Cố nữ sĩ nhìn sang Giang Tiêu, nhưng lời nói vẫn là hướng về phía Mạnh Tích Niên: "Không phải là không được, chỉ là cần suy nghĩ cho kỹ. Cậu nên biết, đưa người đến bệnh viện, cho dù là chính cậu canh chừng, thì phòng kiểm tra, thiết bị, bác sĩ, từng khâu từng bước cậu đều có thể giám sát chặt chẽ sao? Dù sao về y học cậu cũng chỉ là kẻ ngoại đạo, nếu có người ra tay ngay trước mặt cậu, cậu chưa chắc đã nhìn ra được. Đến lúc thực sự xảy ra chuyện, cậu cũng chỉ có thể hối hận mà khóc thôi."
"......" Giang Tiêu nhìn Mạnh Tích Niên, khóe miệng giật giật.
Đây là lần đầu tiên cô thấy có người nói chuyện với Mạnh Tích Niên như vậy, chỉ có thể hối hận mà khóc thôi sao?
Ha ha ha.
Không hiểu vì sao, mặc dù người bị "dẫm" lên là chồng mình, nhưng Giang Tiêu vẫn thấy buồn cười.
Mạnh Tích Niên nhìn dáng vẻ nhịn cười của cô thì có chút bất lực.
Con bé ngốc này rốt cuộc có biết anh làm vậy là vì ai không?
Bệnh viện nội bộ của liên minh bọn họ còn không kiểm tra ra Đăng gia bị làm sao cơ mà!
Nếu Giang Tiêu vừa ra tay đã kiểm tra ra thì sao? Mặc dù bây giờ đã có không ít người biết cô hiểu y thuật, có thuốc tốt, nhưng nếu cô cứ hết lần này đến lần khác bộc lộ sự lợi hại đặc biệt, đến lúc đó không biết liệu có còn được bình an vô sự hay không.
Anh luôn bảo vệ cô, muốn từ chối việc này, vậy mà bản thân Giang Tiêu lại chẳng có chút cảm giác cấp bách nào?
"Dù sao bây giờ người đã nằm trong tay chúng ta, bất kể lão ta tỉnh lại lúc nào, tóm lại cứ tỉnh lại rồi thẩm vấn là được." Anh nói. Dù sao người cũng đã bắt được rồi, anh không vội nữa. Trước khi chưa bắt được Đăng gia, chẳng phải anh luôn lo lắng lão ta gây ra chuyện gì đó gây nguy hiểm cho Giang Tiêu sao?
Cố nữ sĩ lập tức phản bác lại anh một câu: "Vậy nếu người cứ không tỉnh lại thì sao?"
Mạnh Tích Niên khựng lại, "Chết thì cứ chết thôi."
Chết rồi thì Giang Tiêu cũng không còn nguy hiểm nữa.
Cố nữ sĩ: "Là cậu mang loại người này về, nếu không kiểm tra rõ ràng mà lão ta chết, người đáng bị kiểm tra chính là cậu đấy."
Mạnh Tích Niên: "......"
Giang Tiêu đứng một bên nghe Cố nữ sĩ và Mạnh Tích Niên đối đáp qua lại, cảm thấy rất mới mẻ. Đây chắc là lần đầu tiên Mạnh Tích Niên bị người khác chặn họng đến mức một hai lần không thốt nên lời nhỉ?
Vị Cố dì này quả thực lợi hại.
Mặc dù Giang Tiêu cảm thấy mình đi kiểm tra cho Đăng gia cũng không sao cả, nhưng trước mặt người khác, cô chắc chắn phải giữ thể diện cho chồng mình. Lúc anh còn đang phản đối, cô sẽ không tự ý đồng ý. Hơn nữa cô cũng chưa biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, dù sao cũng phải đợi hỏi cho rõ ràng rồi tính tiếp.
Cố nữ sĩ mắt nhìn người rất tinh, bà lập tức xua tay: "Không cần quá vội vàng đưa ra quyết định, cậu cũng vất vả rồi, cứ về nghỉ ngơi một chút, chiều đến bảo quyết định với tôi là được. Người tôi sẽ trông coi cẩn thận, yên tâm."
Mạnh Tích Niên cũng đang muốn về nói chuyện tử tế với Giang Tiêu, nghe vậy liền kéo cô đứng dậy: "Vậy chúng cháu về trước."
Bước ra khỏi văn phòng này, Giang Tiêu chợt nhớ ra điều gì đó: "Đúng rồi, Phàn Lăng cũng ở đây, còn bị thương nữa, anh có thấy cậu ta không?"
Mạnh Tích Niên nói: "Lần này, Ám Tinh là lực lượng được phái đến hỗ trợ cho N quốc."
Nếu không phải Ám Tinh ra tay, cũng không dễ dàng bắt được người đến thế, bọn họ quả thực đã tốn không ít công sức, rất khó khăn.
Giang Tiêu sững sờ một chút.
Không ngờ nhiệm vụ lần này lại là Mạnh Tích Niên và Phàn Lăng hợp tác.
Ngay cả Phàn Lăng cũng bị thương, xem ra nhiệm vụ lần này của bọn họ quả thực rất nguy hiểm, cũng không biết là đã gặp phải chuyện gì. Mạnh Tích Niên có bị thương không?
Giang Tiêu lúc này hơi nghi ngờ, theo cô biết, thân thủ của Phàn Lăng cũng không kém Mạnh Tích Niên là bao, hơn nữa Phàn Lăng còn có một ưu thế vượt trội hơn Mạnh Tích Niên, đó là cậu ta vốn là thống lĩnh của Ám Tinh, những người đó vốn dĩ không phải người thường, bọn họ có năng lực dị năng đặc biệt.