nàng nói với hai người đang tiễn ở cửa: "Chúng ta đi đây, các ngươi về đi!"

"Đi đường cẩn thận."

Quan Tập Lẫm nói, thực ra từ đây đến Đào Hoa Am chỉ mất chừng hai canh giờ đi xe ngựa, vậy mà hắn cứ như thể các nàng sắp đi xa lắm không bằng, dặn tới dặn lui y như mấy bà mẹ già.

Phượng Cửu buông rèm xe, Lãnh Sương ngồi bên ngoài lúc này mới bảo phu xe khởi hành, hướng về phía Đào Hoa Am.

Cùng lúc đó, tại Phượng phủ, Vãn Nguyệt viện.

"Ca nhi, con xong chưa? Dật Hiên ở ngoài đợi con nửa ngày trời rồi."

Phượng Đại tướng quân thân mặc huyền y, thể trạng khôi ngô đang đi đi lại lại ngoài sân, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cánh cửa phòng đang đóng chặt. Khi thấy cửa mở ra, con gái cưng của mình bước ra, ông vội vàng đi tới.

"Con bảo cha phải nói con thế nào đây? Từ sau khi Nhược Vân đi, bên cạnh con chẳng buồn thêm lấy một nha đầu, việc gì cũng tự mình làm, ra thể thống gì nữa? Con là con gái của Phượng Tiêu ta, việc gì cũng không cần phải động tay, sẽ có hạ nhân hầu hạ con chu đáo tận răng. Con nghe lời cha, quay lại tìm một nha đầu đi theo bên người đi, nếu không được thì cha điều một người từ Phượng Vệ ra cho con."

Phượng Thanh Ca ánh mắt tràn ý cười, khuôn mặt tuyệt mỹ mang theo một chút nũng nịu, nàng đưa tay khoác lấy tay ông.

"Cha, cha đừng càu nhàu mãi nữa, đây đều là việc nhỏ, con tự mình làm được mà. Hơn nữa, con là con gái của Uy Vũ Đại tướng quân, nếu chuyện gì cũng để người khác hầu hạ, người ngoài chẳng phải sẽ bảo con yếu đuối đến mức không ra hình thù gì sao?"

Phượng Tiêu vừa nghe vậy, đôi mày kiếm rậm rạp lập tức dựng đứng, mắt hổ trợn lên, nói: "Ai dám nói? Ai dám nói, ta nhất định sẽ dạy dỗ kẻ đó một trận!"

Giọng ông chùng xuống, lại nói: "Con gái vốn dĩ phải được nuông chiều, huống hồ, ta cũng chỉ có một đứa con gái cưng là con, không thương con, không chiều con thì thương ai chiều ai đây?"

"Được rồi được rồi! Chuyện này để sau hãy nói, đi tới tiền sảnh đi kẻo để Mộ Dung ca ca đợi lâu." Nàng khoác tay ông đi về phía tiền sảnh.

"Con cũng biết để người ta đợi lâu sao? Vậy lát nữa phải tìm ngay một nha đầu, làm vài việc giúp con, có thể tiết kiệm được bao nhiêu thời gian."

Ông vừa dặn dò, tuy dung mạo thô hào uy nghiêm, nhưng ánh mắt lại tràn đầy cưng chiều.

"Vâng vâng vâng, con đều nghe lời cha, lát nữa con sẽ tìm, nhất định sẽ tìm." Nàng liên tục đáp lời.

Phượng Tiêu lúc này mới hài lòng gật đầu, lộ ra ý cười: "Thế còn tạm được."

Tại tiền sảnh, Mộ Dung Dật Hiên cầm chén trà, ánh mắt hơi thất thần nhìn vào làn nước trà trong chén, dạo này trong đầu hắn cứ hiện lên bóng hình nữ tử mặc hồng y gặp ở Thạch Lâm trấn lần đó.

Không vì gì khác, chỉ vì cảm giác quen thuộc khó hiểu kia.

Hắn từng hoài nghi Thanh Ca bị người khác đánh tráo, thế nhưng lại phát hiện ra những chuyện chỉ có hai người bọn họ mới biết, nàng đều biết rõ.

Như vậy có nghĩa là, dạo này đều do hắn suy nghĩ nhiều quá chăng?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:74
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.