“Mộ Dung ca ca? Huynh làm gì ở đây vậy?”
Nghe thấy âm thanh phía sau, hắn mới hoàn hồn, bản năng quay đầu lại nhìn về phía phát ra tiếng nói: “Thanh Ca? Sao muội lại tới đây?”
Lời vừa dứt, như nhớ ra điều gì, hắn ngoái đầu nhìn về phía cây hoa đào kia.
Bóng dáng người con gái tựa như tinh linh kia đã biến mất, cứ như thể vừa rồi chỉ là ảo giác của hắn. Nhìn cánh hoa bị gió nhẹ lay động, lả tả rơi xuống tạo thành một màn mưa hoa mê người, trong lòng hắn lại dâng lên một nỗi mất mát nhàn nhạt không sao tả xiết…
“Huynh còn dám nói nữa! Muội vốn định đàn cho huynh nghe, nào ngờ huynh lại chạy tới đây ngắm hoa.” Nàng nhìn theo ánh mắt hắn, cũng chỉ thấy những cánh hoa rơi rụng theo gió phủ đầy mặt đất.
“Hoa đào ở đây đỏ trắng đan xen, vô cùng mê người, không tự chủ được mà xem đến ngẩn ngơ.” Hắn ôn hòa nói, nụ cười trên mặt nhàn nhạt, rõ ràng là đang có chút thất thần.
Phượng Thanh Ca đang định nói hoa đào quanh đây đều như nhau, chợt thần sắc thay đổi, hỏi: “Mộ Dung ca ca, huynh có ngửi thấy mùi hương gì không?”
“Mùi hương? Trong không khí toàn là mùi hoa đào mà.”
“Không đúng.” Nàng lắc đầu: “Hình như còn có một loại mùi khác.”
Lời còn chưa dứt, chợt nghe tiếng vo ve truyền đến. Nàng nhìn theo hướng âm thanh, chỉ thấy một mảng đen kịt những ong mật ở đằng xa đang ùn ùn kéo tới phía này, sắc mặt nàng lập tức thay đổi, không nhịn được thốt lên kinh ngạc.
“Ong mật!”
Mộ Dung Dật Hiên nhìn thấy đàn ong khổng lồ kia thì sắc mặt cũng hơi đổi, lập tức nắm tay nàng bỏ chạy. Hàng ngàn hàng vạn con ong mật ùa tới như vậy, không phải một hai đôi tay bọn họ có thể xua đuổi được.
Chỉ là, nơi này dù có ong mật đến lấy mật, cũng không nên đột nhiên xuất hiện nhiều ong mật ồ ạt xông về phía họ như vậy chứ!
“Á!”
Phượng Thanh Ca đau đớn kêu lên một tiếng, chỉ cảm thấy bàn tay bị đốt một cái, ngay sau đó trên người cũng rơi xuống mười mấy con ong mật, dọa nàng vội vàng đập loạn lên người mình.
“Tránh ra! Mau tránh ra!”
Nhìn đám ong mật vây quanh chỉ chích mỗi mình nàng, Mộ Dung Dật Hiên khựng lại, vội vàng cởi áo ngoài ra định trùm lên người nàng. Nhưng còn chưa kịp chạm vào, đã nghe thấy nàng thét lên một tiếng, đập mạnh vào người rồi nhảy lùi lại vài bước để tránh đám ong đang đuổi theo.
“Mộ Dung ca ca! Mộ Dung ca ca, nhiều ong đốt muội quá, á!”
Nàng vừa hét vừa chạy, mà lũ ong kia cũng bám riết không tha. Đặc biệt là khi nàng chạy qua nơi có nhiều du khách, khiến đám người xung quanh hoảng sợ vội vàng ôm đầu ngồi thụp xuống kêu la, nhưng rồi lại phát hiện đám ong kia chỉ đuổi theo một mình Phượng Thanh Ca.
“Có phải nàng ta đụng trúng cái gì rồi không? Sao lại dẫn dụ nhiều ong mật như vậy?”
“Lúc nãy khi nàng ta chạy qua đây trên người có mùi hương lạ, có lẽ là bôi quá nhiều phấn thơm rồi.”
“Bị nhiều ong đốt thế kia, cái mặt đó chắc sưng như đầu heo mất.”
Du khách xung quanh bất kể nam nữ đều khoanh tay đứng nhìn Phượng Thanh Ca chạy khắp rừng đào, vài nữ tử còn dùng ánh mắt hả hê nhìn nàng.
Mọi người nhìn đàn ong phía sau vẫn không ngừng đuổi theo, vài con bay nhanh hơn đã chích vào mặt nàng, khiến nàng thét lên từng tiếng chói tai. Nghĩ đến cảm giác đau đớn đó nếu rơi vào bản thân, cơ thể họ cũng không khỏi căng cứng.
“Á! Mộ Dung ca ca… Mộ Dung ca ca cứu muội…”
Mà lúc này Mộ Dung Dật Hiên cũng vì cảnh tượng đột ngột này mà hơi ngẩn người, nhất thời cũng bó tay không cách nào.
Khi nhớ ra ong mật sợ lửa, hắn vội vàng lấy mồi lửa ra định dùng lửa xua đuổi, thì thấy nàng đã vừa hét vừa chạy xa hơn trăm mét, rồi ùm một tiếng nhảy xuống hồ nước dùng để tưới cây đào kia…