Giang Tiêu nói xong liền ngẩng đầu ưỡn ngực đi lướt qua bên cạnh Tôn Đạm Trân.
Tay Tôn Đạm Trân lúc này vẫn còn tê dại đau nhức, căn bản không cách nào ngăn cản cô nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn Giang Tiêu đi qua bên cạnh mình, tức đến mức trước mắt tối sầm lại từng đợt.
Ngoài cảm giác tê dại và đau nhức trên tay, chân cô ta cũng đau lắm, bởi vì vừa rồi bị nước canh hoành thánh nóng hổi làm bỏng!
Tôn Đạm Trân cảm thấy bây giờ cả người mình đều không ổn, chỗ nào cũng không ổn!
Mà chồng cô ta vẫn cứ kéo tay cô ta không buông, sợ cô ta lại chạy đi chặn đường Giang Tiêu.
Tôn Đạm Trân tối sầm mặt mũi liền ngã xuống.
Cô ta vốn tưởng mình sắp ngất đi, kết quả lại không phải, lúc ngã xuống cô ta lại tỉnh táo, chỉ là nhất thời bị tức đến mức choáng váng mà thôi.
Thế nhưng khi ngã xuống đã không còn kiểm soát được nữa, Tằng phụ cũng không ngờ cô ta lại đột ngột ngã nhào xuống, muốn đỡ nhưng không đỡ nổi, ngược lại còn bị cô ta kéo theo ngã xuống, hai người ngã nhào thành một đống.
Dưới đất trước đó vẫn còn những mảnh vỡ và hoành thánh chưa kịp dọn dẹp, họ cứ thế ngã xuống, quần áo ướt sũng không nói, còn đè lên mấy viên hoành thánh, lại còn ngồi lên mấy mảnh bát vỡ, đúng là vừa đau vừa chật vật.
Thế nhưng căn bản chẳng ai thấy họ đáng thương, không ai đồng cảm với họ cả.
Giang Tiêu đã ra khỏi quán hoành thánh, nghĩ đến dáng vẻ vừa rồi của Tôn Đạm Trân, không nhịn được mà bật cười.
Vốn dĩ tâm trạng cô đang vô cùng tệ, lại thêm chuyện Lê Hán Trung khiến trong lòng cô như có một sợi dây căng như dây đàn, Tôn Đạm Trân lúc này lại tự tìm đến gây chuyện, thật đúng là xui xẻo cho cô ta.
Vừa hay để Giang Tiêu trút được cơn giận.
Mà sau khi trút được cơn giận này, Giang Tiêu cảm thấy tâm trạng tốt hơn đôi chút.
“Sao nào, bị mắng mà vẫn vui vẻ thế à?” Đinh Hải Cảnh liếc nhìn cô một cái.
Lúc này hai người đang đi về phía nhà họ Thôi.
Lần trước Đinh Hải Cảnh chuẩn bị đến biếu quà tết, đã hỏi rõ vị trí nhà họ Thôi, bây giờ Giang Tiêu chính là đang đi theo anh.
“Bị mắng? Anh không thấy Tôn Đạm Trân thảm hại đến mức nào sao?”
“Nhắc mới nhớ, cái lúc cô vỗ tay cô ta, đã dùng thủ pháp gì vậy?”
Người ngoài nhìn vào không ra, còn tưởng Tôn Đạm Trân đang làm bộ làm tịch, muốn tống tiền Giang Tiêu, nói cái gì mà phải đi bệnh viện kiểm tra, nhưng Đinh Hải Cảnh tất nhiên nhìn ra được, Tôn Đạm Trân thực sự đau tay, dáng vẻ đó cũng không giống như đang giả vờ, nhìn cô ta đau đến mức nước mắt nước mũi sắp chảy ròng ròng kìa.
Anh thấy cái cái vỗ tay của Giang Tiêu cũng không đơn giản như vậy, nhưng lúc đó tay cô quá nhanh, anh cũng không nhìn ra rốt cuộc là chuyện gì.
Giang Tiêu giơ tay mình lên, chỉ cho anh xem mấy vị trí trên mu bàn tay, “Chỗ này, dùng ám kình vỗ xuống, tay sẽ rất tê, hơn nữa cảm giác đau đớn dữ dội, nhưng một lát sau sẽ không sao nữa.”
Mu bàn tay đó cũng chỉ đỏ lên một chút, lát nữa sẽ chẳng còn dấu vết gì cả.
“Ám kình?”
“Cái này phải luyện thật kỹ, thực tế là lực dùng rất lớn, chỉ là người khác không nhìn ra tôi đã dùng sức mạnh như thế mà thôi.”
Nói ra thì đây là một cách đánh lạc hướng trong thủ pháp.
Cho nên, sự đau đớn của Tôn Đạm Trân là thật.
Dẫu sao lực tay cô cực lớn, cho dù cô không vỗ trúng vị trí đó, cũng sẽ rất đau.
Giang Tiêu nghĩ đến dáng vẻ vừa rồi của Tôn Đạm Trân, không nhịn được lại bật cười.
“Cái này là Mạnh thiếu tướng dạy cô à?”
“Ừm, phải.”
Giang Tiêu lười giải thích, không muốn nói là mình học từ một cuốn sách nào đó và do vị lão nhân gia năm đó dạy, dù sao Mạnh Tích Niên cũng đã học, cũng đã biết rồi, sau này cứ coi như là anh dạy cô cũng được.
Nói vậy cho đỡ phiền.
Hơn nữa cũng chẳng ai nghi ngờ cả.
Đinh Hải Cảnh quả nhiên cũng tin là thật.