Ánh nắng ban mai ấm áp rải xuống mặt đất, người nam tử hôn mê suốt một đêm cuối cùng cũng khôi phục ý thức mà tỉnh lại.
Thế nhưng, khi hắn mở mắt ra, thứ đập vào mắt lại là một khung cảnh vô cùng quỷ dị.
Một tiểu khất cái mặc y phục cũ nát đang ngồi xếp bằng bên cạnh hắn, trên người dính đầy những vệt máu đỏ tươi nhưng đã khô khốc. Không nhìn rõ dung mạo của người này, vì trên mặt cậu ta loang lổ những vệt xanh xanh lục lục, tựa như vừa bôi nước thuốc.
Chỉ thấy trong tay cậu ta đang nắm chặt một con dao găm, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước. Nam tử thuận theo ánh mắt đó nhìn lại, vừa nhìn, đồng tử hắn liền co rút.
Ngoài ba cái xác sói đã cứng đờ trước mặt tiểu khất cái, thì cách đó ba mét là hơn mười con sói xám đang ngồi xổm, chúng nhe răng chảy nước miếng, đang nhìn chằm chằm vào bọn họ bằng ánh mắt hổ đói.
Phượng Cửu khẽ nghiêng đầu, vừa vặn đối diện với ánh mắt kinh ngạc xen lẫn đôi chút mờ mịt của người nam tử kia.
"Cẩn thận!"
Nam tử đột nhiên kinh hô một tiếng, ánh mắt kinh hãi nhìn con sói xám đang lao về phía tiểu khất cái. Vì quá sốt sắng, hắn theo bản năng muốn đứng dậy, nhưng cử động này đã đụng vào vết thương ở bụng, khiến hắn chỉ kịp rên lên một tiếng rồi lại ngã xuống, nơi miệng vết thương cũng bắt đầu rỉ ra máu tươi.
Ngay khi nam tử cất tiếng kinh hô, Phượng Cửu đã xoay người, cô nhanh nhẹn bật dậy, ánh mắt sắc bén quét về phía con sói xám. Thấy nó đang hung hăng lao tới, cô lập tức cúi người lăn một vòng xuống dưới bụng sói, con dao găm trong tay hướng lên trên mà rạch một đường.
"Xoẹt!"
"Aooo!"
Con dao găm với lực đạo tàn nhẫn đã rạch một đường sâu hoắm dưới bụng sói. Con sói xám tru lên một tiếng thảm thiết, do đà lao về phía trước không thể dừng lại được, nó ngã ập xuống ngay trước mặt nam tử. Đôi mắt sói hung tàn trợn ngược nhìn chằm chằm vào hắn, cơ thể co giật một cái, cái mõm há hốc động đậy vài cái rồi cuối cùng cứng đờ tắt thở.
"Ư... ẳng!"
Những con sói xám còn lại bắt đầu bứt rứt, chúng ngửa cổ tru dài, móng vuốt cào xới xuống mặt đất, trong cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ đe dọa. Ánh mắt chúng hung tàn, khao khát máu thịt nhìn chằm chằm Phượng Cửu, thế nhưng lại không con nào dám tùy tiện lao lên nữa.
Sau khi giết chết con sói xám đó, Phượng Cửu bật người đứng thẳng dậy. Cô trừng mắt nhìn đàn sói, khóe môi khẽ nhếch lên như một vị tu la khát máu: "Nếu không cút đi, ta sẽ giết sạch từng đứa một." Ánh mắt cô đảo qua, cuối cùng dừng lại trên người con sói đầu đàn đang đứng trên sườn dốc cách đó không xa.
Dường như cảm nhận được sự đe dọa trong ánh mắt cô, con sói xám hung dữ nọ nhìn Phượng Cửu một lúc, rồi ngửa cổ tru dài một tiếng. Chẳng bao lâu sau, hơn mười con sói đang ngồi chực chờ liền đứng dậy bỏ chạy.
Người nam tử chống nửa thân trên, trố mắt nhìn cảnh tượng vừa rồi, đôi mắt mở to hết cỡ, vẻ mặt lộ rõ vẻ khó tin.
Phượng Cửu lau sạch vết máu trên con dao găm vào đám lông sói rồi cất đi. Khi xoay người lại, thấy biểu cảm ngẩn ngơ của người nam tử, cô cười nhạt một tiếng, thái độ thản nhiên: "Ngươi tỉnh lại là tốt rồi, nếu ngươi không tỉnh, ta cũng sắp phải đi rồi."
Cô đi sang một bên ngồi xuống, lấy bình nước ống trúc ra uống một ngụm. Phải đối đầu với hơn chục con sói suốt cả một đêm, tinh thần cô luôn trong trạng thái căng như dây đàn, không dám lơi lỏng một chút nào. Phải biết rằng, trong tình cảnh đó, chỉ cần sơ hở một chút thôi là có thể bị đám sói đó xé xác thành trăm mảnh bất cứ lúc nào.
"Ngươi... ngươi là ai?" Có lẽ vì bị sự sắc bén vừa rồi của Phượng Cửu dọa sợ, nên lúc này giọng nam tử có chút lắp bắp.
"Ngươi quản ta là ai làm gì."
"Vậy... vậy ta là ai?" Câu hỏi này của nam tử khiến Phượng Cửu không khỏi ngạc nhiên.
"Ngươi đụng hỏng đầu óc rồi à? Đến chính mình là ai mà cũng không nhớ sao?"
Nói đoạn, dường như sực nhớ ra điều gì, cô vươn tay sờ lên sau đầu nam tử. Quả nhiên, vẫn còn một cục sưng to.