Do nghi hoặc trong lòng, hắn bước xuống lầu, lần theo bóng đỏ kia mà đi...
Về phần bên kia, Phượng Cửu và Quan Tập Lẫm tìm một tửu lâu, đặt một gian phòng riêng, gọi mười mấy món ăn cùng hai bình rượu, sau khi đóng cửa lại thì bắt đầu ăn.
Phượng Cửu đặt khăn che mặt sang một bên, vừa rót rượu vừa nói: "Ca, chúng ta ở lại đây một thời gian đi! Lát nữa tìm một tòa viện tử thanh tịnh thuê lại, dù sao cũng tiện hơn là ở khách sạn."
"Được, lát nữa chúng ta sẽ đi tìm." Về việc này, Quan Tập Lẫm hoàn toàn không có dị nghị.
"Tiểu Cửu, muội đừng chỉ uống rượu, trước uống bát canh hầm đi." Huynh ấy múc cho nàng một bát canh, lại dùng thìa múc một miếng thịt trứng rán cho nàng: "Nếm thử xem có ngon không."
"Huynh ăn đi! Muội tự làm được."
Vừa nói, thấy huynh ấy dùng tay phải không được tự nhiên, đũa cũng cầm không vững, nàng liền gắp mỗi món một ít vào bát của huynh ấy, vừa nói: "Đợi qua một thời gian muội nâng tu vi lên, rồi tìm đủ dược vật giúp huynh chữa lành tay phải."
Nghe lời này, huynh ấy hơi ngẩn ra: "Còn có thể chữa khỏi sao?"
"Ừm, chỉ là những thứ cần thiết không dễ tìm." Nàng uống một bát canh, lại gắp vài món ăn: "Nhưng không thành vấn đề, muội có mười phần nắm chắc có thể khiến tay của huynh hồi phục như ban đầu."
Với y thuật của nàng, chỉ cần dược vật đầy đủ, tự nhiên không có bệnh tật nào là không chữa khỏi.
Đừng nói chỉ là gân ở chỗ bả vai bị đứt, dù là cả một cánh tay bị cắn đứt, nàng cũng có thể nối lại được.
Tuy huynh ấy không hối hận vì cánh tay đã phế, nhưng nghe nàng nói có thể chữa khỏi, trong lòng vẫn vô cùng vui mừng: "Tiểu Cửu, nếu tay của ta còn có thể tốt lại, vậy sau này ta sẽ nỗ lực tu luyện, bảo vệ muội."
"Được."
Nàng gật đầu cười. Biết thực lực của huynh ấy không thấp, với sức của một mình huynh ấy có thể đối phó với một đàn sói và mãnh hổ, có thể thấy được trong tuyệt cảnh, sức bộc phát của huynh ấy mạnh mẽ đến nhường nào.
Nàng cũng tin rằng, tương lai huynh ấy nhất định sẽ trở nên mạnh hơn!
Dưới lầu, Mộ Dung Dật Hiên ngồi bên bàn ở tầng một uống rượu, đôi mắt rũ xuống mang theo vẻ trầm tư.
Hắn không biết tại sao mình lại đi theo tới đây, càng không biết tại sao mình lại coi nữ tử áo đỏ kia thành Thanh Ca? Nhưng cái nhìn thoáng qua trên lầu lúc nãy, bóng lưng kia thực sự rất giống.
Nhưng hắn đã đi theo suốt một đường, lúc này lại có chút không xác định, bởi vì khí chất của hai người không giống nhau.
Thanh Ca ôn nhu hiền dịu, mà nữ tử áo đỏ kia lại tùy ý phóng khoáng, một bộ hồng y mặc trên người nàng ta thật chói mắt, tuy Thanh Ca của hắn cũng rất xuất sắc, nhưng, chưa bao giờ là một người như thế, hơn nữa, nàng ấy chưa bao giờ mặc hồng y.
Sao hắn lại nghi ngờ người Thanh Ca đã trở về kia là do người khác giả mạo chứ? Sự quen thuộc trong từng cử chỉ, từng nụ cười ánh mắt đó, rõ ràng chính là nàng mà!
Thế nhưng, trong lòng lại có một giọng nói đang chất vấn, khiến hắn không thể không nghi ngờ.
Một lúc lâu sau, khi cửa phòng riêng trên lầu mở ra, bóng dáng màu đỏ kia lại xuất hiện lần nữa, những ánh mắt kinh diễm của thực khách trên lầu dưới lầu không khỏi lại lần nữa dõi theo nàng, chiếc khăn che mặt hơi lay động theo từng bước chân của nàng, khiến họ hận không thể thổi tới một cơn gió lớn để thổi bay khăn che mặt đi.
Mộ Dung Dật Hiên ngước mắt nhìn sang, chỉ thấy nữ tử hồng y khí chất cực kỳ xuất chúng chậm rãi bước xuống, mỗi bước đi của nàng đều toát lên vẻ thong dong và tao nhã, hồng y tựa lửa, giống như diễm dương, nhưng trên người nàng lại tỏa ra một luồng khí tức lạnh nhạt cự tuyệt người ngoài, trong từng cử chỉ, khí chất tôn quý của bậc bề trên tự nhiên mà tỏa ra.
Phát hiện một ánh mắt mang theo sự dò xét đang nhìn mình, Phượng Cửu bản năng ngước mắt nhìn lại, bốn mắt chạm nhau, ánh sáng trong đáy mắt không ai có thể hiểu thấu...