Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 13881 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4039
Tỉnh Lại Rồi

❊ ❊ ❊

Nghe lời cô, thái dương Tiểu Lý giật liên hồi.

“Đồng chí Giang Tiêu! Lúc này rồi xin cô đừng đùa giỡn tùy tiện!”

Thấy Tiểu Lý thật sự tức giận, Giang Tiêu thở dài: “Xin lỗi nhé, đằng nào cũng phải đợi thuốc dượng tôi vừa uống phát huy tác dụng, thời gian này tôi cũng chẳng làm được việc gì khác.”

Trong lòng cô cũng luôn căng thẳng, cần một thứ gì đó để điều tiết lại.

Chuyện hôm nay đã vượt quá dự tính của cô, ngay cả cô cũng cảm thấy hơi khó mà chống đỡ nổi.

Tiểu Lý vẫn còn rất giận: “Vậy thuốc định cho thủ trưởng uống bây giờ phải làm sao?”

“Tôi vẫn còn.”

Giang Tiêu lại lấy thuốc từ trong ba lô ra: “Bây giờ tôi cho dượng uống thêm một viên nữa.”

Viên thuốc này có bạc hà, uống vào thực ra chỉ có tác dụng tỉnh táo đầu óc, nhưng vì là bạc hà cô trồng trong không gian nên hiệu quả rất mạnh.

Lúc này Tiểu Lý đã cảm nhận được hiệu quả của viên thuốc đó, anh thấy một luồng mát lạnh lan từ dạ dày lên khoang miệng, ngay cả hơi thở qua mũi cũng mang theo chút cảm giác thanh mát, tinh thần lập tức tỉnh táo hẳn lên.

Hơn nữa, nó còn làm đầu óc anh cảm thấy thư thái, không còn cơn đau nhức căng thẳng như vừa rồi nữa.

“Đồng chí Giang Tiêu, thuốc này rất tốt, mau cho thủ trưởng uống đi!”

Tiểu Lý lúc này đã không còn giận dữ nữa, mắt sáng lên, cảm thấy loại thuốc này chắc chắn sẽ có lợi cho Lê Hán Trung.

Giang Tiêu đã đút viên thuốc vào miệng Lê Hán Trung.

“Dượng, nuốt thêm một viên thuốc nữa đi ạ.”

Viên thuốc này rất dễ tan, rất dễ nuốt.

Lê Hán Trung lần này dường như ý thức đã tỉnh táo hơn một chút, lời cô vừa dứt ông liền nuốt ngay viên thuốc xuống.

“Tiểu Lý, mời Tướng quân Thôi vào đi, dù sao bên ngoài cũng rất lạnh.”

Đây là ở trong núi, gió đêm thổi mạnh, quả thực rất lạnh.

Nhưng hiện tại nếu Tướng quân Thôi không ở trong tầm mắt của cô, Giang Tiêu lại cảm thấy không yên tâm, cho nên cũng không thể để ông sang phòng khác, chỉ đành ủy khuất vị lão nhân gia này ngồi ngoài cửa chịu gió lạnh.

“Tại sao cô lại bắt Tướng quân Thôi phải chịu rét bên ngoài?” Tiểu Lý lại hơi nổi cáu.

Anh cảm thấy Giang Tiêu tối nay thực sự hơi bất thường.

“Nói anh bây giờ cũng không hiểu đâu.” Giang Tiêu cứ canh giữ trước giường Lê Hán Trung.

Thái dương Tiểu Lý giật giật, xoay người đi mời Tướng quân Thôi vào.

Tướng quân Thôi vừa thấy Tiểu Lý đến mời mình vào, liền đoán được anh đã vượt qua bài kiểm tra của Giang Tiêu, chiếm được sự tin tưởng của cô.

Trái tim đang căng lên của ông cũng thả lỏng đôi chút.

May mà không phải Tiểu Lý, nếu thực sự là Tiểu Lý thì quá đáng sợ rồi.

Đến Tiểu Lý mà cũng có thể bị phân tách ra như vậy thì đối phương còn gì không làm được? Tiểu Lý vốn là người được tin tưởng nhất bên cạnh Lê Hán Trung đấy.

Giờ thấy anh đã có được sự tin tưởng của Giang Tiêu, Tướng quân Thôi không khỏi cảm thán, đưa tay vỗ vỗ vai Tiểu Lý, thở dài một tiếng.

“Tiểu Lý, cũng vất vả cho cậu rồi.”

Tiểu Lý cảm thấy khó hiểu, tại sao đột nhiên lại nói như vậy?

Nhưng anh vẫn lập tức nói: “Tướng quân, đây là chức trách của tôi.”

“Ông Thôi, bên ngoài lạnh lắm phải không? Mau ngồi đi ạ.” Giang Tiêu nhìn Tướng quân Thôi đầy áy náy, có lẽ chỉ có cô mới vô lễ và to gan như vậy, để mặc Tướng quân Thôi ngồi ngoài cửa làm môn thần trong thời tiết lạnh giá này.

“Không sao, ta không sao, cơ thể ta vẫn ổn.” Tướng quân Thôi nhìn về phía Lê Hán Trung: “Có thể tỉnh lại được không?”

Giang Tiêu đang định lên tiếng thì sau lưng đã truyền đến một giọng nói có chút yếu ớt, nghe đầy vẻ mệt mỏi.

“Tướng quân Thôi đến rồi sao?”

Mấy người trong phòng lập tức xúc động, Tướng quân Thôi cũng vội vàng bước lên trước.

“Lê Hán Trung, tôi là Thôi Hạo đây!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4085
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.