“Ngủ trưa gì mà ngủ? Tôi có việc gấp, cậu gọi cậu ta dậy đi, tôi nói xong cậu ta có thể ngủ tiếp.” Tướng quân Thôi vừa nghe thấy Tiểu Lý nói Lê Hán Trung đang ngủ, sắc mặt liền trầm xuống.
“Tướng quân Thôi...”
“Lý Hướng Dương, cậu bớt lảm nhảm với tôi đi! Có chuyện gì tôi gánh vác, cậu lập tức để Lê Hán Trung nghe điện thoại ngay, tôi đợi ở đầu dây bên này!”
Giọng Tướng quân Thôi nâng cao lên.
Tiểu Lý nghiến răng, đang định nói thì Tướng quân Thôi lại bồi thêm một câu: “Hôm nay Giang Tiêu tới nhà tìm tôi, nói là không liên lạc được với Lê Hán Trung, rốt cuộc các người xảy ra chuyện gì?”
Giang Tiêu!
Tiểu Lý lập tức nắm bắt được một thông tin từ lời ông.
Giang Tiêu đi tìm Tướng quân Thôi, chứng tỏ Giang Tiêu tin tưởng Tướng quân Thôi sao?
Còn nữa, Giang Tiêu cũng vẫn luôn tìm Lê Hán Trung, có phải vì cô ấy đoán ra điều gì đó nên mới sốt ruột không?
Tiểu Lý nghĩ đến Lê Hán Trung gọi thế nào cũng không tỉnh, nghiến răng, quyết định đánh cược một phen.
“Tướng quân Thôi, ngài có thể dẫn đồng chí Giang nhỏ theo cùng không?”
Câu này vừa thốt ra, cậu cảm thấy nhẹ nhõm đi phần nào.
Dù sao thì cậu cũng đã đánh cược một phen rồi.
Không thể cứ tiếp tục như thế này mãi được.
Tướng quân Thôi vừa nghe thấy lời Tiểu Lý, tim liền đập thịch một cái.
“Nói địa điểm đi.”
“Một tiếng nữa, tôi sẽ phái người qua đón hai người.” Tiểu Lý nói.
“Tôi sẽ đợi trực tiếp ở nhà Giang Tiêu, không cần đến bộ chỉ huy nữa.” Tướng quân Thôi cũng lập tức nói.
Tiểu Lý khẽ thở phào nhẹ nhõm, “Như vậy là tốt nhất.”
Cúp điện thoại, Tướng quân Thôi dùng ánh mắt sắc bén như đuốc quét qua người ở văn phòng thư ký một cái, mặt trầm xuống chắp tay sau lưng bước ra ngoài, cũng không nói thêm gì nữa.
Vừa bước ra ngoài, ông lên xe liền nói với cảnh vệ viên một câu: “Đến nhà Giang Tiêu.”
“Rõ.”
Cảnh vệ viên tuy có chút kỳ lạ vì sao buổi trưa ông vừa mới gặp Giang Tiêu ở nhà, giờ lại phải đến nhà Giang Tiêu lần nữa, nhưng tất nhiên không nói gì, lập tức lái xe tới nhà Giang Tiêu.
Giang Tiêu phỏng vấn xong chị An liền đi rửa rau nấu cơm, định tối nay tự mình làm cơm, sau đó còn phải viết thư cho Mạnh Tích Niên, lát nữa lại vào không gian vẽ thêm vài tấm truyền tin phù và thiên lý phù để dành, kết quả ngay lúc cô đang chuẩn bị xào rau thì La Vĩnh Sinh nói với cô: “Bên ngoài có xe quân đội chạy tới.”
Xe của quân đội?
Giang Tiêu thấy Thạch Tiểu Thanh đang định tới giúp liền lập tức nói với bà: “Cô tránh mặt một chút đi.”
Bất kể người tới là ai, dù là quân đội, lúc này Thạch Tiểu Thanh càng không tiện để bị nhìn thấy.
Thạch Tiểu Thanh tuy thường xuyên bị gọi về phòng tránh mặt không được ra ngoài như vậy, nhưng bà cũng không có ý kiến gì, hiện tại chỉ có thể ở trong nhà không được bước ra ngoài nửa bước, bà vẫn chịu đựng được.
Bà lập tức xoay người đi về phía phòng mình.
Lúc bà vừa vào cửa, La Vĩnh Sinh đã mở cửa, Tướng quân Thôi dẫn theo cảnh vệ viên đi vào.
Giang Tiêu vừa thấy là ông liền giật mình.
“Ông Thôi, sao ông lại tới đây ạ?”
Hỏi xong cô liền thấy tim đập thịch một cái.
Bây giờ Tướng quân Thôi tới, chắc chắn là có chuyện gì gấp rồi? Chẳng lẽ là có tin tức của Lê Hán Trung rồi?
“Bốn mươi lăm phút nữa, Tiểu Lý sẽ qua đón chúng ta đi gặp Lê Hán Trung, cháu có gì cần chuẩn bị không?”
Tướng quân Thôi đi thẳng vào vấn đề, hoàn toàn không có nửa câu thừa thãi.
Tiểu Lý!
Tiểu Lý sắp tới đón họ đi gặp Lê Hán Trung ư?
Tim Giang Tiêu đập loạn xạ.
“Vậy...” Cô khựng lại một chút, đổi giọng, “Ông Thôi ăn cơm chưa ạ?”
Chỉ mới hai ba tiếng đồng hồ, Tướng quân Thôi đã liên lạc được với Tiểu Lý rồi sao?