Thủ trưởng nói họ có thể tin tưởng được, nhưng sau sự việc của nghiên cứu viên Lại và tình trạng hiện tại của Thủ trưởng, Tiểu Lý đã mang thái độ nghi ngờ đối với bất kỳ ai.
Có lẽ Nghiêm Úc Minh và Tiểu Tần trước kia có thể tin tưởng, nhưng nhỡ đâu sau đó họ xảy ra thay đổi về tâm lý thì sao?
Cậu đi theo đến bên giường Lê Hán Trung, trầm giọng nói: "Thủ trưởng vẫn chưa tỉnh lại, tôi đã thử gọi ông ấy dậy mấy lần rồi, nhưng lần nào cũng không thành công."
Tiểu Tần cũng sợ đến mức sắc mặt thay đổi.
Nghiêm Úc Minh cũng như vậy.
Anh không dám chậm trễ chút nào, lập tức khom người kiểm tra cho Lê Hán Trung.
"Thủ trưởng, là Tiểu Nghiêm đây, ngài có nghe thấy tiếng tôi không?"
Trong lúc kiểm tra, anh cũng vừa nói chuyện với Lê Hán Trung.
Thế nhưng Lê Hán Trung không hề nhúc nhích, cũng không đáp lại anh bất cứ điều gì.
"Tiểu Tần, lại đây giúp một tay." Mồ hôi lạnh trên trán Nghiêm Úc Minh sắp chảy xuống rồi.
Hiện tại ở đây chỉ có anh và Tiểu Tần, từ trước đến nay đều là hai người họ chịu trách nhiệm về sức khỏe của Lê Hán Trung, nếu Lê Hán Trung xảy ra chuyện ở đây, đó chắc chắn là lỗi của họ.
Bất kể là vì lý do gì.
Tiểu Lý đứng một bên nhìn họ căng thẳng kiểm tra cho Lê Hán Trung.
Lê Hán Trung trong suốt quá trình giống như vẫn đang hôn mê, không có bất kỳ phản ứng nào.
Nhưng thông qua nhịp tim và hơi thở, vẫn có thể biết ông ấy vẫn đang ngủ say.
Ngoài việc sắc mặt hơi khó coi ra thì cũng không có gì bất thường đặc biệt cả.
Sau khi kiểm tra một lượt, sắc mặt Nghiêm Úc Minh hơi tái đi, anh đứng thẳng người dậy, nói với Tiểu Lý: "Bây giờ chúng ta phải đưa Thủ trưởng đến bệnh viện, không thể chậm trễ thêm được nữa."
"Bác sĩ Nghiêm đã kiểm tra ra được gì chưa?" Tiểu Lý không hề lay chuyển.
Lúc này, làm sao có thể đưa Thủ trưởng đến bệnh viện được?
Ở bệnh viện, tạm thời cậu chẳng thể tin tưởng bất cứ ai cả.
"Không có, cơ thể của Thủ trưởng, mọi thứ đều bình thường."
Khi Nghiêm Úc Minh nói ra bốn chữ này cũng hơi nghiến răng nghiến lợi.
Đừng nói là Tiểu Lý, ngay cả bản thân anh cũng cảm thấy ghét bốn chữ này.
Bởi vì hai ngày nay kiểm tra cho Thủ trưởng, kết quả đều là như vậy.
Nhưng bây giờ trong tình cảnh này mà vẫn là bốn chữ đó, thật sự có chút hoang đường nực cười.
Tất nhiên, chẳng ai trong họ cười nổi.
Thái dương của Tiểu Lý cũng không kìm được mà giật giật vài cái.
"Đây gọi là mọi thứ bình thường ư?" Câu này cậu rít qua kẽ răng.
Sắc mặt Nghiêm Úc Minh lại tái thêm hai phần.
"Lý thượng tá, có phải chúng ta nên cân nhắc đón Trần đại phu về kinh không?"
"Trần đại phu đã đi làm gì, anh không phải là không biết."
"Vậy bây giờ chỉ có thể lập tức đưa Thủ trưởng đến bệnh viện, không thể kéo dài được nữa, có lẽ phải cần máy móc ở bệnh viện mới có thể kiểm tra ra được rốt cuộc Thủ trưởng đang bị làm sao." Nghiêm Úc Minh nói xong liền muốn xoay người đi ra, "Tôi đi gọi trực thăng cấp cứu."
"Khoan đã."
Tiểu Lý kéo anh lại.
Nghiêm Úc Minh quay đầu nhìn cậu, vô cùng khó hiểu: "Lý thượng tá, lúc này tình hình thật sự khẩn cấp, không thể chậm trễ, tại sao cậu lại..."
Nói đến đây, anh dừng lại một chút, nhìn chằm chằm vào Tiểu Lý, giọng hơi trầm xuống: "Trước đó cậu đáng lẽ phải cho chúng tôi vào kiểm tra từ sớm, tại sao cứ mãi không cho chúng tôi vào?"
Lúc Tiểu Tần đến kiểm tra cho Thủ trưởng trước đó, Tiểu Lý đã ngăn cô lại không cho vào, bảo rằng Thủ trưởng vẫn đang ngủ.
Tiểu Tần cũng nhìn Tiểu Lý, trong ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ.
"Đúng vậy, Lý thượng tá, thời gian đã trôi qua lâu như thế này rồi, cậu cứ ngăn cản tôi là có đạo lý gì? Nếu Thủ trưởng xảy ra chuyện gì, cậu có gánh nổi không?"