Thôi Chân Chí chỉ mới đến phòng tranh của Giang Tiêu có một lần, ở đó có không ít bức tranh mà ông rất thích, nhưng ông lại lo rằng nhân viên trong tiệm sẽ nói lại với Giang Tiêu, rồi Giang Tiêu sẽ gửi tặng ông.
Phải biết rằng tranh ở đó cái nào cũng không rẻ, một bức thôi có khi đã bằng tiền lương một năm hoặc vài năm của ông rồi.
Trương Hồng Miêu bảo ông nghĩ quá nhiều rồi, đang yên đang lành, Giang Tiêu tặng tranh cho ông làm gì?
Thế nhưng Thôi Chân Chí lại lý lẽ đầy mình, cho rằng với tính cách hào phóng của Giang Tiêu thì việc đó hoàn toàn có khả năng, hơn nữa ông cũng là người yêu thích thư họa, biết đâu Giang Tiêu sẽ nghĩ chỉ đơn giản là tặng thứ ông thích thôi, không cần phải suy nghĩ phức tạp làm gì.
Nói đi cũng phải nói lại, ông cũng đã thử vẽ vài bức, có một bức chính ông cảm thấy khá hài lòng. Ông muốn mang đến phòng tranh của Giang Tiêu để hỏi thử xem, với một người không có chút danh tiếng gì trong giới hội họa như ông, nếu vẽ ra tác phẩm thì có thể ký gửi ở đó bán hay không.
Bán được bao nhiêu tiền cũng được, ông chỉ muốn xem có ai thưởng thức hay không, xem liệu mình có thể chậm rãi bước chân vào giới này hay không, để thêm chút thú vui và ý nghĩa cho cuộc sống sau khi nghỉ hưu.
Đôi khi không phải vì tiền, mà có người mua đồng nghĩa với một sự thưởng thức và công nhận, công nhận bức tranh của ông có giá trị đó.
Hai việc cộng lại, ông mới chuẩn bị đi một chuyến đến phòng tranh. Vợ ông là Trương Hồng Miêu còn bảo với ông rằng, bà đã gọi điện cho Giang Tiêu, nói với cô ấy là hôm nay ông sẽ mang tranh tới, nhờ Giang Tiêu xem giúp.
Thôi Chân Chí không hiểu sao lại thấy khá căng thẳng, ông không biết sau khi Giang Tiêu xem tranh của mình thì sẽ đánh giá thế nào, ông cứ như một học sinh sắp đi gặp thầy giáo vậy.
Cảm giác này đối với ông mà nói khá là mới mẻ.
"Thầy Thôi!"
Khi sắp đến cổng chính, có một đôi nam nữ trẻ tuổi đi tới từ phía đối diện, người thanh niên kia gọi ông một tiếng, giọng điệu khá ngạc nhiên và vui mừng.
Thôi Chân Chí nhìn đối phương, không thể nhớ ra là ai, ông không quen.
Ông đã dạy qua biết bao nhiêu khóa học sinh rồi, ngoài trừ một vài em có biểu hiện đặc biệt nổi trội, hoặc thành tích xuất sắc hay quá kém cỏi, hoặc là những em có kỷ lục nợ môn nhiều nhất, còn những học sinh khác, ông thực sự không thể nhớ hết được.
Tuy nhiên, ở độ tuổi này mà đến Kinh Đại bây giờ, chắc hẳn là học sinh ông từng dạy, không phải khóa này rồi.
"Thầy Thôi, em là Bàng Dịch đây ạ, tốt nghiệp ba năm trước." Người thanh niên bước tới, nắm tay một người phụ nữ.
Thôi Chân Chí mang máng có chút ấn tượng với cái tên này, không phải là nhận ra người, mà là trước kia mỗi khi điểm danh trên lớp chắc là đã gọi không ít lần, nên mới có chút ấn tượng với cái tên này.
Ông gật đầu: "Các em về thăm trường cũ à? Hay là về tìm người?"
"Chỉ là đi dạo thôi ạ, nhưng cũng muốn ghé thăm thầy Thôi. Hồi còn đi học em rất thích tiết của thầy, nhưng sau khi tốt nghiệp thì bận công việc, đi làm rồi lại càng bận rộn, muốn làm nên chút thành tựu nên cứ mãi không thể về thăm thầy được."
Lưu Âm Âm cảm thấy gã bạn trai cũ này thật biết ăn nói, chẳng phải gã mang cô đến đây là cố ý chặn đường Thôi Chân Chí sao? Vậy mà nói nghe hay thật đấy.
Trong lúc họ nói chuyện, Lưu Âm Âm không ngừng quan sát Thôi Chân Chí.
Tuy đã là người trung niên, nhưng người trung niên kiểu này không giống kiểu của bố cô, trông dáng người vẫn thẳng tắp, cách ăn mặc cũng rất chỉn chu, mũi giày cũng sạch sẽ gọn gàng, trông rất có khí chất.
Đây chắc là cảm giác chỉ người có gia cảnh tốt mới có được nhỉ?
Chẳng hiểu sao, Lưu Âm Âm cảm thấy những người như vậy rõ ràng là thuộc về hai thế giới khác với cô, nhưng cô bây giờ phải nỗ lực chen chân vào thế giới của họ.