Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 24921 | 6 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8104
Sửng Sốt

❊ ❊ ❊

Quả nhiên đúng như Giang Tiêu dự đoán, không còn viên châu đó nữa, cô chỉ cần cho Đăng gia dùng thuốc, ông ta rất nhanh liền tỉnh lại.

Đăng gia vừa tỉnh lại, mở mắt mơ màng nhìn xung quanh một lúc. Đám người ngồi cách giường bệnh được đẩy tới của ông ta hai mét chỉ lặng lẽ quan sát, không ai lên tiếng, tất cả đều chuẩn bị muốn xem phản ứng đầu tiên của ông ta khi mới tỉnh dậy sẽ là gì.

Sau đó, Đăng gia phát hiện trạng thái cơ thể mình có điều bất thường.

Sau khi tỉnh lại, ông ta tự dành cho mình một chút thời gian để tỉnh táo, rồi kiểm tra cơ thể trước. Rất nhanh, ông ta cảm nhận được mình rất mệt, toàn thân vô lực, ngay cả việc nhấc tay lên cũng có chút khó khăn, sắc mặt ông ta lập tức thay đổi.

Điều này không đúng, sao có thể như vậy được? Viên châu năng lượng dưỡng chất cô đặc kia của ông ta có thể cung cấp đủ nhu cầu dinh dưỡng, theo lý mà nói, dù ông ta có hôn mê mười ngày, tỉnh lại cơ thể chỉ nên hơi thiếu sức, chứ không thể hư nhược đến mức này.

Chẳng lẽ bây giờ đã mười ngày rồi sao?

Đăng gia nỗ lực nhấc tay trái lên, nhìn về phía lòng bàn tay mình.

Đám người đều nhìn thấy động tác này của ông ta, vì thế không nhịn được cong môi cười thầm.

Xem ra món đồ đó quả thực rất quan trọng với ông ta, nên vừa tỉnh lại đã kiểm tra xem nó còn đó hay không.

Thế nhưng ——

Thôi minh đốc nhìn về phía Giang Tiêu.

Nếu không có Giang Tiêu, có lẽ họ cũng không thể kiểm tra ra được lại có thứ đồ như vậy giấu trong vết chai ở lòng bàn tay.

Không sai, biết Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên đã tìm ra đồ trên người Đăng gia, Thôi minh đốc liền tới đây, đi cùng còn có Hà Chiến.

Hiện tại ngồi ở đây có cả một hàng người, Giang Tiêu chỉ ngồi ở phía rìa.

Nhưng cô cảm thấy nhiệm vụ của mình đã hoàn thành, giờ chỉ xem họ thẩm vấn thế nào.

Viên châu kia đã được gửi đến chỗ Sở Thanh Phong để kiểm nghiệm gấp, con chip cũng đã gửi đến tổng bộ nhờ người kiểm tra nội dung.

Phía tổng bộ truyền tin về, nói là có mật mã mở khóa, hiện tại họ vẫn đang giải mã, bên này thì cứ thẩm vấn trước.

Họ đều cho rằng Đăng gia sẽ không dễ dàng nói ra mật mã, nhưng dù ông ta có nói hay không, nội dung trên con chip họ nhất định phải nhìn thấy.

Bên kia đang phá giải mật mã, đang kiểm nghiệm, bên này mọi người đều điềm tĩnh quan sát phản ứng của Đăng gia.

Sau khi Giang Tiêu lấy con chip trong lòng bàn tay Đăng gia ra, đương nhiên sẽ không thừa thãi khâu lại "vết chai" đó, cho nên vừa nhìn là ông ta thấy ngay chỗ bất thường.

Đăng gia lúc này đồng tử co rút, sắc mặt đại biến, lập tức gắng gượng ngồi dậy, sau đó lại đưa tay sờ lên sau gáy.

Cố nữ sĩ và mọi người nhìn thấy động tác này của ông ta, khóe miệng cũng co giật.

Vết chai giấu chip, răng giả giấu châu. Người này đúng là nhân tài, làm sao nghĩ ra được vậy? Hơn nữa những thứ đó chế tác bằng cách nào?

Bởi vì Giang Tiêu phát hiện, lớp "da vết chai" kia còn có công năng chống máy dò kim loại và cách tuyệt siêu âm, nghĩa là nói, thông thường mà xét, dù kiểm tra tinh vi đến đâu cũng không dò ra được.

Đăng gia sờ sau gáy liền sờ thấy một miếng gạc.

Ông ta lúc này cảm thấy tim mình như vỡ nát.

Xong rồi.

Tất cả đều bị phát hiện rồi.

Nhưng làm sao họ phát hiện ra được?

"Được rồi, đừng sờ nữa, đồ trên người ông chúng tôi đều đã tìm thấy rồi." Thôi minh đốc vừa lên tiếng, lập tức có đội viên đi tới, hai người trái phải đỡ Đăng gia xuống khỏi giường bệnh, có người đẩy giường bệnh đi, bê một chiếc ghế lại, để ông ta ngồi xuống, ngồi trước hàng người này.

Ở giữa còn cách một khoảng cách hai mét.

Bên cạnh chỗ ngồi của các vị lãnh đạo, có đội viên đứng ở đó canh chừng, đề phòng bất trắc.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:8633
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.