Thời Nắng Lịm

Lượt đọc: 165 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MỒNG 1 THÁNG 10 NĂM 1989

❊ ❊ ❊

Bà vẫn còn cảm thấy như bị ai nện vào đầu. Khó nhọc lắm bà mới xong cái việc tiễn đưa khách khứa, tay bắt, miệng cười, hết chịu khó nghe lão Bunke say rượu nói ba hoa, lại phải gật đầu lia lịa với mụ Anita, do mụ không mệt mỏi luôn mồm thề thốt, dù có thế nào thì bữa tiệc vẫn thật tuyệt vời... Bà còn lần nữa xin lỗi ông Zenk.

Giờ bà đứng trong phòng khách, ngao ngán nhìn đống đổ nát lão Wilhelm gây ra... Cái bàn kéo trông như con chim gặp nạn. Hai mặt bàn hai bên vểnh lên cao. Đống ngổn ngang các thứ dưới nền nhà kia trông chẳng khác nào ruột gan nội tạng một con thú chết tan xác.

Bà những muốn gọi điện ngay cho bác sĩ Süß. Lão ta chả vẫn bảo, cần chứng cớ hiển nhiên là gì?

- Nữ đồng chí Powileit, về việc này đồng chí cần đưa ra các chứng cớ hiển nhiên mới được!

Thì đây, “chứng cớ hiển nhiên” cho lão đây.

Bà bước lên trước một bước, sờ sờ mũi đinh đóng vào mặt bàn, gõ gõ vào mặt bàn bằng gỗ, để thử xem cái tiếng động ghê rợn nọ còn nổi lên không, tiếng động đã nổi lên cùng lúc mặt bàn đập vào đầu lão Zenk, lúc lão tì vào bàn tiệc, toan nhón một quả dưa chuột chua ở mép ngoài cùng... Lão Zenk, lại đúng lão Zenk chứ! Bà như vẫn còn thấy lão đứng trước mặt bà, cầm gọng kính gãy trên tay. Run rẩy. Đôi mắt to bất lực hoang mang trên gương mặt...

Chả biết rồi ai sẽ trả tiền cặp kính đây?

- Cháu dọn ngay giờ, Lisbeth nói.

Chị ta hiện ra đứng cạnh bà từ lúc nào.

- Thật là tuyệt, bà Charlotte nói to. Tôi cứ tưởng cô nghỉ phép đã chứ.

Bà quay người, ra khỏi phòng. Bà thoáng nghĩ, hay lui vào phòng trên tháp một lúc cho tĩnh trí. Đấy là căn phòng duy nhất trong nhà này còn là của riêng bà. Thế nhưng bốn mươi bốn bậc thang dẫn lên đấy làm bà sợ, thành ra thôi, bà vào bếp vậy.

Ngoài hành lang bà chạm trán lão Wilhelm. Bà Charlotte giơ tay lên cao, bà bỗng thấy ngạt thở. Lão Wilhelm lầu bầu cái gì đấy, song bà Charlotte không nghe lão, nhìn lão cũng không. Bà làm một vòng rộng tránh lão, đi nhanh vào bếp. Đóng cửa. Cho chắc ăn, bà xoay, khóa cửa lại, lắng tai nghe ngóng...

Tuyệt không thấy động tĩnh gì. Chỉ hơi thở của bà hơi dồn dập một cách đáng ngại. Bà thọc tay vào túi quần bên phải, xem lọ thuốc hen suyễn Aminophyllin còn đó không. Còn nguyên. Bà nắm chặt lọ thuốc con con. Đôi khi, chỉ cần nắm chặt lọ thuốc trong lòng bàn tay như thế, rồi đếm đến mười, khắc đỡ.

Bà đếm đến mười. Đoạn, bà đi vòng quanh cái bàn chất đầy ắp chén đĩa uống cà phê chưa rửa rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế đẩu. Mai, bà định bụng, bà sẽ gọi điện cho bác sĩ Süß, xin ông ấy hẹn bữa khám bệnh. Chứng cớ hiển nhiên!

Bà đã chẳng cung cấp cho lão khối “chứng cớ hiển nhiên” đấy thôi! Không phải “chứng cớ hiển nhiên” là gì đây: Đống hóa đơn của thợ mở khóa, gồm mười hay mười hai tờ gì đó? Bởi lão Wilhelm thuê lắp khóa an toàn khắp nơi, sau đó lão đánh mất chìa, hay nói đúng hơn, giấu biến đi, rồi tìm không ra nữa... Đấy chưa phải là chứng cớ ư? Hay là báo ND, trong đó lão gạch đỏ từng bài, để khỏi quên bài nào đã đọc, bài nào chưa. Hay đống thư từ lão gửi đến cơ man nào cơ quan xí nghiệp... Nói đúng ra thì thư lão viết thế nào, bà không có trong tay. Cơ mà thư trả lời người ta gửi đến. Thư trả lời của Đài truyền hình CHDC Đức. Lão Wilhelm chả than phiền về một chương trình nào đấy, nhưng hóa ra đó là chương trình của đài truyền hình Tây Đức. Vậy lão Wilhelm làm gì đây? Lão viết thư gửi Bộ An ninh quốc gia. Bằng thứ chữ mực đỏ loằng ngoằng chẳng ma nào đọc nổi ấy. Lão viết thư gửi Bộ An ninh quốc gia, vì lão nghi, trong máy vô tuyến màu SONY do CHDC Đức nhập mấy ngàn chiếc dạo nào, có lắp bộ phận rất phản động, khiến máy lúc nào cũng tự động chuyển sang sóng đài phía Tây...

Còn lão Süß bảo sao?

- Nhưng đồng chí Powileit ạ, chúng ta không thể vì thế mà đưa ông ấy vào nhà thương điên được.

Sao lại nhà thương điên! Có ai bảo nhà thương điên đâu? Thế nhưng, có thể tìm chỗ cho lão trong một nhà dưỡng lão đàng hoàng nào đấy chứ. Dẫu gì lão cũng bảy chục năm tuổi đảng! Được thưởng Huân chương Tổ quốc ghi công hạng Nhất nhá! Còn cần gì nữa nào!

Cái lão Süß đến thật vô tích sự! Thế mà cũng gọi là bác sĩ khu vực! Đến mắt mù còn thấy lão Wilhelm đổ đốn cỡ nào nữa là. Hôm nay ai cũng thấy đấy thôi! Tôi đủ xèng trong hộp rồi! Phải gọi cái đó là gì mới được? Lão được tặng Huân chương Tổ quốc ghi công hạng Nhất! Đến hạng Hai bà còn chưa được! Thế mà lão lại tuôn ra: Tôi đủ xèng trong hộp rồi! May mà tay Bí thư quận không đến. Chứ không thì muối mặt. Lại thêm trò hát hỏng nữa chứ. Mà bà đã dặn kỹ con Lisbeth không rót rượu cho lão rồi. Đến tỉnh táo còn chẳng ai chịu được lão nữa là say. Mà lão đối xử với người ta mới xấc xược làm sao chứ: Đem rau ra nghĩa địa cho tôi. Cơ mà lão nói thế là nghĩa làm sao: Đem rau ra nghĩa địa cho tôi?

Bà Charlotte không bật đèn trong bếp, song ánh sáng nhờn nhợt xanh hắt từ cột đèn đường vào bếp khiến trông qua cánh cửa thông sang lối đi phụ đang mở bà vẫn nhìn thấy cánh cửa vốn dẫn sang phòng lão Wilhelm, nhưng bị xây bịt lại từ ba mươi lăm năm trước đến giờ. Mãi đến lúc này, trong lúc mải nghĩ xem lão Wilhelm ngụ ý gì khi luôn mồm nghĩa địa, nghĩa địa, bà mới chợt nhận ra, suốt từ nãy đến giờ, hóa ra bà cứ chằm chằm nhìn cánh cửa bị bịt lại ấy. Nhìn cánh cửa bị bịt, bà khó chịu. Bà đứng dậy, đóng cánh cửa thông sang lối đi phụ rồi lại ngồi xuống chiếc ghế đẩu.

Bao giờ đưa được lão Wilhelm ra khỏi nhà, bà nghĩ bụng, bà sẽ cho mở chỗ bịt ấy ra. Rõ thật vớ vẩn, lúc nào cũng phải đi vòng mới ra được hành lang. Lúc nào cũng phải đi lòng vòng, cứ làm như bà thiếu việc phải làm ấy. Mỗi lần cần gì trong bếp, bà lại phải chạy lòng vòng. Lúc nào tìm Lisbeth, cũng phải chạy lòng vòng. Đấy, chỉ riêng hôm nay thôi, bà đã phải bao nhiêu lần chạy lòng vòng! Thế mà cứ đòi phải có chứng cớ hiển nhiên! Riêng việc lão Wilhelm cứ dần dà phá hoại cái nhà này như thế nào cũng đã là một chứng cớ hiển nhiên rồi. Nhìn đâu cũng thấy đầy các chứng cớ!

Có lẽ phải chụp ảnh thật, bà nghĩ bụng. Mỗi tội bà không có máy ảnh riêng. Anh Kurt có một cái, nhưng cái nhà anh ấy chắc không chịu làm việc này. Không biết nhà Weihe có máy không nhỉ? Máy ảnh phải gắn đèn chớp hẳn hoi. Việc này hệ trọng lắm, bởi vì đèn trần ngoài hành lang đã hỏng từ lâu. Đã thế, lão Wilhelm còn che bớt cửa sổ ở hành lang trên gác, bảo để ngăn không cho hàng xóm biết lúc nào lão đi ngủ. Hiện giờ ngoài hành lang còn độc chiếc bóng đèn lắp trong vỏ ốc mang từ Pochutla dạo nào về là sáng. Thế nhưng, nghĩ cho cùng, cũng may chỉ còn cái vỏ ốc là sáng, để không phải thấy lão Wilhelm đã gây ra những trò gì ở đây. Màu sơn nền nhà này! Đây cũng không phải “chứng cớ hiển nhiên” sao? Nơi treo quần áo này, cả cầu thang lẫn mặt sàn này... Bây giờ đến lượt cửa ra tầng trên lão cũng sơn tuốt! Tất tật những gì bằng gỗ, lão đều sơn màu nâu đỏ như nền nhà, và nếu có hỏi sao cái gì lão cũng sơn màu nâu đỏ như thế, thì lão bảo màu nâu đỏ của nền nhà là màu bền nhất!

Không biết cấp cao hơn bác sĩ khu vực là bác sĩ cấp gì? Bác sĩ quận à?

Hãy xem cái buồng tắm kia. Cũng phải chụp ảnh mới được. Hư hỏng hết cả. Cái gì lão cũng dùng búa điện đập nát bằng hết. Chỗ gạch tấm lát nền kia, mua đâu ra mà thế vào bây giờ. Mà vì sao chứ? Vì lão cứ phải chọc cho bằng được lỗ thoát nước dưới nền nhà kia. Lỗ thoát nước nền nhà! Từ dạo ấy, đèn ngoài hành lang không sáng nữa. Mà còn nguy hiểm nữa chứ! Điện với nước mà chạm nhau thì có mà...! Chứng cớ hiển nhiên đấy chứ đâu...

Suốt ngày lão Wilhelm chẳng làm gì hơn là đẻ ra các chứng cớ hiển nhiên kiểu như thế. Toàn rớ vào những thứ lão chẳng hiểu mô tê gì. Lão ra tay chữa cái này sửa cái nọ để rốt cuộc mọi thứ đều hư hỏng chỏng chơ. Và, nếu bà không thỉnh thoảng cho một hai thìa thuốc an thần từ cây nữ lang vào trà cho lão uống, chắc cái nhà này không cháy trụi thì cũng đổ sập từ lâu, hoặc bà đã chết ngạt vì khí độc từ bao giờ ấy rồi!

Hay là xem lão làm cái trò gì ngoài hiên nhà kia kìa. Đây mới là chuyện tệ hại nhất nhá. Tại sao bà không làm gì ngăn lão lại? Gọi công an ư? Mới đầu lão bảo, chỉ thêm hai phân thôi... Có quỷ mới biết tại sao chỉ một ít rêu mọc giữa mấy phiến đá ghép lại làm lão khó chịu đến vậy! Thế là lão đổ bê-tông toàn bộ mặt hiên! Tức là hai tay Schlinger với Mählich đổ bê-tông, còn lão Wilhelm chỉ huy. Hết chăng dây lại đo đo đạc đạc. Kết cục là thế nào nào? Nước mưa cứ thế tồng tộc chảy vào nhà kính. Nền nhà hư nát, cửa dẫn ra hiên vênh lên, kính nứt rạn hết cả...

Thế mà lão Süß bảo sao?

- Thật là đáng tiếc, lão chỉ nói được có thế.

Đáng tiếc thôi à?! Đấy là nơi quý giá nhất của bà. Nơi bà làm việc, nơi bà ngủ nghê. Nơi bà lui về cố thủ! Cái mẩu Mexico của bà, bà từng gìn giữ bao năm ấy, nay bị hủy hoại tan tành. Giờ hằng ngày bà phải năm lần bảy lượt leo bốn mươi bốn bậc thang lên căn phòng trên tháp. Trên ấy gió thổi như huýt sáo qua các khe hở, bà phải quấn chăn ngồi bên bàn giấy. Vào những ngày nóng nực, trên ấy toàn mùi bụi bặm lẫn mùi gỗ kèo nhà, thứ mùi làm bà nhục nhã liên tưởng đến cái phòng xép mà mẹ bà xưa kia vẫn nhốt bà vào để phạt giam.

Chỉ nghĩ đến cái phòng xép ấy thôi bà đã lại bắt đầu thở gấp. Bà suy đi tính lại xem có nên uống thêm mười giọt Aminophyllin nữa không. Song hôm nay bà đã hai lần uống Aminophyllin rồi, và từ dạo bác sĩ Süß dặn bà, thứ thuốc ấy dùng quá liều có thể dẫn đến liệt cơ đường khí quản, thì bà chỉ lo, nhỡ đang đêm, bà đột nhiên ngừng, thôi không thở nữa. Tức là, bà có thể bỗng dưng thôi không còn sống nữa, vào một lúc mà chính bà cũng chẳng hay biết gì... Không, không, bà không thể chiều lão Wilhelm như thế được. Bà vẫn còn đây và bà dứt khoát sẽ còn ở lại trên đời này lâu hơn nữa. Bà còn nuôi nhiều ý định lắm, chỉ chờ lão Wilhelm rời khỏi nhà này. Lúc đó, bà khắc làm tất cả những gì lão cản bà làm, bà sẽ sống ra sống, làm việc ra làm việc, bà sẽ du ngoạn đó đây! Một lần nữa sang Mexico... Để ít nhất một lần trong đời được ngắm hoa quỳnh, Nữ chúa đêm khuya, bừng nở...

Bà bỗng có cảm giác như có ai đang cào cào vào cửa. Hay đấy chỉ là hơi thở của chính bà? Bà vẫn ngồi yên tại chỗ, nhìn xem nắm cửa có động đậy không. Nhưng, bà chợt giật bắn người, vì cánh cửa dẫn sang lối đi phụ lúc nãy bà vừa khép lại bỗng từ từ, từ từ mở ra và, trong bóng tối nhá nhem, hiện ra một bóng người gớm ghiếc... lom khom... tóc tai dựng đứng...

- Khiếp! Bác Nadezhda Ivanovna, bà Charlotte kêu lên, bác làm tôi hết cả hồn!

Hóa ra, cụ Nadezhda Ivanovna trong lúc lần đi tìm áo khoác, làm sao lại chui tọt xuống tầng hầm. Đúng ra thì bà Charlotte có bảo đem áo choàng của khách xuống tầng hầm thật, vì lúc nãy, góc treo áo choàng để đầy lọ hoa. Song, lúc khách khứa ra về, Lisbeth lại đem áo choàng lên rồi. Riêng cụ Nadezhda Ivanovna không thấy áo khoác đâu cả. Nghĩa là nó vẫn nằm đâu đấy dưới tầng hầm, thế nhưng dưới ấy cũng chẳng thấy đâu, cụ Nadezhda Ivanovna bảo thế. Dần dà chuyện này làm bà Charlotte bực mình. Bà còn bao nhiêu việc, quan trọng hơn việc loay hoay tìm áo khoác cho cụ Nadezhda Ivanovna!

Thế nhưng rốt cuộc áo khoác của cụ lại lù lù trên giá treo. Bà Charlotte đã định gọi Lisbeth ra vặn vẹo, sao áo lại treo ở đây? Thế nhưng, bà chỉ giật chiếc áo ra khỏi giá treo, dúi nó vào tay cụ Nadezhda Ivanovna.

- Cơ mà anh Kurt đâu nhỉ, bà chợt nhớ ra. Sao anh ấy không đưa bác về cùng?

- Ne znayu, cụ Nadezhda Ivanovna đáp. Tôi chả biết nữa.

Đoạn, cụ loay hoay xỏ tay vào tay áo, vào một bên này trước, rồi vào bên kia sau, quấn khăn quàng cổ cẩn thận, rồi, trong lúc bà Charlotte hết nghiêng người sang bên này lại ngả người sang bên kia, cụ thong thả cài lần lượt các nút áo, thử đi thử lại sợi dây chuyền đeo chìa khóa ở cổ xem nó còn đấy không, rồi lần tìm túi xách. Đến lúc cụ nhớ ra không mang túi xách theo thì cụ nói:

- Nu vsyo, poyedu. Xong. Tôi lên xe nhé.

- Sao lại lên xe, bà Charlotte đỡ lời cụ. Peshkom, đi bộ thôi.

- Net, poyedu, cụ Nadezhda Ivanovna khăng khăng. Domoi! Về nhà thôi!

Bà Charlotte nghĩ bụng, chắc bà cụ không muốn đi một mình trong đêm tối. Bà chạy nhanh vào phòng khách gọi điện thoại cho Kurt, bảo đến đón cụ. Nhưng chẳng ai nhấc máy. Thật chẳng ra làm sao. Ai lại để bà già một mình thế này! Bà nghĩ đi nghĩ lại một lúc, rồi quay số gọi xe taxi.

- Sadites, bà nói với cụ Nadezhda Ivanovna. Seichas budet taksi![1]

- Net, ne nada taxi[2], cụ Nadezhda Ivanovna đáp.

- Bác Nadezhda Ivanovna ơi, bà Charlotte kêu lên. Ya ochen sanyata, tôi đang bận nhiều việc lắm! Mời bác ngồi xuống đây, chờ xe đến đón.

Song, bà già không muốn chờ taxi. Đi bộ không muốn, taxi cũng không nốt. Cái lối do dự, đỏng đảnh này khiến bà Charlotte phát cáu.

- Spasibo sa vsyo, cụ Nadezhda Ivanovna nói. Cảm ơn bà về mọi chuyện.

Và, trước khi bà Charlotte kịp định thần, bà cụ già đã quàng tay quặp chặt lấy cổ bà. Bà Charlotte cố tránh mũi ra xa chiếc khăn quàng sặc mùi băng phiến và nước hoa Nga, một thứ mùi lẫn lộn như mùi xà-phòng pha thuốc súng.

Rồi cụ Nadezhda Ivanovna bước ra ngoài trời tối om om. Bà Charlotte đứng lại một lúc dưới bầu không khí trong lành, nhìn theo bóng bà cụ lom khom, bước từng bước ngắn qua sân ra cổng - và biến mất. Một chiếc lá rụng, âm thầm lượn bay qua chùm ánh đèn hắt xuống từ cột đèn đường. Bà Charlotte bước vội vào trong, trước khi nỗi buồn u uất của mùa thu ào tới kịp xâm chiếm lòng bà.

Bà đứng lưỡng lự giây lát trong hành lang. Còn bao nhiêu việc phải làm đây, bà chưa biết bắt đầu từ đâu. Trong hành lang, thật ra, mọi thứ trông có vẻ ổn. Chỉ có chỗ hoa sẽ phải dọn đi, nhưng dĩ nhiên chưa phải gấp lắm. Mỗi tội, nhìn chỗ nhãn dán lọ hoa bà Charlotte lại bực mình, đã định dán nhãn các lọ hoa cho đàng hoàng mà rồi cũng không thành. Cái nhà cô Irina, đúng là chứng nào tật nấy (!), mãi đến phút chót mới lo được nhãn thì muộn mất rồi, chẳng kịp điền tên ai vào nữa. Bởi một khi số lọ hoa đã xếp đống ở đây thì cố nhiên, chẳng biết lọ nhà ai với nhà ai nữa. Sự thể nó như vậy, ai cũng hiểu, mỗi con bé Lisbeth là không, vẫn nhắm mắt nhắm mũi dán nhãn vào mấy cái lọ. Giờ lọ hoa đứng xếp kia, nhãn trống trơn... Nhưng, ô kìa?

Một cái nhãn có đề dòng chữ gì đó. Bà Charlotte bước đến gần. Dòng chữ màu đỏ. Nét loằng ngoằng của lão Wilhelm:

Mấy chữ CHOV. Độc có thế thôi, CHOV.

Đấy, chứng cớ hiển nhiên đấy. Bà Charlotte gỡ tấm nhãn dán trên lọ hoa ra, định bụng sẽ cất nó vào cái hộp thiếc bà dùng từ lâu để lưu giữ các tài liệu quan trọng. Bà không tin cậy con Lisbeth được. Con bé chỉ làm do thám cho lão Wilhelm. Song, cái hộp thiếc nằm những bốn mươi bốn bậc thang trên cao. Tờ nhãn dinh dính thế này, bà không nhét túi quần được... Bà dán tạm nó lên áo len bà đang mặc.

Bà vào phòng khách gọi điện cho ông Weihe, hỏi ông ta có máy ảnh không.

- Tôi có, ông trả lời.

- Tôi sẽ gọi lại cho ông, bà Charlotte nói rồi dập máy.

Đúng lúc ấy bà sực nhớ bà không hỏi về đèn chớp. Bà lại nhấc máy gọi ông Weihe lần nữa, ông có máy đèn chớp không.

- Tôi có, chị ạ, ông Weihe đáp.

- Tôi sẽ gọi lại nhá, bà Charlotte nói rồi dập máy.

Cái tay Weihe này thật tuyệt vời. Cả hai vợ chồng, bà vợ Rosi cũng vậy, dù bà ta ốm yếu thế. Bà có thể trông cậy vào họ. Bà Charlotte tự hỏi, không biết bà đã cảm ơn ông bà nhà Weihe về việc họ giúp thu gom lọ hoa chưa. Cho chắc ăn, bà gọi điện lần nữa cho ông Weihe để cảm ơn ông đã giúp bà việc thu gom lọ hoa đó.

- Nhưng chị Powileit ạ, chị đã cảm ơn chúng tôi rồi mà, ông Weihe nói.

- Tôi sẽ gọi lại nhá, bà Charlotte nói rồi dập máy.

Bây giờ thì bà có thể quay sang lo việc nhà. Có bao nhiêu là việc đây. Song, khi công việc dần dần chạy, bà lại sốt ruột thấy Lisbeth vẫn còn loay hoay mãi dưới cái bàn bị gãy gục. Mỗi mông chị ta là thòi ra ngoài.

- Cô đang làm gì dưới đấy? bà Charlotte xẵng giọng hỏi.

Thay vì trả lời bà, chị Lisbeth lại nói:

- Này bác Lotti này, nhà mình không còn hộp nhựa nào trong bếp nữa à?

- Ôi giời, hộp nhựa làm cái gì, bà Charlotte đáp. Cho hết vào thùng rác cho tôi.

- Lên thùng rác ấy ạ?

- Vào thùng rác, bà Charlotte gắt. Ở nhà này vẫn còn nói tiếng Đức thôi nhá.

- Thế nhưng thế thì phí phạm quá, bác Lotti ạ. Vậy nếu bác không muốn gom, thì cháu gom mang về vậy.

- Ôi giời, sao lại mang về, bà Charlotte nói, và ngay lúc đó, trong đầu bà nảy ra ý nghĩ, phải chụp ngay cảnh bàn buffet sụp đổ này trước khi con Lisbeth kịp dọn sạch đi.

Vừa lúc đó có tiếng chuông reng ngoài cửa. Ai bấm chuông giờ này nhỉ? Bực cả mình, bà Charlotte nghĩ bụng, chẳng được yên thân để làm cái gì cả! Bà hằm hằm qua hành lang, giật toang cánh cửa.

- Taxi đây ạ, gã đàn ông nói.

- Cảm ơn anh, chuyện giải quyết xong rồi, bà Charlotte nói và đã toan đóng sập cửa lại. Song, gã lái xe đòi trả tiền xe chạy không đón khách.

Tiền xe chạy không đón khách, bà Charlotte điên tiết. Thời buổi này mỗi lúc một thú vị thật.

Song bà còn nhiều việc đáng làm hơn là đứng cãi nhau với gã lái xe taxi. Bà dúi mười mác vào tay gã lái xe. Và, gã kia chưa kịp rút tiền trả lại thì bà đã sốt ruột đóng sập cửa.

Bà đi nhanh trở lại phòng khách và lệnh cho Lisbeth:

- Cô thôi được rồi!

Bà vẫn chỉ nhìn thấy mông Lisbeth từ gậm bàn nhô ra. Dần dần, bà có cảm giác bà đang chuyện trò với cái mông chị ta thì đúng hơn.

- Bác Lotti ạ, không được đâu, Lisbeth đáp. Mình không để các thứ vương vãi thế này được!

- Còn bao thứ phải làm kia kìa, bà Charlotte nói. Bát đĩa bẩn còn đầy ra trong bếp kia. Với lại trà buổi tối cho ông Wilhelm cũng đến lúc phải hâm rồi, kẻo chốc nữa ông ấy lại kêu ca trà nóng quá.

- Bát đĩa chốc nữa cháu dọn, Lisbeth đáp. Trà bác bắc lên hâm lại thì còn nhanh hơn cả cháu chui ra khỏi chỗ này ấy chứ.

- À tất nhiên rồi, bà Charlotte đây. Vâng, tôi xin lỗi ạ, tôi quên mất giờ cô là chủ nhà này ạ!

Bà hằm hằm đi vào bếp, đóng cửa và cho chắc ăn, còn xoay cả chìa, khóa lại. Bà lắng nghe.

Hơi thở bà dồn dập.

Lẽ ra, bà tấm tức nghĩ, mình không nên bao giờ cho phép con bé gọi mình là Lotti. Nó đâm nhờn, đã chẳng nể nang gì, lại còn giễu cợt bà. Bà bảo gì nó đều không nghe, cứ việc nó, nó làm... Bao giờ lão Wilhelm ra khỏi nhà này, bà tự nhủ, bà khắc tống cổ con bé ngay.

Bà nắm chặt lọ thuốc con trong túi quần vào tay rồi đếm đến mười. Đoạn, bà cho nước vào ấm rồi đặt ấm lên bếp ga.

Không hiểu sao cánh cửa sang lối đi phụ lại để ngỏ. Cũng không biết ai quên tắt đèn ở cầu thang xuống tầng hầm. Ánh sáng lờ mờ chiếu lên cánh cửa bị lão Wilhelm xây bịt từ ba mươi lăm năm nay, làm lộ rõ hình thù mấy hòn gạch... Bà Charlotte nhanh tay tắt đèn tầng hầm và đóng chặt cánh cửa dẫn sang lối đi phụ ngày xưa ấy.

Khi nào lão ra khỏi nhà này, bà lại suy tính, bà sẽ cho mở cánh cửa ra. Rõ toàn chuyện ngớ ngẩn! Đến chuông gọi người hầu lão cũng cho tháo ra, ngay từ dạo đầu ấy, bởi cái đó trái với danh dự người vô sản! Thế nhưng bà phải ngoạc cổ ra mà gọi con bé Lisbeth đang quẩn quanh đâu đó trong nhà thì được. Như thế thì không phạm đến danh dự vô sản. Bà cũng đã tám sáu rồi, chứ ít gì. Chuyện này không đáng kể chứ gì? Bà cũng sáu mươi hai năm tuổi đảng rồi! Bà chỉ từng bốn năm học nghề nội trợ mà vẫn thành Viện trưởng. Chuyện vặt ư? Chỉ có danh dự vô sản của lão Wilhelm mới đáng kể ư?

Bà ngồi xuống chiếc ghế đẩu, ngả đầu dựa vào bức tường sau lưng. Ấm nước bắt đầu reo reo.

Bỗng dưng bà cảm thấy người lả đi.

Bà nhắm mắt lại. Nước trong ấm bắt đầu lục bục... chỉ lát nữa thôi sẽ có tiếng rít chen vào. Bà quen lắm, biết rõ lắm, cái thứ tự các tiếng động phát ra từ ấm nước sôi ấy. Hàng trăm, hàng nghìn lần rồi, bà đã phải ngồi cạnh ấm nước, đã phải nghe tiếng phì phào của nước sôi và, chỉ cần một tiếng còi réo lên từ cái ấm thôi, mẹ bà khắc bợp vào gáy bà: phải dè sẻn tiền khí đốt, để anh trai bà học đại học. Vì thế mà bà phải ngồi canh nồi nước. Thật buồn cười ở chỗ, bây giờ bà đã tám sáu, anh bà đã chết từ lâu, mà bà vẫn ngồi đây canh ấm nước sôi... Tại sao nhỉ, bà tự hỏi, trong lúc tiếng rít chuyển dần thành tiếng reo đều đều, tại sao cứ phải là ngồi canh ấm nước sôi... trong khi người khác được đi học đại học... trong khi người khác được tặng Huân chương Tổ quốc ghi công...

Tiếng reo tắt, chuyển thành tiếng phì phì đùng đục. Bà Charlotte đứng dậy, tắt bếp ga, đúng vào giây phút ấm nước phụt hơi, phát thành tiếng còi. Như cái máy, bà pha trà buổi tối cho lão Wilhelm, lôi lọ thuốc nữ lang bà cất trong tủ đựng đồ tẩy rửa dưới bồn nước ra. Bà cho một thìa thuốc an thần vào trà lão Wilhelm, đút lọ nữ lang vào túi quần... rồi chợt sững người. Bỗng dưng, tay bà nắm hai lọ thuốc con con, sờ vào cảm giác y như nhau, lọ nào cũng như lọ nào...

Một ý nghĩ đến ngộ. Bà Charlotte lấy lọ nữ lang ra khỏi túi quần, đặt trở lại vào tủ và quay ra với công việc dọn dẹp trong nhà.

Lisbeth vẫn lồm cồm dưới gầm bàn.

- Ra cô vẫn rúc mãi dưới gầm bàn thế kia hả, bà Charlotte nói.

Cái mông Lisbeth chậm rãi nhích dần dần từ dưới gầm bàn ra. Chị ta kéo theo sau một cái thùng đựng mảnh thủy tinh vỡ cùng một lô hộp nhựa đựng số thức ăn đổ còn dùng được ra ngoài.

- Bác có mang cho cháu thêm vài hộp nhựa nào không? chị ta hỏi, trên tay còn cầm mẩu xúc xích con con.

- Ôi giời, hộp với hiếc gì, bà Charlotte gạt đi. Cho hết vào thùng rác cho tôi.

- Không vứt vào thùng rác được, Lisbeth nói rồi cắn một miếng xúc xích nhai.

Bà Charlotte nhìn khuôn mặt đang nhai của Lisbeth. Hàm dưới chị ta đung đưa sang hai phía, nghiền qua nghiền lại, như loài thú nhai lại... Bà Charlotte nhìn hàm dưới của Lisbeth động đậy một lúc, rồi bà giật mẩu xúc xích khỏi tay Lisbeth, vứt vào đống thức ăn buffet đổ ngổn ngang còn nằm kia. Đoạn, bà vớ một hộp nhựa đựng thức ăn Lisbeth nãy giờ gom lại, vứt nốt vào đấy.

- Bác làm gì thế, Lisbeth kêu thất thanh rồi đưa tay che mấy hộp nhựa còn lại.

Bà Charlotte nắm thùng đựng mảnh thủy tinh, dốc hết cả vào đống kia.

- Bà làm cái gì thế! Bây giờ đến lượt giọng lão Wilhelm vang lên.

- Ông đừng dính vào đây, bà Charlotte nói. Hôm nay, ông làm hỏng các thứ như thế là đủ rồi.

- Sao lại là tôi, lão Wilhelm đáp trả. Lão Zenk đấy chứ.

- À ra thế, lão Zenk đấy chứ! Bà Charlotte cười phá lên vì giận dữ. Bây giờ ông đổ cho lão Zenk! Tôi đã bảo ông, ông đừng đụng vào cái bàn ấy của tôi!

- Vâng ạ, vâng ạ, lão Wilhelm mỉa mai. Thằng Alexander khắc làm chứ gì. Vậy nó đâu, thằng Alexander của bà đâu?

- Alexander bị ốm.

- Rặt bá láp, lão Wilhelm nói. Nó là kẻ không đáng tin cậy về chính trị.

- Ông đừng có nói vớ nói vẩn như thế, bà Charlotte dằn giọng.

- Không đáng tin cậy về mặt chính trị, lão Wilhelm nhắc lại. Cả nhà bà như thế! Bọn nhãi ranh mới ngoi lên! Tuyền một lũ thất bại chủ nghĩa!

- Thôi đủ rồi đấy, bà Charlotte kêu lên. Nhưng lão Wilhelm không đừng được nữa.

- Kia thôi! lão cười phá lên, chỉ vào miếng nhãn bằng giấy dán trên áo khoác len của bà. Tôi đã bảo mà, lão quạc mồm. Giờ mụ còn quảng cáo cho tên phản bội nữa chứ! Lão bỗng sủa rống lên. Ngửa cổ, sủa lên trần nhà: Chov, chov-chov, và, đúng lúc bà Charlotte cầm chắc lão già đã hóa điên, lão dừng sủa, nhìn bà bằng đôi mắt hoàn toàn tỉnh táo rồi chậm rãi nói:

- Họ biết rõ, tại sao.

- Tại sao cái gì nào? bà Charlotte ngơ ngác.

- Tại sao họ phải tống giam bọn người như thế, lão Wilhelm thủng thẳng đáp và, dừng một lát, lão nói thêm: bọn người như mấy thằng con bà.

Bà Charlotte hít một hơi thở sâu. Nhưng, bà chợt không thở ra được nữa... Bà trân trân nhìn lão Wilhelm... Sọ lão bóng nhẫy, đôi mắt sáng trên gương mặt rám nắng hè... Bộ ria mép - từ xưa đến giờ, ria lão lúc nào cũng mỏng thế này sao? - nhảy tưng tưng trên môi trên, bộ ria mép con con, chả to hơn con sâu róm là mấy. Tưng tưng, ngọ nguậy, ngo ngoe trước mắt bà... Rồi lão biến đi đâu mất. Chỉ những lời lão, nói cho đúng, là những lời sau cùng lão nói, vẫn còn treo lơ lửng đâu đó.

Hay, nói cho đúng hơn nữa, đôi ba lời sau rốt.

- Vậy cháu phải làm gì bây giờ chứ, giọng Lisbeth hoang mang. Cháu lại phải dọn đống của nợ này à?

- Cô xéo về nhà cô cho tôi, bà Charlotte nói.

Lisbeth có vẻ không hiểu ý bà. Bà Charlotte thử nói to lần nữa:

- Tôi bảo, cô xéo về nhà ngay.

- Kìa, bác Lotti, sao lại thế, cháu không...

- Tôi đuổi việc cô. Tôi cho cô ba phút để ra khỏi nhà tôi.

- Kìa, bác Lotti...

- Tôi không Lotti, Lotti gì với cô nữa cả, bà Charlotte nói to. Nếu không tôi gọi cảnh sát đấy.

Bà bước ra hành lang, ngồi phịch xuống chiếc ghế bà vẫn ngồi thay giày, chờ cho Lisbeth biến đi hẳn.

Bà chờ thêm một lát cho đôi tay hết run.

Rồi bà vào bếp, khóa cửa lại, dỏng tai nghe.

Tiếng bà thở đều đều.

Bà rót trà cho ông Wilhelm vào tách, lôi lọ thuốc trong túi quần ra. Cho hai thìa canh thuốc vào trà. Leo mười tám bậc thang lên hành lang tầng trên và đặt tách trà lên chiếc bàn kê cạnh giường ngủ cho lão Wilhelm.

Đoạn, bà vào buồng tắm, đánh răng.

Bà leo tiếp hai mươi sáu bậc thang nữa lên phòng tháp. Bà cởi bỏ xiêm áo, xếp lần lượt từng cái đặt lên ghế. Bà gỡ tấm nhân dán trên áo len, xé vụn nó ra, vứt vào thùng giấy.

Đôi tất, bà nhét vào giày.

Bà chui người vào chiếc áo ngủ may bằng vải bông rồi lên giường nằm. Bà đọc cuốn Oliver Twist của Charles Dickens một lúc. Quyển này, bốn chục năm về trước, bà đã đọc một lần, nhưng gần đây, bà Charlotte thích đọc lại những sách hồi xưa bà từng yêu chuộng, đặc biệt nhất là những quyển bà từng đọc và thích, nhưng đã quên hẳn, khiến bà thực sự hồi hộp thưởng thức.

Đến lúc Oliver Twist bị thương nằm bất tỉnh dưới hố sâu, bà gập sách lại, để dành đoạn kết đến sáng sớm mai đọc tiếp.

Bà tắt đèn. Trời đêm không một bóng mây. Trên trời lơ lửng vệt trăng lưỡi liềm mảnh mai. Gương mặt đang nhai của Lisbeth lại hiện ra trước mắt bà. Bà nhớ cô hầu gái của bà hồi xưa trên đất Mexico, một con người dịu dàng, lặng lẽ, bao giờ cũng chỉ gọi bà, tất nhiên thế, bằng Señora. Bà nhớ mãi không ra tên cô ta là gì. Nhưng căng óc mãi rồi bà cũng nhớ ra cô ấy tên Gloria! Không rõ hiện giờ cô ấy ra sao? Gloria. Chả biết có còn sống không?

Bà nằm, mở mắt thao láo nhớ đến Gloria. Cùng cái sân thượng. Và trăng lưỡi liềm ở xứ Mexico, nằm hơi ngả sang một bên... Trông giống chiếc thuyền thì đúng hơn là lưỡi liềm, bà nghĩ bụng. Rồi, bà nhớ đến ông Adrian.

Dĩ nhiên bà biết, đây chỉ là một giấc mơ mà thôi. Song, bà vẫn thử bắt chuyện với ông ấy. Thử thuyết phục ông ấy, mặc dù bà cũng biết ngay, đây cũng chỉ là một phần của giấc mơ mà thôi, giấc mơ bà đã mơ từ ngày theo tàu vượt biển về đây. Ông Adrian chăm chú nhìn bà. Trên mặt ông là những đốm sáng long lanh, như thể ánh sáng hắt lên từ mặt nước đang chuyển động. Trông ông đẹp, nhưng cũng hơi ma quái thế nào đó. Song bà vẫn nối gót ông. Hai người chui xuống khoang máy tàu thủy, đi xuyên qua một trận đổ bát quái gồm toàn lối đi hẹp lẫn cầu thang. Thời gian kéo dài vô tận, và càng lâu, bà càng thấy bí hiểm. Bà hớt hải chạy theo ông, và mặc dù ông đi rất thong thả, bà vẫn phải khó nhọc lắm mới kịp. Loáng một cái, ông Adrian đã lại vượt lên trước. Bà thấy ông rẽ vào một lối đi hẹp. Đúng hơn là lúc nào ông ấy cũng rẽ vào lối đi ấy. Còn bà cứ bám riết lấy ông, mặc dù cánh cửa cuối lối đi đã bị xây bịt kín.

Bà đinh ninh như thế. Song bà cũng không biết, có phải bà chỉ đinh ninh như thế trong mơ không. Có phải bà luôn đinh ninh như thế mỗi lần mơ, hay chỉ một lần này như thế. Hay lần nào bà cũng đinh ninh rằng, chỉ lần này bà mới đinh ninh như vậy.

Cánh cửa mở ra, bà Charlotte bước qua. Giờ ông Adrian lại hiện ra, miệng mỉm cười. Ông dịu dàng chạm tay vào người bà, xoay người bà ra sau, và bà Charlotte cảm thấy tóc gáy mình dựng đứng. Nữ thần Coatlicue, vị nữ thần Sinh Tử. Nữ thần Coatlicue với khuôn mặt đôi đầu rắn. Cổ đeo sợi dây chuyền kết bằng những trái tim moi ra từ lồng ngực.

Một trái tim trong số ấy, treo chỗ kia kìa, bà biết, là của Werner.

[1] Tiếng Nga: Mời bác ngồi. Xe taxi khắc đến ngay.

[2] Tiếng Nga: Không, không cần taxi đâu

Hoàng Đăng Lãnh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.