Giang Tiêu đi tới bên cửa, bảo Minh Thiên buông tay ra.
Minh Thiên buông tay đang nắm then cửa, kéo Lê Giai Kiệt lùi lại mấy bước.
" Sao lại là tôi gây chuyện? Lê nhị thiếu, vốn dĩ tấm lòng của tôi với anh là rất nghiêm túc, anh thử đoán xem nếu tôi ra ngoài nói rằng, ban đầu tôi tưởng là cùng anh về nhà, kết quả anh lại gọi một người đàn ông khác tới, muốn hai người cùng bắt nạt tôi, anh nghĩ danh tiếng của anh sẽ ra sao? Danh tiếng của Lê tổng minh quan sẽ ra sao? "
Lưu Âm Âm ở bên trong nghiến răng nghiến lợi, đã ồn ào tới mức này rồi, cô ta nhất định phải bám chặt lấy Lê Giai Kiệt. Cô thật lòng thích một người trông vẫn còn như chàng trai trẻ, rạng rỡ như ánh mặt trời, hơn nữa gia cảnh và thân thế của anh ta cô cũng vô cùng hài lòng.
Nếu cô ta gả cho Lê Giai Kiệt, vậy hẳn là còn tốt hơn cả Tôn Vi Tình gả, dù sao Thôi Chân Ngôn cũng là lão già rồi, hơn nữa còn từng kết hôn, con trai đã lớn như vậy.
Tôn Vi Tình chẳng qua là đi làm mẹ kế, con riêng đã lớn như thế rồi thì không thể nuôi ra tình cảm được.
Mà Lê Giai Kiệt thì khác, Lê Giai Kiệt còn trẻ, vẫn chưa có bạn gái, càng đừng nói tới kết hôn và con cái.
Sau này cô ta có thể đi ngang đi dọc trước mặt dì và Tôn Vi Tình, để bọn họ cứ luôn coi thường cô ta, còn không chịu giới thiệu bạn trai cho cô ta.
Chẳng phải bọn họ vẫn luôn cho rằng cô ta không tìm được bạn trai có điều kiện tốt sao?
Cô ta nhất định phải tìm một người tốt để đánh vào mặt bọn họ.
Cho nên, hôm nay cô ta phải liều mạng bám lấy Lê Giai Kiệt.
Vừa rồi Lưu Âm Âm vốn đã cởi áo quần trong phòng tắm, chỉ khoác hờ chiếc váy lên người, nghĩ rằng trong lúc giằng co là có thể kéo áo xuống được.
Bây giờ cô ta càng liều mạng hơn, kéo hết cả tấm vải xuống.
Lát nữa cô ta cứ thế chạy ra ngoài, trực tiếp ôm chặt lấy Lê Giai Kiệt, cho dù bị người đàn ông khác nhìn hết cũng không để bụng nữa. Nếu Lê Giai Kiệt bọn họ thật sự muốn làm gì đó, cô ta cũng thuận theo.
" Cô có cần phải vô sỉ đến thế không? " Lê Giai Kiệt vừa nghe Lưu Âm Âm lại vu khống anh và Minh Thiên như vậy, tức đến mặt mũi tuấn tú đều xanh mét.
Cái gì mà dẫn một người bạn tới chơi cùng cô ta?
Cái " chơi " này là chơi kiểu nào?
Anh và Minh Thiên ca là loại người đó sao?
Ơ, Minh Thiên trong lòng nghĩ, cho dù bọn họ muốn chơi, điều kiện của Lưu Âm Âm cũng không đủ tiêu chuẩn, anh cũng biết kén chọn chứ bộ.
Nhưng đây cũng chỉ là một ý niệm lóe lên rồi biến mất, bây giờ điều khiến anh lúng túng là, không biết Giang Tiêu có nghe hiểu lời Lưu Âm Âm hay không, để Giang Tiêu nghe những lời bẩn tai này, sau này anh bị tiên sinh đánh chết thì làm sao?
Tiểu tiểu thư bây giờ tuy đã hơn ba mươi rồi, nhưng bao nhiêu năm nay, trong mắt Thôi tam công tử, Giang Tiêu vẫn là cháu gái nhỏ cưng của ông, là kiểu phải nâng niu cưng chiều.
Minh Thiên biết rõ, cho dù là con cái nhà Thôi tam công tử, e rằng cũng không được cưng chiều bằng Giang Tiêu.
Những điều này nếu nói ra chỉ sợ sẽ khiến nhiều người khinh bỉ, cho rằng Giang Tiêu đã từng ấy tuổi rồi, thật là làm bộ làm tịch. Nhưng theo Minh Thiên thấy, tiên sinh nhà bọn họ nguyện ý cưng chiều, thì liên quan gì đến người khác?
Đừng nói là người nhà họ Thôi, ngay cả người đang đứng ở đây, cha của Lê Giai Kiệt, Lê tổng minh quan, ông ấy cũng đứng về phía Giang Tiêu từ lâu rồi, lúc này Giang Tiêu hoàn toàn có tư cách có lập trường để xử lý chuyện của Lê Giai Kiệt, Lê Giai Kiệt vạn nhất có không phục, cũng phải nín lại.
Chọn một trong hai, Lê tổng minh quan nhất định sẽ nghe Giang Tiêu.
Cho nên, Minh Thiên cảm thấy, Lê nhị thiếu sau đó nhất định sẽ bị mắng.
Giang Tiêu làm một động tác tay với anh. Minh Thiên phản ứng lại, túm lấy Lê Giai Kiệt, vừa nói vừa lui ra ngoài.
" Cô có bản lĩnh thì cứ gây chuyện, xem chúng ta ai có thể khiến người ta tin. "