Bí Ẩn Quân Hậu Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
♛ ♛ ♛

❊ ❊ ❊

“Tôi thừa nhận,” thanh tra Feijoo nói, hai bàn tay đan vào nhau đặt trên bàn làm việc của ông ta, “cho tới giờ chúng tôi đã không được hiệu quả lắm trong vụ việc này…”

Ông ta mỉm cười bình thản với César, như thể việc thiếu hiệu quả của cảnh sát là chuyện hoàn toàn có thể biện minh được. Vì chúng tôi đang ở trong bối cảnh phức tạp, ánh mắt ông ta dường như đang nói, chúng tôi có thể cho phép bản thân tự phê phán mình đôi chút theo hướng xây dựng.

Song César dường như không có bụng dạ nào để chấp nhận lời thanh minh của viên cảnh sát.

“Đó,” ông khinh miệt nói, “chỉ là một cách để mô tả điều những người khác hẳn sẽ gọi trắng ra là sự bất lực.”

Từ nụ cười méo mó của Feijoo có thể thấy rõ câu nhận xét của César là giọt nước cuối cùng làm tràn ly. Hàm răng trên của viên thanh tra xuất hiện dưới bộ ria, cắn lên môi dưới trong khi ông ta bắt đầu bực bội dùng cán chiếc bút bi rẻ tiền của mình gõ xuống mặt bàn. Sự có mặt của César đồng nghĩa với việc ông ta không còn lựa chọn nào khác ngoài cư xử một cách thận trọng, và cả ba người đang có mặt đều hiểu tại sao.

“Cảnh sát có phương pháp của mình.”

Chỉ là những lời rỗng tuếch, và César dần trở nên sốt ruột, cáu bẳn. Chuyện ông từng làm ăn với Feijoo không có nghĩa ông phải niềm nở mềm mỏng với viên cảnh sát, và ông càng có ít lý do phải làm vậy hơn khi vừa bắt quả tang tay này trong một phi vụ thật tức cười.

“Nếu những phương pháp ấy bao gồm chuyện cho người bám theo Julia trong lúc một gã điên nào đó đang tự do nhởn nhơ ngoài kia, gửi đi những thông điệp nặc danh, tốt nhất tôi không nên nói ra những gì tôi nghĩ về những phương pháp này.” Ông quay sang Julia, rồi trở lại viên thanh tra. “Tôi không tin nổi các vị coi cô bé là một đối tượng tình nghi trong cái chết của giáo sư Ortega. Tại sao các vị không điều tra tôi đi?”

“Chúng tôi đã làm thế rồi.” Feijoo bị chạm nọc trước sự khiêu khích của César và buộc phải đáp trả cho hả cơn tức. “Trên thực tế, chúng tôi đã điều tra tất cả, không trừ một ai.” Ông ta lật ngửa hai lòng bàn tay lên, chấp nhận chịu trách nhiệm cho điều mà ông ta đã sẵn sàng thừa nhận là một sai lầm ngớ ngẩn tai hại. “Thật không may, những chuyện như thế vẫn xảy ra trong loại công việc này.”

“Và ông đã tìm ra được gì chưa?”

“Tôi e là chưa.” Feijoo luồn tay vào trong áo vest để gãi nách rồi cựa quậy không mấy thoải mái trên chiếc ghế đang ngồi. “Thành thật mà nói, chúng tôi đang phải quay về vạch xuất phát. Các chuyên gia pháp y không thể đi đến nhất trí về nguyên nhân gây ra cái chết của Alvaro Ortega. Nếu thực sự có một kẻ sát nhân đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, hy vọng duy nhất của chúng tôi là đến thời điểm nào đó hắn sẽ phạm phải một sai lầm.”

“Đó là lý do tại sao các vị theo dõi tôi hả?” Julia hỏi, vẫn còn chưa hết bực bội. Cô đang giữ chặt chiếc túi trong lòng. “Để xem tôi có phạm sai lầm không chứ gì?”

Viên thanh tra nhìn cô dứt khoát.

“Cô không nên nhìn nhận việc này theo chiều hướng cá nhân. Đây là chuyện thủ tục thông thường. Chỉ đơn thuần là chiến thuật của cảnh sát.”

César nhướng một bên mày lên.

“Nếu đó là một chiến thuật thì tôi chẳng hề thấy nó đặc biệt hứa hẹn hay đặc biệt hiệu quả.”

Feijoo cố nuốt trôi câu nhận xét đượm hương vị mỉa mai. Vào lúc này, Julia thầm nghĩ một cách thích thú và ma mãnh, ông ta hẳn đang cực kỳ hối tiếc về những vụ làm ăn bất hợp pháp từng có với César. Chỉ cần César mở miệng ở một vài nơi thích hợp, vậy là không cần đến bất cứ lời buộc tội trực tiếp hay giấy tờ chính thức nào dính líu vào, theo cách tế nhị mà mọi việc thường có xu hướng được thu xếp ở một cấp độ nhất định nào đó, viên thanh tra sẽ phải chứng kiến mình kết thúc sự nghiệp trong văn phòng xập xệ ở một đồn cảnh sát khỉ ho cò gáy nào đó với tư cách một chân cạo giấy đúng nghĩa, không có bất cứ cơ hội nào để xoay xở thêm đồng ra đồng vào.

“Tôi chỉ có thể cam đoan với các vị,” cuối cùng ông ta nói, sau khi đã tiêu hóa được phần nào cơn hậm hực mà, như khuôn mặt viên thanh tra đang thể hiện rõ mồn một, vẫn đang mắc trong họng ông ta, “rằng chúng tôi sẽ tiếp tục các cuộc điều tra của mình.” Ông ta dường như nhớ ra điều gì đó, một cách rất miễn cưỡng. “Và tất nhiên quý cô trẻ tuổi đây sẽ được hưởng sự bảo vệ đặc biệt.”

“Xin đừng bận tâm,” Julia nói. Vẻ nhũn nhặn xuống nước của Feijoo vẫn chưa đủ để cô quên đi cảm giác khó chịu mà cô từng phải chịu đựng. “Làm ơn đừng bày ra thêm chiếc xe màu xanh nào nữa. Thế là quá đủ rồi.”

“Nhưng điều đó là vì sự an toàn của chính cô đấy, senorita.”

“Như ông thấy rồi đấy, tôi có thể tự lo cho mình.”

Viên cảnh sát nhìn đi chỗ khác. Tất nhiên, cổ họng ông ta vẫn còn đau rát sau tràng quát tháo trút xuống đầu hai anh chàng cảnh sát đã để mình bị tóm gáy bất ngờ. “Đồ đần độn!” ông ta đã gầm lên với hai anh chàng nọ. “Đồ nghiệp dư khốn kiếp! Lần này các anh thực sự đã trát bùn lên mặt tôi, và tin tôi đi, các anh sẽ phải trả giá đắt cho điều đó!” César và Julia đã nghe thấy tất cả trong lúc ngồi chờ ngoài hành lang đồn cảnh sát.

“Về chuyện đó…” Viên thanh tra bắt đầu lên tiếng, sau khi hiển nhiên đã trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm quyết liệt giữa trách nhiệm và việc được yên thân, để rồi quỵ ngã trước đòi hỏi có sức nặng hơn hẳn của lý lẽ thứ hai. “Nếu tính đến hoàn cảnh hiện tại, tôi không nghĩ rằng… ý tôi muốn nói tới khẩu súng ngắn…” ông ta nuốt khan lần nữa trước khi đưa mắt nhìn César. “Nói cho cùng, đó là một món đồ cổ, không phải là một vũ khí hiện đại theo đúng nghĩa đen của khái niệm này. Và ông, với tư cách là người kinh doanh đồ cổ, đã có đủ giấy phép hợp lệ.” Ông ta cúi mặt nhìn xuống chiếc bàn làm việc, hiển nhiên đang nhớ tới món đồ cuối cùng, một chiếc đồng hồ chế tác từ thế kỷ 18 mà César đã mua của ông ta chỉ vài tuần trước với cái giá rất hời. “Về phần mình, và ở đây tôi đang nói luôn cho hai cấp dưới của tôi có liên quan tới vụ việc…” Một lần nữa, viên thanh tra lại nở nụ cười xảo trá đầy vẻ hòa giải. “Ý tôi là chúng tôi sẵn sàng làm ngơ một số chi tiết của vụ rắc rối vừa xảy ra. Ông, don César, có thể lấy lại khẩu súng cổ của mình chừng nào ông cam kết sẽ để mắt trông coi nó cẩn thận hơn trong tương lai. Còn cô, senorita, hãy thông báo cho chúng tôi biết nếu có bất cứ biến cố mới nào xảy ra và, tất nhiên rồi, gọi điện cho chúng tôi ngay lập tức nếu cô gặp bất cứ rắc rối nào. Về phía chúng tôi, ở đây coi như chưa từng có khẩu súng nào hết. Tôi nói vậy đã rõ chưa nhỉ?”

“Hoàn hảo,” César nói.

“Tốt.” Sự nhượng bộ về chuyện khẩu súng dường như đem tới cho Feijoo ít nhiều lợi thế về mặt tinh thần, do đó viên thanh tra có vẻ thoải mái hơn khi quay sang nói với Julia. “Còn về chiếc lốp xe của cô, tôi cần biết cô có định làm đơn khiếu nại không.”

Cô ngạc nhiên nhìn ông ta.

“Đơn khiếu nại? Khiếu nại ai mới được chứ?”

Viên thanh tra chờ một lát trước khi trả lời, như thể hy vọng Julia sẽ đoán ra ý mình mà không cần nói ra lời.

“Khiếu nại một người hay vài người nào đó chưa rõ danh tính,” ông ta nói. “Về tội mưu sát.”

“Ý ông là mưu sát Alvaro ư?”

“Không, mưu sát cô.” Hàm răng của ông ta lại xuất hiện dưới hàng ria. “Vì kẻ bí ẩn đang gửi những tấm thẻ cho cô, cho dù hắn là ai đi nữa, đang nung nấu trong đầu hắn điều gì đó nghiêm trọng hơn một ván cờ đơn thuần. Cô có thể mua một bình khí giống chiếc đã được dùng để bơm đầy chiếc lốp của cô, sau khi hắn ta đã xì hết hơi ra, ở bất cứ cửa hàng phụ tùng xe hơi nào. Ngoại trừ việc ở đây thứ khí này được thêm vào cả một xi lanh đầy dầu hỏa. Thứ chất lỏng này, cùng với khí ga và thứ chất dẻo đã có sẵn trong bình chứa, tạo nên một hỗn hợp rất dễ phát nổ ở nhiệt độ cao hơn một giới hạn nhất định nào đó. Thậm chí cô chỉ cần lái xe chạy vài trăm mét là đủ để chiếc lốp nóng tới mức phát nổ ngay dưới thùng xăng của chiếc xe. Lúc đó, cả chiếc xe sẽ bùng cháy cùng với hai người ở bên trong.” Ông ta mỉm cười với vẻ ác ý không giấu giếm, như thể chuyện thuật lại tất cả với họ là một chút báo thù nho nhỏ. “Không khủng khiếp sao?”

có vài bản sao chụp tài liệu và một danh sách sự kiện được đánh máy theo trình tự thời gian. “Xem này. Có vẻ như anh ấy quyết định không đến, nhưng đã gửi cho chúng ta thứ này.” “Vẫn khiếm nhã như xưa,” César lẩm bẩm dè bỉu. “Đáng ra hắn t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.