Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 24921 | 6 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8169
Chẳng Lẽ Muốn Bán Tranh

❊ ❊ ❊

Thực ra ngay từ đầu Hạ Tân cũng chưa hiểu tại sao nhà họ Lam lại mời mình tới.

Sau khi đến nơi, nhìn thấy những cái tên trên danh sách, anh biết với đẳng cấp của mình thì vẫn chưa đủ để đứng chung hàng ngũ với Cừu lão, Diêu lão và những người đó.

Nhà họ Lam đã mời toàn những nhân vật lớn như vậy, thì tại sao lại phải mời anh?

Nhưng vừa rồi anh đột nhiên hơi hiểu ra, tuy vẫn chưa chắc chắn lắm, nhưng sau khi Giang Tiêu nói ra câu đó, anh lại thấy mình có thể phân tích thử xem.

"Cô có tin không? Nhà họ Lam có khả năng muốn bán bức "Cẩm Tú Giang Sơn Đồ" đó đi."

Câu này của Hạ Tân vừa thốt ra liền khiến tất cả mọi người có mặt tại đó đều kinh ngạc, bao gồm cả Lam Như và Trịnh Tư Viễn thuộc nhà họ Lam.

Lam Như trực tiếp thốt lên: "Không phải, tôi chưa bao giờ nghe họ nói muốn bán tranh cả."

Cẩm Tú Giang Sơn Đồ ở nhà họ Lam, có thể nói đã trở thành một biểu tượng của nhà họ Lam rồi, bất kể những gia tộc hào môn khác có phô trương xa hoa thế nào, thì ai có thể sở hữu được kiệt tác như Cẩm Tú Giang Sơn Đồ chứ?

Tranh còn thì nhà họ Lam còn.

Trước đây nhà họ Lam vẫn luôn nói như vậy.

Họ cũng luôn rất tự hào khi có thể sở hữu một bức danh họa kinh thế như Cẩm Tú Giang Sơn Đồ.

Cho nên, làm sao có thể bán nó đi được?

Nếu như nói nhà họ Lam muốn bán Cẩm Tú Giang Sơn Đồ, vậy chẳng phải là gián tiếp cho thấy nhà họ Lam sắp lụi bại rồi sao? Có thể là nợ nần chồng chất? Vốn lưu động gặp khó khăn rất lớn?

Hay là nói, bức tranh này có vấn đề gì, khiến họ không dám tiếp tục giữ trong tay nữa?

Dù là khía cạnh nào đi chăng nữa, thì bức tranh này đều rất khó bán.

"Phải đó, tôi cũng thấy nhà họ Lam không giống như sẽ bán bức tranh này?" Giang Tiêu cũng thấy thật khó tin.

"Mọi người nghe tôi phân tích đây."

Hạ Tân càng nghĩ càng cảm thấy hơi có khả năng.

"Lần này trên danh sách, ý tôi là danh sách khách mời của nhà họ Lam, thực ra là có hai phần. Một phần là Cừu lão, Diêu lão và những người đó, những cái tên này không cần phải nói rồi, đều là cây đại thụ trong làng hội họa. Còn một danh sách nữa, chính là bao gồm cả tôi, thực ra trên danh sách này còn có những người nắm quyền của vài phòng tranh và học viện hội họa khá nổi tiếng trong và ngoài nước."

Tất cả mọi người không ai lên tiếng nữa, chỉ nhìn anh, lắng nghe anh giải thích tiếp.

"Không phải tôi khoe khoang đâu, ý tôi là, vẽ tranh có thể các người giỏi, Tiểu Khương cũng vậy, nhưng nếu nói đến việc một bức tranh có thể bán được giá bao nhiêu, thì quan trọng nhất vẫn là nằm trong tay những người này. Họ biết bức tranh nào dễ bán, bức nào khó bán thì nên đóng gói thế nào, làm sao để nâng giá trị của nó lên, thậm chí còn biết người nào sẽ mua loại tranh gì, thậm chí, người nào gần đây đang thiếu tranh gì, muốn mua tranh gì, có thể tìm được người mua một cách rất chính xác."

Điều này thì đúng thật.

Giang Tiêu và mọi người đều gật đầu.

"Cho nên, nhà họ Lam còn mời cả những người này, trong danh sách này, tôi đã coi là hạng bét rồi, xét về danh tiếng, quan hệ, tư lịch, thủ đoạn đều không so được với mấy vị kia. Nhưng ít nhất tôi cũng có thể coi là một cửa ngõ của thành phố M, phía thành phố M, dù sao tôi cũng có thể nói được vài câu."

"Ý của anh Hạ là, nhà họ Lam mời các anh tới, chứng tỏ chính là muốn bán tranh?"

"Chẳng lẽ không phải sao? Nếu không, mời chúng ta đến làm gì? Không phải nói, Cẩm Tú Giang Sơn Đồ hình như đã xuất hiện một vài thay đổi kỳ lạ sao? Chúng ta còn chưa biết sự thay đổi đó là gì, nhưng tôi cũng có thể nói thẳng một câu, bất kể bức tranh này có vấn đề gì, tôi đều không thể can thiệp được, vậy thì mời tôi đến làm gì?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:8659
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.