Âu Dương Tranh đã nhìn thấy Giang Tiêu.
Kể từ khi biết Giang Tiêu có thể chữa trị cho mẹ mình, Âu Dương Tranh cũng từng đi tìm hiểu về Giang Tiêu, cộng thêm việc Giang Tiêu vốn có ngoại hình cực kỳ nổi bật, nên vừa nhìn từ xa là cậu đã nhận ra ngay.
Cậu biết lúc này Giang Tiêu đang ở Cảng Thành, đang ở tại nhà mình, cũng biết Giang Tiêu có thể sẽ đến đón máy bay, nhưng hiện tại nhìn lại dường như chỉ có một mình cô?
Âu Dương Tranh rảo bước chạy về phía này, rồi cậu nhìn thấy bốn người đàn ông đang chằm chằm nhìn mình.
Tim cậu đập thót một cái.
Đây là vệ sĩ của nhà họ sao?
Trong lúc nghi hoặc, cậu đã bước qua cánh cửa phòng chờ này, dù thế nào đi nữa, Giang Tiêu đang ở đây, cậu chắc chắn phải qua đó.
"Đưa đi!"
Bốn người kia lập tức lao về phía Âu Dương Tranh.
Là đến để bắt cậu! Âu Dương Tranh lập tức hiểu ra điều này.
Cậu vẫn còn đang kinh ngạc, đã nhìn thấy Giang Tiêu thân nhẹ như yến, động tác lại vô cùng dứt khoát lao về phía bốn người kia, tung nắm đấm, đá bay, thúc cùi chỏ, thậm chí hai tay túm lấy vai một tên quật ngã hắn xuống đất, sau đó lại giẫm một chân lên hắn, rồi bật người lên, xoay người tung cước quét ngã một tên khác.
Hiện trường chỉ vang lên những tiếng bạch bạch bạch.
Âu Dương Tranh đứng đó, trợn mắt há hốc mồm, nhìn Giang Tiêu một mình đấu với bốn người, động tác nhanh chuẩn ác, thân hình lại vô cùng uyển chuyển, trong lúc cậu còn chưa kịp hoàn hồn, cô đã giải quyết xong bốn người này, quật ngã hoàn toàn họ xuống đất.
Một trận tiếng bước chân, lúc này mới có vệ sĩ của nhà họ dẫn theo bảo vệ sân bay lao tới.
"Mạnh Thiếu phu nhân, cô không sao chứ?" Vệ sĩ lại là người nhìn về phía Giang Tiêu trước, sau khi cô lắc đầu trả lời không sao, mới nhìn thấy thiếu gia nhà mình.
"Thiếu gia."
Âu Dương Tranh nhất thời có chút dở khóc dở cười, cậu còn chưa kịp hoảng sợ, người đã bị xử lý xong rồi, ngay cả vệ sĩ nhà mình cũng tới quá muộn.
Bốn người kia đã bị khống chế.
Có vệ sĩ đi theo họ áp giải bốn người đi xử lý, Giang Tiêu lúc này mới vẫy vẫy tay với Âu Dương Tranh, "Tranh phải không?"
Âu Dương Tranh rảo bước đi tới trước mặt cô, nhìn đôi mắt sáng ngời của cô, nhất thời trong lòng vẫn còn chút kích động, vừa rồi thấy cô ra tay, thật sự quá ngầu.
"Vâng, chào cô." Âu Dương Tranh cúi chào cô một cái. "Cảm ơn cô."
Đúng là một đứa trẻ có lễ phép, đã dùng cả kính ngữ rồi.
"Về được là tốt rồi, đi thôi, đưa cậu về nhà."
"Vâng."
Âu Dương Tranh đi theo Giang Tiêu ra khỏi sân bay.
"Vì có thể sẽ nguy hiểm, nên tôi bảo bố cậu đừng tới nữa." Sau khi lên xe Giang Tiêu mới giải thích với Âu Dương Tranh một câu.
"Vâng ạ, cô lợi hại quá." Âu Dương Tranh vẫn còn hơi hưng phấn, "Một mình cô mà hạ gục cả bốn người bọn họ!"
"Có luyện qua mà." Giang Tiêu mỉm cười, "Cậu cứ gọi tôi là chị Giang Tiêu là được."
"Vâng, chị Giang Tiêu..."
Trên đường đi, Âu Dương Tranh và Giang Tiêu trò chuyện với nhau, kể rõ ràng những việc xảy ra bên nước N, còn nhắc cả chuyện ở sân bay với Chân Chân, đến khi tới nhà họ Âu Dương, hai người họ đã xem như rất thân quen rồi.
Ông Âu Dương và phu nhân nhìn thấy con trai xuống xe, trái tim đang treo lơ lửng mới trút bỏ được gánh nặng.
"Tranh!"
"Bố, mẹ, con về rồi." Âu Dương Tranh rảo bước đi tới, sau khi ôm từng người một, cậu cũng cẩn thận đánh giá mẹ mình một cái, "Sắc mặt của mẹ tốt hơn nhiều rồi."
"Đây đều là nhờ có Giang Tiêu." Âu Dương phu nhân nhìn thấy con trai về cũng rất vui mừng.
"Chị Giang Tiêu rất lợi hại." Âu Dương Tranh quay đầu nhìn về phía Giang Tiêu.