Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 16122 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4376
Rút Thôi

❊ ❊ ❊

Thế nhưng như vậy cũng khiến hắn yên tâm hơn nhiều.

Người tên Thập Nhất này rất quan trọng đối với họ, tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì.

“Y tá Điền cứ tự nhiên đi, chúng tôi bây giờ cần hỏi vài câu.”

Điền Điềm gật đầu rồi rời đi.

Cục trưởng Ngụy kéo một chiếc ghế bên cạnh giường bệnh ngồi xuống, chỉ thấy Mạnh Tích Niên đã tựa lưng vào tường với vẻ mặt vô cùng bình thản, cũng không hề có ý định tìm chỗ ngồi, nhưng người lại cố ý hay vô ý chắn ở cạnh cửa.

Ông nhìn Thập Nhất trên giường, hỏi: “Thập Nhất, bây giờ trả lời ta vài câu hỏi đi.”

“Tôi buồn ngủ rồi.” Thập Nhất nhắm mắt lại.

“Nghiên cứu viên Lại, cô biết ông ta đúng không?” Cục trưởng Ngụy hỏi.

Thập Nhất không lên tiếng.

“Cái chết của nghiên cứu viên Lại có liên quan đến vợ ông ta, Hà Hoa, Hà Diệp, hai chị em này có phải người của các cô không?”

Thập Nhất vẫn không lên tiếng.

Cục trưởng Ngụy liếc nhìn cô một cái rồi tiếp tục hỏi: “Người phụ nữ ở đơn vị của nghiên cứu viên Lại, kẻ đã nói chuyện với Mạnh Triều Quân và lén nhét một lọ thuốc vào túi áo ông ấy là ai? Bây giờ bà ta có còn ở Kinh Thành không?”

Điều quan trọng nhất bây giờ đối với họ chính là bắt được người phụ nữ đó.

Thập Nhất vẫn im lặng không nói.

Cục trưởng Ngụy nhíu mày.

Người phụ nữ này.

Trước đó cứ như muốn nói hết mọi chuyện với họ, thậm chí còn từng nghĩ đến việc tự sát, đến chết cũng không sợ, tại sao lúc này lại không muốn cung cấp cho họ bất cứ manh mối nào?

Mạnh Tích Niên khoanh tay tựa người vào tường, đột nhiên nói: “Cô ta đang lo lắng.”

“Lo lắng?”

“Lo lắng sau khi cô ta nói hết mọi chuyện thì chúng ta sẽ không bảo vệ cô ta nữa.” Mạnh Tích Niên thản nhiên nói.

Cho nên, cô ta nghĩ rằng nếu không nói gì cả thì họ vẫn cần đến cô ta, vì vậy mới bảo vệ an toàn cho cô ta kỹ lưỡng hơn.

Cục trưởng Ngụy cũng đã hiểu ra điểm này.

“Vậy thì...”

Mạnh Tích Niên đứng thẳng người dậy, lạnh lùng nói: “Kẻ không chịu nói gì cả thì đối với chúng ta càng không có bất cứ giá trị nào, rút thôi.”

Trong mắt Cục trưởng Ngụy thoáng hiện lên một tia cười, ông không nói gì, cũng đẩy ghế đứng dậy.

“Cũng được, chúng ta đến cô ta còn bắt được thì việc bắt những kẻ khác cũng chỉ là vấn đề thời gian. Mạnh Thiếu tướng xem ra tính tình cũng giống tôi, ghét nhất là bị uy hiếp.”

Hai người vừa nói vừa thực sự chuẩn bị rời đi.

Thập Nhất đột ngột mở mắt, nghiến răng.

“Hà Hoa, Hà Diệp là người của chúng tôi, còn kẻ giả dạng bác sĩ Hàn kia là cấp trên của Hà Hoa và Hà Diệp, tên hắn dùng bên ngoài là Lưu Trung Dương, là một kế toán.”

Mạnh Tích Niên và Cục trưởng Ngụy dừng bước, chậm rãi xoay người lại.

“Xem ra vẫn còn sợ chết lắm nhỉ, trước đó còn muốn tự sát cơ mà?” Mạnh Tích Niên châm chọc nói.

“Nhiều năm trước tôi đã hứa với bản thân mình,” Thập Nhất nhìn hắn, sắc mặt hơi tái nhợt, “nếu có một ngày thất thủ, tôi thà chết trong tay chính mình chứ không để bọn họ kết liễu mạng sống của tôi.”

Cho nên, cô ta sợ chết là thật, nhưng so với việc chết trong tay những kẻ kia, cô ta thà tự kết liễu mạng sống của mình còn hơn.

“Thành thật khai báo đi, biết đâu cô chỉ cần ăn đạn thôi, không cần tự mình động thủ, cũng không cần phải chết trong tay người của viện nghiên cứu.” Mạnh Tích Niên nói.

Người của Cục trưởng Ngụy nghe thấy lời này của Mạnh Tích Niên đều suýt thì ngã ngửa.

...Lời này đúng là an ủi thật đấy.

Ăn đạn?

Nói như vậy mà người phụ nữ này còn chịu khai sao?

Nhưng điều khiến họ vô cùng ngạc nhiên là sau khi nghe lời hắn, người phụ nữ trẻ tên Thập Nhất này im lặng một chút, rồi nói ra một địa chỉ.

“Nếu bây giờ các người phái người đến, có lẽ kẻ đó vẫn còn ở đó, cho dù kẻ đó đã chạy trốn thì cũng có thể chưa kịp thu dọn đồ đạc, ít nhiều cũng tìm được chút manh mối.” Thập Nhất vô cảm nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4402
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.