- Một quốc-gia mạnh khi nào luật-pháp mạnh. P. Syrus
- Một quốc-gia không có những quyền-lợi trái-ngược với hạnh-phúc của nó. Rivarol
- Các quốc-gia đều có số-phận tự nó tạo ra. Không có cái sung-sướng nào từ chỗ bất-ngờ mà đến. Những người phụng-sự là người phát-triển các tiềm lực của quốc-gia. Edouard Frerriot
- Sự có mặt của các lân-bang là sự phòng-thủ duy nhất của các quốc-gia chống lại một trận nội-chiến thường-trực. Paul Valéry
- Nếu phải định-nghĩa 2 chữ << cường quốc >> thì ta nên viết : đấy là chỗ sản-xuất ra nhiều bậc vĩ-nhân. G. Duhamel
- Chỉ còn biết yêu đàn bà đẹp và chịu đựng các loại sách hung-bạo : đó là dấu hiệu của sự suy tàn. J. Joubert
- Quốc-gia nào cũng cần có thêm nhiều bàn tay đen-đúa và nhiều lương-tâm trong-trắng. V. Rogers
- Một quốc-gia chỉ làm cho ngoại-bang biết về mình qua những khía-cạnh xấu của nó. G. K. Chesterton
- Tất cả những vấn-đề to lớn đều do các quốc-gia nhỏ bé làm ra. B. Disroeli
- Hiền-nhân không buồn vì mình chết mà chỉ lo điều nước suy. Tô Tuân
- Quan văn không ham tiền, quan võ không sợ chết, đất nước sẽ sớm thanh-bình. Nhạc Phi
- Trị nước không dùng kẻ nịnh-thần. Trị nhà không dùng vợ nịnh. Bầy tôi tốt là của báu một nước, người vợ tốt là của quí một nhà. Tôi gièm loạn nước. Vợ ghen loạn nhà. Thái-công
- Muốn biết vua nó, trước xem bầy tôi nó ; muốn biết người nó, trước xem bạn nó ; muốn biết cha nó, trước xem con nó. Vua thánh, tôi trung. Cha hiền, con hiếu. Nhà nghèo rõ con hiếu, đời loạn biết tôi trung. Vương Lương
- Nước mà có chính-trị hay thì dù có hèn-yếu nhưng sau này tất mỗi ngày một hùng-cường ; nước nào mà không có chính-sách hay thì tuy nước lớn nhưng rồi cũng đến ngày suy-nhược. (Tả truyện)
- Thiên-hạ lúc sắp thái-bình thì người ta biết chuộng nết tốt. Mà lúc sắp loạn, thì người ta chỉ ưa nói khéo mà thôi. Thiên-hạ lúc sắp trị, thì người ta biết chuộng nghĩa, mà lúc sắp loạn thì người ta chỉ biết vụ lợi mà thôi. (Sách Tính-lý)
- Trong nước mà sinh nhiều người hiền-tài, thì biết là nước sắp ở cơ thịnh-vượng. Trong họ mà có con cháu giỏi, thì biết là họ ấy ngày một to lớn thêm. (Sách Tính-lý)
- Một nhà hai chủ không hoà,
Hai vua một nước ắt là không yên. Ca-dao
- Lễ, nghĩa, liêm, sỉ là bốn cái giường để duy-trì, giữ vững nước nhà. Bốn giường vó ấy nếu không căng được lên, nghĩa là người trong nước mà vô lễ, vô nghĩa, vô liêm, sỉ thì quốc-gia phải đổ và diệt-vong mất. (Quan-tử)
- Trong một nước mà người chức-việc biết coi việc nước như việc nhà, người nô-bộc biết coi việc chủ như việc mình, người nào cũng tự biết bổn-phận làm việc, thì thiên hạ-không việc gì không vào một mối được. (Cách-ngôn liên-bích)