Lãnh Sương đưa hắn vào phòng mình. Vừa vào cửa, Phượng Cửu đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc trong không khí. Nàng tiến đến bên giường, thấy áo ngoài của Lãnh Hoa đã cởi bỏ, hắn đang nằm sấp, gương mặt tái nhợt hơi nghiêng ra ngoài.
Nhìn vết chém dài trên lưng hắn, ánh mắt Phượng Cửu hơi trầm xuống, nàng đưa tay bắt mạch cho hắn.
Lãnh Sương đứng cạnh bên không giấu được vẻ lo lắng sợ hãi trong mắt, nói: "Vết thương trên lưng A Hoa tương đối nặng, mấy vết thương trước ngực chỉ là trầy da. Lúc muội đỡ đệ ấy vào đây, máu trên miệng vết thương đã đông lại, nhưng gọi thế nào cũng không tỉnh."
Phượng Cửu bắt mạch xong, ánh mắt rơi xuống chân hắn, thấy đôi ủng vẫn chưa cởi, nhưng phần mũi chân đã thấm máu, hơn nữa còn bị mài rách vài chỗ.
Nàng đưa tay vào tay áo, lấy ra một viên đan dược màu nâu nhét vào miệng Lãnh Hoa, rồi đưa một bình thuốc cho Lãnh Sương, bảo: "Cởi ủng của đệ ấy ra, làm sạch vết thương trên chân."
"Vâng."
Lãnh Sương vội vàng nhận lấy bình thuốc, cẩn thận cởi đôi ủng của Lãnh Hoa ra. Khi nhìn thấy đôi chân bị mài rách da thấm đầy máu, hốc mắt nàng nóng lên, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
Thấy vậy, Phượng Cửu chậm rãi nói: "Vết thương trên lưng đệ ấy không nông, cũng may là máu đã đông lại, nếu không từ nơi đó đi tới đây gần bốn canh giờ, máu sớm đã chảy cạn rồi. Còn vết thương dưới chân chỉ là vết thương ngoài da, bôi thuốc vài hôm là khỏi, sẽ không nguy hiểm gì đâu."
Hiện tại nàng đang lo lắng cho người ca ca "tiện nghi" kia của mình hơn. Lãnh Hoa hôn mê bất tỉnh, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Nghe nàng nói vậy, Lãnh Sương mới trút được gánh nặng trong lòng.
Sau khi giúp đệ đệ băng bó vết thương xong, nàng mới phát hiện chủ tử đã không còn trong phòng. Nàng đứng dậy đi ra ngoài, thấy Phượng Cửu đang đứng trong sân liền hỏi: "Chủ tử, có cần muội quay về nghe ngóng tin tức không?"
Phượng Cửu lắc đầu: "Không cần, đợi Lãnh Hoa tỉnh lại trước đã, không ai hiểu rõ chuyện đêm qua xảy ra như thế nào hơn đệ ấy."
"Chủ tử đừng lo, thiếu gia nhất định sẽ không sao đâu."
"Ừm." Nàng gật đầu, nói: "Lãnh Hoa tỉnh thì báo cho ta." Nói rồi nàng mới cất bước quay về phòng.
Vào phòng, nàng lóe thân tiến vào trong không gian. Lật bàn tay, một viên đan dược xuất hiện trong lòng bàn tay.
Đây là viên đan dược có thể giúp nàng tăng tu vi huyền khí, chỉ là dù sao cũng là lần đầu tiên điều chế, còn chưa biết hiệu quả của thuốc này mạnh đến mức nào? Liệu có xuất hiện phản ứng khác hay không? Thế nên, nàng điều chế xong nhưng vẫn chưa dám phục dụng.
Tiểu Hỏa Phượng trong không gian thấy nàng nhìn chằm chằm viên đan dược trong lòng bàn tay không biết đang suy nghĩ gì, liền bước đôi chân ngắn đi tới, giọng nói non nớt mang theo vẻ tò mò hỏi: "Sao vậy?"
"Ta muốn xông phá đến đỉnh phong Vũ Sư Huyền Cực Cảnh." Nàng nắm chặt viên đan dược trong tay, giọng nói trầm xuống.
Tiểu Hỏa Phượng vừa nghe xong, lập tức trừng to mắt, một trận càm ràm.
"Ngươi điên rồi à! Ngươi bây giờ mới là Vũ Sư Huyền Cực Cảnh trung kỳ tam giai, càng lên cao tu vi càng khó tấn cấp. Ngươi muốn tiến vào đỉnh phong kỳ, dù có cái không gian linh phủ này thì cũng phải mất nửa năm mới làm được. Bây giờ xông cấp nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, một thân tu vi bị phế là một chuyện, nghiêm trọng thì ngay cả mạng cũng không giữ được, ngươi biết không!"
Thấy nàng hoàn toàn không phản ứng, mà chỉ nhìn chằm chằm viên đan dược trong tay, nó vội vàng nói tiếp: "Còn nữa! Huyền lực và võ kỹ là không thể thiếu. Huyền lực của ngươi cứ cắm đầu tăng lên, võ kỹ nếu không lĩnh ngộ được tinh túy, thì có một thân huyền lực tu vi cũng vô dụng thôi, ngươi biết không?"
"Quan Tập Lẫm đang gặp nguy hiểm."
Nàng khép đôi mắt lại: "Hắn là ca ca của ta, ta không thể mặc kệ hắn."