“Mạnh thiếu tướng, cùng đi thôi.”
Cục trưởng Ngụy chắp tay sau lưng nhìn Mạnh Tích Niên.
Trên đường đi nếu thực sự có người đến diệt khẩu, có một vị mãnh tướng như Mạnh Tích Niên ở đây, quả nhiên đảm bảo hơn nhiều.
Mạnh Tích Niên liếc ông ta một cái, không nói lời nào, trực tiếp đi theo xe cứu thương.
Trong mắt Cục trưởng Ngụy hiện lên ý cười, ông sờ sờ mũi, cũng đi theo lên xe.
Thế nhưng dọc đường đi lại khá bình lặng.
Thấy đã đến bệnh viện, Cục trưởng Ngụy nhìn Thập Nhất nói: “Xem ra không có chuyện gì, có lẽ cô không quan trọng đến mức khiến người ta phải đến diệt khẩu.”
Thế nhưng Mạnh Tích Niên lại nhìn ra, Thập Nhất cũng không hề thả lỏng, ngược lại trông cô càng thêm căng thẳng.
Cô hừ lạnh một tiếng, không nói gì.
Mạnh Tích Niên nói: “Gọi thêm vài người tới đây, canh giữ phòng bệnh cho kỹ, dù là bác sĩ hay y tá cũng chỉ nhận diện mấy người cố định mà thôi, khi vào phòng nhớ bảo họ tháo khẩu trang để xác nhận danh tính. Các người đưa cô ấy đi trước đi, tôi đi tìm người.”
Thập Nhất nhìn Mạnh Tích Niên một cái.
“Xem ra Mạnh thiếu tướng quả thực là người hiểu chuyện.” Cô thấp giọng nói một câu như vậy.
Sắc mặt Cục trưởng Ngụy trầm xuống.
Nghe thấy câu này của Thập Nhất, ông dường như nghĩ tới điều gì đó.
Đây rõ ràng là đang ám chỉ với họ, đối phương rất có khả năng đã lẻn vào bệnh viện rồi sao?
Tuy nhiên, với sự việc của bác sĩ Hàn trước đó, cùng với chị em Hà Hoa Hà Diệp, khả năng này quả thực rất cao.
Nếu để họ lại lẻn vào bệnh viện giở trò, thì đúng là vả vào mặt mình rồi.
“Đều phải giữ tinh thần tỉnh táo.” Cục trưởng Ngụy dặn dò cấp dưới.
Giờ là rạng sáng, là lúc con người buồn ngủ nhất, đừng để một thoáng lơ là mà bị kẻ địch lợi dụng sơ hở.
“Rõ!”
Mạnh Tích Niên vừa vào bệnh viện đã sải bước đi mất tăm, Cục trưởng Ngụy đích thân đi theo, làm thủ tục, vào phòng khám, nhìn cô kiểm tra, bôi thuốc điều trị. Cứ như vậy, chờ đến khi Thập Nhất được đưa vào phòng bệnh, Mạnh Tích Niên mới tới.
Đi cùng anh là một nữ y tá.
Sau khi tháo khẩu trang xuống, đó là một y tá trẻ có khuôn mặt hơi tròn.
“Sau này chỉ để cô ấy chăm sóc, những y tá khác không được phép vào.” Anh nói, “Cô gái này tên là…”
Anh quay sang nữ y tá kia, “Tên gì.”
Điền Điềm hơi cạn lời.
Vừa nãy bác sĩ chẳng phải đã giới thiệu tên cô với anh rồi sao? Hơn nữa tên cô dễ nhớ như vậy, sao lại không nhớ nổi chứ?
“Tôi tên là Điền Điềm.” Cô đành phải tự giới thiệu.
“Ừ,” Mạnh Tích Niên nói: “Sau này chỉ nhận diện cô ấy.”
“Còn bác sĩ thì sao?” Cục trưởng Ngụy gật đầu với Điền Điềm, ra hiệu cho cấp dưới đều phải ghi nhớ khuôn mặt của cô.
“Chúng tôi sẽ để bác sĩ Tỉnh tới, sáng sớm mai cậu ấy sẽ đến.”
“Sáng sớm mai mới đến? Tại sao? Tôi thấy bác sĩ vừa nãy cũng được mà, cậu ta cũng đã điều trị cho Thập Nhất, biết rõ vết thương của cô ấy như thế nào.” Cục trưởng Ngụy nói.
Mạnh Tích Niên lắc đầu: “Cứ để bác sĩ Tỉnh đến, vì bác sĩ Tỉnh có chút võ nghệ, y tá Điền này cũng vậy.”
Cục trưởng Ngụy lại thấy ngạc nhiên.
“Còn có bác sĩ biết võ sao? Y tá Điền trông mỏng manh thế kia… vậy mà cũng biết võ à?”
Điền Điềm gật đầu, nhìn về phía Mạnh Tích Niên, nói: “Hơn nữa còn là được đích thân Mạnh thiếu tướng chỉ điểm.”
Cục trưởng Ngụy nhất thời cảm thấy hứng thú.
Ông đánh giá Mạnh Tích Niên, lại nhìn Điền Điềm, một cô gái có ngoại hình ngọt ngào, tên cũng ngọt ngào thế này…
Mạnh Tích Niên đích thân chỉ điểm?
Lúc này ông không nói gì thêm, chỉ gật gật đầu.
Thì ra Mạnh Tích Niên vừa rời đi một lúc, chính là để đi tìm bác sĩ y tá đây mà.