Cô ấy nhìn Thạch Tiểu Thanh, hỏi: "Người tên Dương Phẩm Hồng mà cô vừa nói với bố cháu, là ai vậy?"
Lục thiếu vậy mà không hề đề cập với cô về người phụ nữ này!
Giang Tiêu có chút tức giận.
Thạch Tiểu Thanh vậy mà không nghe thấy lời cô, vẻ mặt ngẩn ngơ không biết đang nhìn nơi nào, dáng vẻ đầy tâm sự.
Giang Tiêu sững sờ một chút, lại hỏi một lần nữa.
Lần này Thạch Tiểu Thanh mới nghe thấy.
"Dương Phẩm Hồng? Lục thiếu nói là em họ của Lư Song Song."
"Cái gì?" Giang Tiêu lập tức xù lông lên, "Cháu nghe không nhầm chứ? Lư gia đó muốn giới thiệu Dương Phẩm Hồng cho bố cháu?"
"Nghe ý của Lục thiếu, hình như là vậy."
Thạch Tiểu Thanh mơ hồ rồi, vừa nãy Lục thiếu rốt cuộc có bày tỏ thái độ rõ ràng là anh ấy sẽ không ở bên Dương Phẩm Hồng hay không?
Giang Tiêu nghiến răng, "Lư gia lấy đâu ra mặt mũi vậy? Một Lư Song Song vừa mới đuổi đi, lại muốn nhét thêm một Dương Phẩm Hồng vào Giang gia? Trên đời này không còn đàn ông nữa sao? Để cho phụ nữ nhà Lư gia cứ dán chặt lấy bố cháu?"
Cô ấy thật sự giận rồi.
Thạch Tiểu Thanh theo bản năng nói: "Cho dù trên đời có nhiều đàn ông, cũng không ai sánh bằng Lục thiếu mà."
Giang Tiêu: "......"
Cô nghiêm túc đấy à?
Đây là muốn làm gì?
Thạch Tiểu Thanh: "......" Cô ấy cũng hoàn hồn lại, lập tức khuôn mặt nóng bừng, vô cùng xấu hổ.
"Cái đó, cháu đi rửa bát đây!"
Sau khi để lại một câu như vậy, cô ấy liền bỏ chạy mất dạng.
Giang Tiêu không nói nên lời nhìn theo bóng lưng cô ấy.
Cô nghĩ một lát rồi quay lại phòng khách, gọi điện thoại cho Lục thiếu một lần nữa.
Nhưng lần này lại là vệ sĩ nghe máy.
"Tiểu thư Tiêu? Sau khi Lục thiếu nói chuyện điện thoại xong thì Dương thúc đã tới, Lục thiếu cùng Dương thúc đi vào thư phòng rồi."
Đây là có chuyện muốn bàn bạc?
Giang Tiêu bất lực, "Cũng muộn rồi, đợi bố cháu nói chuyện xong với Dương thúc, bảo chú ấy ngày mai gọi lại cho cháu, cháu không có việc gì gấp cả."
Mặc dù cô rất muốn biết rốt cuộc Dương Phẩm Hồng này là thế nào, nhưng cũng không vội nhất thời.
"Vâng."
Sau khi cúp điện thoại, Giang Tiêu về phòng tắm rửa chuẩn bị ngủ, kết quả lúc ấn lá bùa truyền tin xuống dưới gối thì vừa vặn thấy trên bùa hiện ra hai dòng chữ.
Mạnh Ác Bá cuối cùng cũng gửi tin rồi!
Giang Tiêu lập tức ngồi dậy.
"Vợ à, anh vừa mới về, nhận được lệnh phải đi đến thành phố M, bây giờ phải lên đường ngay."
Quả nhiên cô đoán đúng, Mạnh Tích Niên rất có thể sẽ bị phái đến thành phố M.
Nghe nói, lúc đó Trần Châu suýt chút nữa đã bị người của viện nghiên cứu bắt đi, xuất động quân đội mới giữ người lại được, thế nhưng những kẻ đó vẫn rất xảo quyệt, chỉ bắt được một tên, bắn chết hai tên, những kẻ khác đều trốn thoát.
Lần này Mạnh Tích Niên đi thành phố M, chẳng lẽ là muốn đi vây bắt những kẻ đã trốn thoát đó sao?
Cô vội vàng viết thư trả lời Mạnh Tích Niên.
"Anh đi một mình sao?"
"Không, dẫn theo Đới Cương và những người khác, cả đội anh đều đi, nhiệm vụ lần này là đi bắt nhóm người hoạt động ở trong giám ngục của viện nghiên cứu ASK đó, đã có tin tức đáng tin cậy, nói bọn chúng đang trốn chạy về hướng huyện Hoa Minh."
Trốn chạy về hướng huyện Hoa Minh......
Giang Tiêu sững sờ một lúc, bọn họ sẽ không trốn đến trấn Bình An chứ......
"Vậy anh nhất định phải cẩn thận."
"Anh sẽ cẩn thận, đợi lúc nhiệm vụ này hoàn thành, còn phải đưa tám người đó, bao gồm cả Trần Châu về phòng thí nghiệm ở Kinh Thành, điểm này tiết lộ trước cho em biết, tránh việc ông bà ngoại muốn tìm em nói về chuyện của Trần Châu. Dù họ có nói gì đi chăng nữa, Trần Châu chúng ta nhất định phải đưa đi."
Có nghĩa là, lần này cho dù Giang Tiêu có thực sự muốn đứng ra, cũng tuyệt đối không thể giúp Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào đón Trần Châu ra ngoài.
Lệnh của thủ trưởng cũng không được.