Đến lúc đó, cho dù một mình hắn không hạ gục được cô, cũng có thể vây khốn cô trong rãnh biển khiến cô không thể thoát thân, chờ người của viện nghiên cứu tới tiếp ứng.
Thế nhưng chạy đến đây, còn chưa tới Lục Hải Câu, hắn đã cảm thấy lồng ngực bức bối, có chút đuối sức, tốc độ chậm lại.
Cú đá lúc nãy của Giang Tiêu vẫn gây ảnh hưởng tới hắn.
Thế mà, Giang Tiêu lại chẳng hề có cảm giác đuối sức, hơn nữa vào lúc này còn có thể tăng tốc xông lên, lực đạo của một cước dẫm xuống, không ngờ vẫn có thể mạnh mẽ đến thế.
Lòng người đàn ông run lên, cú đá thứ hai của Giang Tiêu đã lại sút tới.
Hắn vội đưa hai tay lên chặn trước ngực.
"Bộp" một tiếng.
Cú đá này của Giang Tiêu giáng mạnh vào cánh tay hắn.
Sức mạnh truyền qua cánh tay đập thẳng vào lồng ngực, khiến khí huyết hắn cuồn cuộn trào dâng, cả người bị cô đá văng ra hai mét.
Chưa đợi hắn bò dậy, Giang Tiêu đã xông tới bên cạnh, lại một cước đá tới.
"Đá giỏi à? Đứng dậy đi."
Giọng nói của Giang Tiêu lọt vào tai người đàn ông đầy vẻ châm chọc và khiêu khích.
Như thể biết hắn giỏi chân, nên giờ cô chuyên dùng chân, từng cú từng cú đá thẳng vào người hắn.
Người đàn ông nghiến răng, bụng lại trúng thêm một cước, hắn vội vươn hai tay ra chộp lấy cổ chân Giang Tiêu, dùng sức kéo mạnh, muốn lôi Giang Tiêu ngã xuống đất.
Nhưng ngay khi hắn đang dùng sức, Giang Tiêu đã mượn lực dẫm lên ngực hắn, cả người vọt lên không trung, một chân khác co đầu gối lên, đầu gối thúc mạnh vào cằm hắn.
Bốp một tiếng.
Gã đó chỉ cảm thấy cằm như sắp nát vụn.
Bị tông mạnh như vậy, hắn chỉ có thể nắm chặt cổ chân Giang Tiêu, xoay mạnh một vòng.
Thân hình Giang Tiêu lộn một vòng, ngã xuống đất.
Người đàn ông không màng tới cơn đau xé lòng ở cằm, cũng dẫm một cước mạnh xuống người cô.
Giang Tiêu lật tay vỗ xuống mặt đất, cơ thể bật dậy nhanh chóng, eo xoay một cái, tránh được cú đá đó.
Trong thời gian ngắn ngủi, hai người đã giao đấu mười mấy hiệp, chiêu nào chiêu nấy hung hiểm, đều là đánh muốn lấy mạng đối phương.
Lúc này chẳng ai còn bận tâm đến việc giữ mạng cho kẻ kia nữa.
Tuy người đàn ông biết viện nghiên cứu muốn một Giang Tiêu còn sống, nhưng hiện giờ hắn căn bản không có khả năng khống chế được Giang Tiêu, lại còn giữ mạng cho cô.
Thân thủ của Giang Tiêu mạnh khiến hắn kinh sợ, lúc này hắn còn dám giữ lại chiêu bài hay giữ lại sức lực gì nữa?
Không dốc toàn lực, kẻ phải chết có thể chính là hắn.
Bành bành bành bành.
Mỗi lần giao thủ, họ đều tạo ra kình phong từ nắm đấm và chân cước, trên con dốc hơi nghiêng này nhất thời đánh đến bất phân thắng bại.
Người đàn ông quét một cước tới, Giang Tiêu dù đã vội né tránh nhưng vẫn bị quét trúng bên hông, chỉ thấy bên sườn nóng rát đau đớn.
Cô đã hiểu vì sao Đinh Hải Cảnh lại bị thương quay về, căn bản là không cách nào bắt được họ.
Nếu như kẻ được phái tới là những cao thủ như thế này.
Người đàn ông hiện tại, hẳn là cao thủ hàng đầu trong viện nghiên cứu rồi.
Giang Tiêu lúc này càng muốn bắt sống gã đàn ông này, tuyệt đối sẽ không buông tha.
Cô cũng chưa từng gặp đối thủ nào có thể ép mình phải dốc toàn lực mà vẫn chậm chạp chưa thể đánh bại được như vậy.
Người đàn ông này, là kình địch.
Dù có là kình địch, cô cũng nhất định sẽ bắt gọn đối phương.
Giang Tiêu nghiến răng, lại một lần nữa tung nắm đấm nện thẳng vào mặt đối phương.
Người đàn ông nghiêng đầu, cô đã nhấc một chân lên, đá thẳng vào chỗ hiểm của hắn.
Người đàn ông tung một cú đấm tới, va chạm cùng nắm đấm của cô, cả hai đều cảm thấy nắm tay hơi tê dại, cả cánh tay đều có chút mềm nhũn.
Giang Tiêu không cần nhìn cũng biết khớp xương mu bàn tay mình có lẽ đã sưng đỏ lên rồi.
Thế nhưng gã đàn ông kia cũng vậy.