Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 15932 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4455
Chỉ Biết Long Vương

❊ ❊ ❊

Tôn Hán liếc nhìn hai tên bảo tiêu đang canh giữ ngoài cửa, hơi do dự nói: "Tiểu thư Giang Tiêu, hay là tôi vào cùng cô nhé?"

Giang Tiêu không muốn có người đi cùng, nhưng gã Đại Phi và cô nàng Tiểu Viên kia đều là cao thủ, trong lòng hắn vẫn cảm thấy không yên tâm.

Chỉ để hai tên bảo tiêu này canh ngoài cửa có ổn không?

Giang Tiêu vốn chẳng muốn có người theo sát. Nghe vậy, cô lắc đầu nói: "Không cần đâu, chẳng phải họ đã bị trói chặt bằng dây thừng rồi sao? Sẽ không có chuyện gì đâu, một mình tôi đối phó được. Bây giờ là phía ba tôi mới cần anh, mặc dù Tam Hào đã bị vứt ra ngoài, nhưng chúng ta vẫn không thể khẳng định viện nghiên cứu sẽ không phái người đến gây phiền phức, anh đi đi."

"Vậy tiểu thư Giang Tiêu nhất định phải cẩn thận."

"Tôi biết rồi, yên tâm đi."

Sau khi Tôn Hán rời đi, Giang Tiêu mới đẩy cửa bước vào, xoay người đóng cửa rồi chốt lại, ánh mắt chạm ngay vào mắt bà chủ quán.

Ba người họ coi như là một gia đình ba người bị nhốt cùng nhau, nhưng khoảng cách giữa ba người vẫn còn khá xa.

Đãi ngộ của bà chủ và Tiểu Viên tốt hơn một chút, cả hai đều đang ngồi trên ghế với đôi tay bị trói ngược ra sau lưng, còn Đại Phi thì đang ngồi dưới đất, lưng dựa vào một cái cột, bị trói chặt vào đó.

Đây là phòng khách của một tiểu viện bỏ trống, nội thất cũng trống trải, chỉ có một cái bàn, hai cái án và bốn cái ghế.

Sau khi đóng cửa sảnh, ánh sáng bên trong không được đầy đủ, một phần cũng vì trời đã sẩm tối.

Giang Tiêu bước vào cũng không định bật đèn ngay.

Sở dĩ cô nói ánh mắt chạm vào bà chủ là vì trong ba người chỉ có mỗi bà ta còn tỉnh táo, Đại Phi và Tiểu Viên đều đang cúi đầu hôn mê bất tỉnh.

Nhưng miệng bà chủ bị nhét một nắm giẻ rách, dù nhìn thấy Giang Tiêu cũng không thể kêu lên tiếng nào.

Giang Tiêu liếc nhìn hai người còn lại rồi bước về phía bà chủ.

Cô vươn tay lấy nắm giẻ nhét trong miệng bà ta ra.

Bà chủ ho khan hai tiếng, trút một hơi thật mạnh.

"Giang Tiêu, chúng tôi thật sự không ngờ cô lại có thân thủ tốt đến vậy, chuyện đó cũng để cô tránh được một cách bình an vô sự." Giọng điệu của bà ta khi nói câu này khá phức tạp.

Giang Tiêu khẽ cười, ngồi xuống chiếc ghế đối diện họ, hai tay khoanh trước ngực, nhìn bà ta hỏi: "Những chuyện các người không ngờ tới còn nhiều lắm."

"Cô muốn hỏi gì? Hỏi xong nhanh đi rồi cho chúng tôi một kết cục thống khoái đi." Bà chủ đột nhiên thở dài nói: "Cuộc sống thế này tôi thật sự chịu đủ rồi."

Chịu đủ là ý gì?

"Sao nào, làm việc cho viện nghiên cứu, đau khổ lắm sao?"

"Bà chủ ngẩn người ra: "Viện nghiên cứu gì? Chúng tôi chỉ là làm việc dưới trướng Long Vương mà thôi."

"Đừng giả vờ nữa, chẳng lẽ bà không biết Long Vương chính là người của viện nghiên cứu ASK sao?"

"ASK? Đó là thứ gì?" Bà chủ nhíu mày: "Chúng tôi chưa từng nghe nói cái gì cả, sau khi tôi gả cho Đại Phi thì vẫn luôn quản lý Vân Thường Phường, tôi chỉ biết Đại Phi làm việc cho Long Vương, nhưng đã rất lâu rồi Long Vương căn bản chẳng giao việc gì cho ông ấy, chỉ thỉnh thoảng mới bảo Đại Phi đi một chuyến."

Giang Tiêu nhìn vẻ mặt của bà ta, không giống như đang nói dối.

"Xem ra bà hoàn toàn không biết Long Vương làm cái gì."

"Tôi biết chứ." Bà chủ lắc đầu nói: "Sao lại không biết được? Tổ tiên của Long Vương vốn xuất thân là hải tặc mà."

Lần này đến lượt Giang Tiêu ngẩn người.

Vừa nãy nghe bà chủ nói không biết viện nghiên cứu ASK, cô còn tưởng bà ta không biết gì cả, chẳng còn hy vọng gì để hỏi ra được điều gì từ miệng bà ta, không ngờ bà chủ xoay chuyển câu chuyện, thế mà lại biết xuất thân của Long Vương!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4464
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.