Nàng muốn nhân lúc bầy sói chưa đến gần đây mà rời đi nhanh chóng, thế nhưng, cũng ngay lúc này, trong bụi cỏ không xa lại lóe lên từng đôi mắt phát ra ánh sáng xanh u tối...
"Xem ra không đi được rồi."
Nàng khẽ nhíu mày, quét mắt nhìn bầy sói đang vây lại đây, rồi lại liếc mắt nhìn nam tử đang hôn mê kia một cái, cảm thấy bản thân thật biết tự tìm việc cho mình.
Đối mặt với bầy sói, nếu chỉ có một mình nàng thì còn đỡ, nhưng phía sau còn có một người đang hôn mê, thế này thì phiền phức rồi.
"U ngao!" Một tiếng sói hú vang lên, như thể đang phát lệnh vậy, bầy sói vốn đang chậm rãi vây đến đây liền chồm lên một cái, lao đến trước mặt nàng.
Vì con suối nằm ở dưới dốc, nơi nàng an bài cho nam tử kia đúng lúc có một vách dốc khá nổi bật, lúc này vách dốc này đang phát huy tác dụng phòng hộ rất tốt, khiến nàng không cần lo lắng phía sau sẽ có sói vồ tới, cũng không cần lo bản thân không chăm sóc được nam tử phía sau sẽ bị sói tha đi.
Rút đoản kiếm hoành ngang trước người, sát khí toàn thân bùng phát. Đã không trốn được, vậy thì chiến thôi! Nàng không tin mình không giết sạch được mười mấy con sói này!
Ánh mắt phát ra hàn quang hiện lên vẻ sắc lạnh, nàng âm thầm vận khởi huyền khí trong cơ thể, ánh mắt chằm chằm nhìn chục con sói đang nhe răng chảy nước miếng, dường như đang chờ đợi điều gì đó ở phía trước.
Mười mấy con sói phát ra những tiếng hú thấp, dường như muốn dọa cho nàng mất đi ý chí chiến đấu rồi mới lao lên, thế nhưng, Phượng Cửu dù sao cũng chẳng phải người thường, tự nhiên sẽ không bị dọa cho hai chân mềm nhũn mà mất đi sức chiến đấu.
Do đang ở thế yếu, nàng không thể tấn công, nếu không sẽ bị vây đánh, cho nên nàng đang đợi, đợi đám sói này nhào lên.
Mười mấy con sói kia cảm thấy sát khí không giảm mà lại tăng lên, thấp giọng hú một tiếng, cũng vào lúc này, một con sói xám có thể tích to lớn hơn ở chỗ cao cũng hú một tiếng.
"U ngao!" Tiếng sói hú vừa dứt, mười mấy con sói lập tức nhào lên, cái miệng sói nhe ra để lộ những chiếc răng sói sắc bén, nước miếng còn đang nhỏ giọt, điên cuồng cắn về phía Phượng Cửu, những móng sói sắc bén lộ ra trong màn đêm càng tỏa ra những tia hàn quang.
Phượng Cửu nhắm chuẩn thời cơ, lập tức xuất kích!
Thân pháp quỷ dị dưới sự vận dụng của huyền lực khí tức càng thêm nhanh chóng, đoản kiếm trong tay đâm mạnh vào cổ con sói nhào tới đầu tiên rồi rút ra. Trong đêm tối, tiếng kêu thảm thiết "ao ừ" vang vọng, nàng chỉ thấy một cột máu phun ra, máu sói ấm nóng mang theo mùi tanh nồng tạt lên người nàng, con sói kia cũng theo tiếng mà đổ xuống...
Sau khi kích sát một con sói, nàng lập tức lui lại, đoản kiếm trong tay vung về phía hai con sói đang nhào tới từ bên trái. Có lẽ cái chết của đồng bọn khiến đám sói kia cảnh giác hơn một chút, tốc độ phản ứng của chúng rất nhanh, ngay khi đoản kiếm của nàng vung ra cũng đã né được, nhưng mấy con khác lại từ chính diện nhào lên.
Con sói ở phía bên phải trong lúc nàng tấn công những con sói ở bên trái và chính diện liền lao về phía nam tử đang hôn mê trên mặt đất phía sau. Trong khoảnh khắc này nàng không thể phân thân, chỉ có thể vừa vung đoản kiếm đâm về phía đàn sói vừa dùng một chân đá mạnh vào đống lửa, mấy khúc củi cháy đỏ mang theo ngọn lửa bay về phía con sói ở bên phải.
Sói vốn sợ lửa, khi thấy ngọn lửa bay tới liền hú lên kinh hãi rồi hoảng loạn lùi lại, cũng vào lúc này, đoản kiếm trong tay Phượng Cửu lại diệt sát thêm hai con sói nữa, tính cả con vừa nãy, lúc này, trước mặt nàng đã có ba con sói nằm gục rồi.
Có lẽ là do sát khí ngút trời tỏa ra từ cơ thể nàng quá mức đáng sợ, hoặc cũng có thể là bị sự sắc bén khát máu của nàng dọa cho khiếp vía, những con sói còn lại trong miệng phát ra tiếng hú thấp, từng bước từng bước lùi lại không dám tiến lên nữa, nhưng cũng không muốn cứ thế rời đi...