Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 13881 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3987
Trở Thành Con Mồi Hạng Nhất

❊ ❊ ❊

Nếu Lê Hán Trung không hôn mê, nhất định sẽ gọi điện thoại cho cô, hoặc là bảo Tiểu Lý gọi.

Vậy đó sẽ là tình huống gì?

Nếu như nói Lê Hán Trung thực sự hôn mê hoàn toàn, vậy là ai đã hạ lệnh ngăn tất cả khách khứa lại không cho vào?

Nếu Lê Hán Trung thực sự hôn mê bất tỉnh, Tiểu Lý càng sẽ lập tức tìm Giang Ánh Quỳnh, còn có cô nữa.

Điểm này Giang Tiêu có thể khẳng định.

Cô đã tạo nhiều dấu ấn ở chỗ Lê Hán Trung như vậy, Tiểu Lý cũng sẽ không quên mất một người như cô.

Trừ khi......

Tiểu Lý có vấn đề.

Khi nghĩ đến điểm này, tim Giang Tiêu đập mạnh một cái, cô giật mình kinh hãi.

Nhưng cô nhanh chóng cảm thấy không thể nào, Lê Hán Trung nhìn người không đến nỗi có con mắt tệ đến mức này chứ? Tiểu Lý là người ông ấy cực kỳ tin tưởng, chuyện gì cũng không giấu anh ta.

Trước đó cô còn từng hỏi Lê Hán Trung, Lê Hán Trung cũng nói ông hoàn toàn tin tưởng Tiểu Lý, nói Tiểu Lý là người có thể tin tưởng được.

Vậy thì, sẽ là vấn đề gì?

Đinh Hải Cảnh thấy cô trở lại, ngẩn người ra, anh cũng không ngờ Giang Tiêu lại bị chặn lại không cho vào.

"Sao thế, không vào nữa à?"

Giang Tiêu đáp: "Không phải, tôi bị chặn lại, bảo là không cho vào."

"Không cho vào?"

"Đúng vậy, tất cả khách khứa, bao gồm cả tôi, đều không được vào. Bảo là lệnh của thủ trưởng, ngay cả thông báo cũng không cần, chặn thẳng luôn."

Giang Tiêu thở dài một tiếng, xoa xoa huyệt thái dương.

Đinh Hải Cảnh cũng không khỏi nhíu mày.

Chuyện này không quá khả thi chứ?

Nhưng sự thật chính là như vậy, Giang Tiêu quả thực đã bị chặn lại.

"Vậy bây giờ cô có dự tính gì?"

"Tôi muốn đi tìm ông Thôi." Giang Tiêu nói.

Cô cứ cảm thấy lúc này nếu không tận mắt nhìn thấy Lê Hán Trung, trong lòng cô sẽ thấy bất an.

Giang Tiêu lại nhìn về phía Đinh Hải Cảnh: "Anh có dự cảm gì không?"

"Không có."

"Dự cảm của anh mà có thể kiểm soát được thì tốt biết mấy," Giang Tiêu thở dài nói: "Ví dụ như muốn cảm ứng ai thì cảm ứng được người đó, như vậy thì tốt biết bao."

Cứ lúc có lúc không thế này, thật khiến người ta phiền muộn.

Đinh Hải Cảnh không chút khách khí nói: "Nếu như vậy, tôi có lẽ sẽ thăng cấp trở thành con mồi hạng nhất của viện nghiên cứu rồi."

Có lẽ chính vì trực giác của anh không thể kiểm soát, cũng không phải lúc nào cũng có, cho nên dù viện nghiên cứu coi anh là con mồi, nhưng lại không phải là con mồi quá quan trọng, ít nhất không phải là không tiếc mọi giá để truy bắt anh.

Trong lòng Giang Tiêu tuy vẫn nặng nề, nhưng nghe câu này của anh vẫn không nhịn được mà bật cười một tiếng.

"Nói cũng đúng nhỉ."

"Cô đây là đang mừng thầm, hay là có chút hả hê trên nỗi đau của người khác thế?"

"Có lẽ là cả hai?"

Hai người tán gẫu đôi câu, Đinh Hải Cảnh liền đi cùng Giang Tiêu đến bộ chỉ huy.

Lần này bảo vệ lại không chặn họ lại, nhưng lại nói với Giang Tiêu: "Tướng quân Thôi về nhà ăn cơm rồi!"

Giang Tiêu vỗ trán một cái.

Bây giờ chẳng phải là giờ ăn trưa sao?

Cô cũng là vừa tan học đã chạy đôn chạy đáo, cũng còn chưa kịp ăn cơm trưa.

Cũng may hôm nay lúc ra khỏi nhà đi học, cô đã dặn Thạch Tiểu Thanh là trưa nay không về ăn cơm, đỡ phải để bà làm phần của cô và Đinh Hải Cảnh.

Nghĩ đến đây, Giang Tiêu lại chợt nhớ ra một chuyện khác.

Trước đó chị gái bên xưởng thủ công giới thiệu cho cô một người đến nhà làm cơm, cô bận việc nên đã đẩy lùi thời gian phỏng vấn, chiều nay tan học không được quên mất.

"Đi nhà họ Thôi à?" Đinh Hải Cảnh nhìn vẻ mặt Giang Tiêu là biết hôm nay nếu không nhìn thấy Lê Hán Trung, cô chắc chắn sẽ không yên tâm.

Vậy thì lúc này chỉ có thể đến nhà họ Thôi thôi.

Ai biết Tướng quân Thôi mấy giờ chiều mới quay lại bộ chỉ huy chứ?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3978
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.