Giang Tiêu khẽ nhướng mày.
Đây là nhà của ai thế nhỉ?
Sao cô lại cảm thấy Ôn Thu Di có chút dáng vẻ của một nữ chủ nhân trong nhà vậy?
Ôn Thu Di thấy biểu cảm của cô, vội vàng giải thích: "Hôm qua không có cơ hội trò chuyện tử tế với cô Giang Tiêu, hôm nay muốn hiểu thêm về cô một chút, hy vọng cô Giang Tiêu đừng để ý."
Giang Lệ Uyển mỉm cười: "Tình cảm cha con của Giang Lục thiếu và Giang Tiêu thật tốt, có bao nhiêu ghế mà Giang Tiêu không chịu ngồi, cứ muốn chen chúc một chỗ với Lục thiếu."
Hóa ra là chướng mắt việc cô ngồi cùng cha mình.
Nhưng Giang Tiêu ngồi ở đây lại thấy rất ổn, bởi vì vừa vào cửa cô đã phát hiện ba mẹ con Giang Lệ Uyển cứ dán mắt vào Lục thiếu, giống như ba thợ săn đang toan tính điều gì đó.
Cô nhìn thấy mà khó chịu, cô ngồi cùng một chỗ với Lục thiếu, vừa hay có thể gánh bớt những ánh nhìn kia, không để Lục thiếu cảm thấy phiền lòng.
Thái gia gia của cô còn chẳng có ý kiến gì, ba mẹ con này thì có gì mà phải để tâm?
"Tôi với cha tôi vốn dĩ tình cảm rất tốt mà." Giang Tiêu cười rộ lên.
"Thật ngưỡng mộ, cha tôi đã qua đời từ nhiều năm trước, nhưng khi còn sống, ông rất nghiêm khắc, chị em tôi cũng không dám quá thân cận với ông." Ôn Thu Di nói.
Ôn Vân Quân không chút dấu vết liếc nhìn cô ta một cái.
Đây là đang nói cái quái gì thế?
Không phải cô định đến làm mẹ kế của Giang Tiêu sao? Giang Tiêu nói đến cha chính là Lục thiếu, cô hùa theo nói về cha mình làm gì? Tự đẩy mình xuống cùng hàng bối với Giang Tiêu, đó là muốn làm con gái của Lục thiếu à?
Nhìn lại Giang Lục thiếu, quả nhiên thoáng thấy một tia mỉa mai.
Ôn Vân Quân thầm thở dài.
Xem ra, việc làm em rể này là không thể rồi.
"Cô Giang Tiêu, chúng tôi có mang đến vài món quà, là chút lòng thành. Biết cô thích tranh, lại là họa sĩ có tiếng ở kinh thành, nên chúng tôi đã chọn một bức. Đây là bức tranh tôi thu mua được từ một vị tiên sinh già khi đi chơi trước đây, hy vọng cô có thể thích." Ôn Vân Quân dứt khoát không để Ôn Thu Di nói tiếp nữa, cô đứng dậy cầm lấy bức tranh đặt trên bàn, đi về phía Giang Tiêu rồi đưa cho cô.
Lúc Giang Tiêu vừa mới vào đã nhìn thấy cuộn tranh đặt bên cạnh rồi.
Chỉ là hơi ngạc nhiên, chẳng lẽ bức tranh này vẫn chưa mở ra xem sao?
Cô còn tưởng cha mình vì thấy tranh đẹp nên mới gọi cô đến, xem ra ông vừa thấy có tranh là gọi cô tới ngay.
"Đa tạ, vậy tôi xin phép thưởng lãm một chút."
Giang Tiêu nhận lấy bức tranh, Tôn Hán bước lên giúp cô từ từ mở cuộn tranh ra.
Đây là một bức tranh sơn thủy.
Cả một khu rừng rậm rạp, bên cạnh có một thác nước đổ xuống, dưới thác là dòng nước trong vắt chảy len lỏi giữa những hòn đá loạn thạch, phía xa của ngọn núi là những vạt hoa tím rực rỡ, tựa như một chốn đào nguyên tách biệt với thế gian.
Cảnh sắc vô cùng tươi đẹp, hơn nữa nhìn cảnh trí như vậy cũng khiến người ta cảm thấy tâm hồn thư thái.
Cảnh trong tranh rất đẹp, chỉ tiếc là bút pháp chỉ có thể coi là mức trung bình, nếu không phải vì phong cảnh quá đẹp thì bức tranh này cũng chẳng có mấy giá trị.
Điểm này, ngay cả Giang Lục thiếu cũng có thể nhìn ra.
Ôn Vân Quân để ý đến biểu cảm của họ, giải thích: "Tranh chỉ có thể nói là tạm được."
Xem ra cô ta cũng biết điểm này.
Giang Tiêu nhìn cô ta.
Đã biết tranh rất tầm thường mà còn mang đến làm quà, chứng tỏ còn có lý do khác.
Ôn Vân Quân nói: "Nhưng, đây là bức tranh tả thực, nghĩa là, phong cảnh trong tranh là có thật. Hơn nữa, lúc đó tôi cũng từng đứng ở vị trí người họa sĩ vẽ tranh để ngắm cảnh, quả thực giống y hệt như tranh vẽ. Hồi đó chúng ta vẫn chưa mua được máy ảnh, tôi đang tiếc vì không thể lưu giữ lại phong cảnh đẹp đẽ ấy, thì lúc xuống núi lại thấy họa sĩ đang bán tranh, nhìn thấy bức này, tôi liền mua nó ngay lập tức."