Lê Hán Trung sững sờ một chút, sau đó liền bật cười.
Ông cảm thấy một Giang Tiêu như vậy quả thực có những phẩm chất khiến người ta rất yêu mến.
“Sao thế, lại lo lắng cho dượng như vậy à?” Ông đưa tay gõ nhẹ lên đầu cô, cười nói: “Không cần đâu, không tiện đưa cháu đi cùng, cháu yên tâm đi, không sao đâu.”
Giang Tiêu đành phải bỏ cuộc.
Lê Hán Trung nhìn đồng hồ, chuẩn bị xuống giường.
“Được rồi, dượng phải chuẩn bị đi đây, Tiểu Tiểu cháu về đi, trưa ngày kia dượng có thể về, đến lúc đó sẽ dành ra hai tiếng cho cháu.”
Xem ra còn phải cố gắng nặn ra thời gian để dành cho cô.
Giang Tiêu bất lực gật đầu, cũng đứng lên: “Vậy cháu về trước đây, dượng hãy cẩn thận một chút, còn nữa, nhớ lời cháu dặn, đến lúc đó dượng nhớ mang theo nước và lát nhân sâm bên người, đừng đưa cho người khác.”
“Được, dượng biết rồi.”
Lê Hán Trung thấy cô hình như vẫn còn chưa yên tâm, liền nhét chiếc hộp nhỏ kia vào túi, sau đó lại bỏ hai chiếc nắp xanh vào những chiếc túi khác nhau.
“Như vậy được chưa?”
“Dạ, nhớ phải dùng đấy.” Giang Tiêu tuy vẫn còn rất lo lắng, nhưng cũng không còn cách nào khác, đành chuẩn bị rời đi.
Vừa ra khỏi cửa, Tiểu Lý liền quay sang nhìn cô: “Đồng chí Giang Tiêu?”
“Không sao nữa rồi, phiền Tiểu Lý bảo vệ tốt cho thủ trưởng.”
“Đây là chức trách của tôi.” Tiểu Lý nghiêm túc gật đầu.
Sau khi Giang Tiêu rời đi liền ngoái đầu nhìn lại một cái, không khỏi thở dài.
Xem ra, ngồi ở cái vị trí kia thật sự không hề nhẹ nhàng, mệt mỏi quá.
“Tiểu Khương, thủ trưởng không sao chứ?” La Vĩnh Sinh tiến lên đón, quan tâm hỏi.
Giang Tiêu lắc đầu: “Không sao, chúng ta về thôi.”
Sau khi về đến nơi, Đinh Hải Cảnh nhìn cô với ánh mắt dò hỏi, Giang Tiêu nhớ đến trực giác của anh, bèn vẫy tay với anh, đi vào phòng khách trước, Đinh Hải Cảnh cũng theo đó đi vào.
La Vĩnh Sinh đứng bên ngoài nhìn họ đi vào, khẽ nhíu mày.
“Uống nước hay uống trà?” Đinh Hải Cảnh ngồi xuống rồi hỏi Giang Tiêu: “Vội vàng chạy qua đó mà không ở lại được bao lâu, chắc là ngay cả thời gian uống một ngụm nước cũng không có đúng không?”
“Đúng, uống nước thôi.” Giang Tiêu gật đầu.
Đinh Hải Cảnh rót cho cô một cốc nước, đưa qua: “Có chuyện gì à?”
“Lúc cháu qua đó, dượng bị ngất xỉu.” Giang Tiêu hạ giọng xuống cực thấp.
Đinh Hải Cảnh sững người.
“Nghiêm trọng vậy sao? Cơ thể của ông ấy…”
“Giống như ông Trần đã nói trước đó, hoàn toàn không kiểm tra ra vấn đề gì, điều này mới kỳ lạ, hơn nữa ông Trần không nói sai, trông sắc mặt dượng rõ ràng là không được tốt lắm, ông ấy nói giấc ngủ của mình vẫn còn gặp vấn đề lớn.”
Đinh Hải Cảnh nhíu mày trầm ngâm, chuyện này thật kỳ lạ, có thể là vấn đề gì được chứ?
“Vậy thủ trưởng nên đến bệnh viện kiểm tra toàn diện mới đúng.”
“Cháu cũng nghĩ vậy, nhưng ông ấy có việc rất gấp phải đi, ngăn cũng không ngăn được.” Giang Tiêu thở dài.
Chuyện này cũng không biết nên nói thế nào.
Đúng lúc này La Vĩnh Sinh bước vào, Đinh Hải Cảnh đang im lặng về chuyện này, Giang Tiêu cũng nhất thời không biết nên nói gì nữa, thế nên khi La Vĩnh Sinh bước vào vừa hay nhận ra họ đột nhiên im lặng không nói gì.
Anh ta có chút ngượng ngùng, hắng giọng một cái: “Tôi vào uống cốc nước…”
Đinh Hải Cảnh và Giang Tiêu đồng thời cảm thấy có chút kỳ lạ.
“Vào uống đi, nếu muốn uống trà thì cứ pha trà.” Giang Tiêu nói.
Cô không biết tại sao La Vĩnh Sinh đột nhiên lại có vẻ ngượng ngùng như vậy.
La Vĩnh Sinh bước tới, ngồi xuống bên cạnh Đinh Hải Cảnh: “Các người không pha trà à?”
“Không, tôi chỉ uống cốc nước thôi.” Giang Tiêu giơ cốc nước của mình lên.
La Vĩnh Sinh lại nhìn Đinh Hải Cảnh.