Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 16122 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4403
Không Thể Để Hắn Chạy Thoát

❊ ❊ ❊

Giang Tiêu lập tức đứng phắt dậy.

"Con đi bắt người."

"Con đi ư?"

"Tiểu Tiểu, con không thể đi."

Giang Lục thiếu và Đinh Hải Cảnh đồng thanh ngăn cô lại.

Nếu đối phương thực sự là cao thủ, cô một mình đi chẳng phải quá nguy hiểm sao?

Đinh Hải Cảnh cảm thấy bản thân mình đã bị thương, kẻ được phái tới để giám sát Giang gia chắc chắn cũng là cao thủ, Giang Tiêu mà đi thì chưa chắc đã là đối thủ của người kia.

"Mọi người cứ ở đây đi, con một mình đi là được rồi." Giang Tiêu lại định tự mình đi một mình, hiện tại Đinh Hải Cảnh đang bị thương, dĩ nhiên cô sẽ không để anh đi theo.

"Đi một mình sao được?" Giang Lục thiếu nhíu mày nói: "Dẫn người đi cùng."

"Đúng vậy, phải dẫn người đi theo. Nếu con một mình đi qua đó bắt người, người của Viện nghiên cứu sẽ phát giác ra thực lực của con mất."

Giang Tiêu lẩm bẩm: "Chẳng lẽ bây giờ bọn họ vẫn chưa biết thực lực của con sao?"

"Ngộ nhỡ lần này bọn họ phái tới là cao thủ lợi hại nhất của Viện nghiên cứu thì sao?"

Đến lúc đó Giang Tiêu đánh thắng hay không còn là vấn đề.

Giang Tiêu nghe lời bọn họ, đành bất lực đồng ý dẫn người đi cùng.

Tôn Hán biết cô muốn dẫn người đi bắt kẻ của Viện nghiên cứu liền lập tức xung phong muốn đi cùng.

Vốn dĩ anh là vệ sĩ của Giang Tiêu, nhưng lúc đầu sau khi bị điều tới bên cạnh Lục thiếu thì vẫn luôn chưa quay về, hiện tại có thể đi cùng Giang Tiêu một chuyến, anh cảm thấy đây là cơ hội hiếm có, cũng giúp anh có thể bảo vệ Giang Tiêu một lần.

Ngoài anh ra, còn có tám vệ sĩ do Nhạc Dương chọn lựa, chuẩn bị đi theo Giang Tiêu để bao vây, không cho đối phương cơ hội chạy thoát.

Những chuyện này dĩ nhiên đều đã được bàn bạc kỹ lưỡng trong nhà, dù sao một khi đã ở bên ngoài, bọn họ cũng không thể đảm bảo liệu có bị đối phương phát giác ra hành động của mình hay không.

"Mọi người chia làm nhiều đợt ra ngoài trước đi, đến Vân Thường Phường thì lập tức tản ra bao vây lấy Vân Thường Phường," Giang Tiêu nói với đám vệ sĩ: "Đến lúc đó, tôi và Tôn Hán sẽ dẫn hai người lên lầu, tôi sẽ cố gắng ném màu vẽ sặc sỡ lên người đối phương để giúp mọi người xác định mục tiêu rõ ràng hơn. Phía Vân Thường Phường có thể sẽ có khách hàng hoặc người qua đường, phải chú ý an toàn của họ, cũng phải chú ý đừng để bị đánh lạc hướng mà bắt nhầm người."

Đám vệ sĩ nhìn nhau.

Tôn Hán không nhịn được hỏi: "Tiểu thư Tiêu đã có thể xác định đối phương là người như thế nào rồi sao?" Cô lên đó là có thể nhận ra người cần bắt rốt cuộc là kẻ nào ư?

Giang Tiêu trầm giọng nói: "Tôi phân biệt được."

Đinh Hải Cảnh cảm thấy không yên tâm lắm: "Để tôi đi cùng cô đi."

"Anh cứ ở nhà đi."

Giang Tiêu dù thế nào cũng không muốn anh đi cùng, Đinh Hải Cảnh đành chịu.

"Chuẩn bị xong rồi thì xuất phát thôi."

Đám vệ sĩ chia làm nhiều đợt rời khỏi Giang gia trước.

Giang Tiêu nhìn Giang Lục thiếu, nói: "Ba, phải làm phiền ba ở nhà thu hút sự chú ý của đối phương rồi."

Chỉ khi Giang Lục thiếu vẫn luôn ở nhà, đối phương mới có khả năng không rời đi mà tiếp tục ở đó theo dõi.

Còn cô lại phải cẩn thận lẻn ra cửa sau để đi, không để đối phương phát hiện.

Điểm này vẫn phải nhờ Đinh Hải Cảnh giúp đỡ, dựa vào cảm giác của anh mới có thể tránh né sự theo dõi sát sao của đối phương.

"Tiểu Tiểu, con nhất định phải cẩn thận một chút, có chuyện gì cũng phải đặt an nguy cá nhân lên hàng đầu, nếu không bắt được người thì đừng miễn cưỡng, hiểu chưa?"

Giang Lục thiếu xoa đầu cô.

"Con biết rồi." Giang Tiêu nhìn về phía Đinh Hải Cảnh.

"Đi thôi."

Đinh Hải Cảnh dẫn cô cẩn thận lẻn về phía cửa sau.

Anh nhìn Giang Tiêu lặng lẽ ra khỏi cửa sau, đợi một lát mới quay lại chỗ Giang Lục thiếu, cùng Giang Lục thiếu lấy ra mấy bức tranh, cố ý ngồi xem ở trong một cái đình giữa vườn hoa.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4402
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.