Tuổi Trẻ Nào Rồi Cũng Sẽ Qua

Lượt đọc: 196 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mùa hè trắng

❊ ❊ ❊

Mùa hè đã về từ trên cao.

Bây giờ chỉ mới là đầu hè.

Tôi biết rõ điều đó khi ngước nhìn lên bầu trời qua ô cửa sổ nhỏ. Dù chẳng bao giờ xem lịch treo tường và sử dụng các thiết bị định vị thời gian, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận rõ nét sự dịch chuyển của mùa màng. Có lẽ là do sự quan sát và khả năng cảm nhận thời tiết, tôi nghĩ vậy.

Căn phòng tôi ở nằm trên tầng cao nhất của ngôi nhà. Những bức tường được phủ màu xanh da trời - màu tôi thích nhất. Căn phòng có lối đi sang sân thượng. Ngoài đó, mẹ đã trồng rất nhiều cây xanh, nhìn tổng thể như một khu vườn dưới mặt đất. Tôi chẳng buồn để ý đến tên tuổi các loại cây ấy, nhưng với sắc xanh mềm mại bao phủ khắp không gian, chúng khiến tôi cảm thấy thư thả, và tịnh yên.

Trời xanh, nắng xanh, lá xanh và những đợt gió cũng xanh. Mọi thứ cứ trôi qua nhẹ nhàng và lặng lẽ. Bỗng dưng tôi muốn hòa vào giấc ngủ, có lẽ giấc mơ cũng sẽ có màu xanh. Nhưng rồi, chẳng có cơn buồn ngủ nào ập tới cả.

***

Hải Luân đến tìm tôi vào một buổi chiều, khi sắc xanh đã dần trở nên nhợt nhạt. Tôi đang ngồi trên bàn, loay hoay với các bức vẽ sắp đến hạn nộp cho giáo viên, nhưng tâm trí thì đang đuổi theo màu xanh da trời đang chìm dần vào bóng tối.

- Chào cậu – Hải Luân lên tiếng.

Tôi khẽ quay người về phía Hải Luân, cậu ấy đang nở một nụ cười thân thiện. Và vì căn phòng bao phủ màu xanh, nên tôi có cảm giác nụ cười ấy cũng có màu xanh nốt. Màu xanh cuối cùng trong ngày.

Chúng tôi đều im lặng. Hải Luân tiến về phía chiếc giường, nằm dài trên đó, một tay gác lên đầu vừa nghĩ ngợi vừa nhìn lên bầu trời qua ô cửa sổ. Đôi lúc tôi tự hỏi, Hải Luân đến tìm tôi làm gì, tôi không thuộc kiểu người cởi mở, lại hay trò chuyện thân mật về những thứ diễn ra trong cuộc sống. Điều tôi có thể làm là yên lặng, và suy nghĩ về mọi thứ.

Câu chuyện của chúng tôi thường khởi đầu mơ hồ và kết thúc khá mờ nhạt, hầu như chẳng đọng lại được thứ gì. Đa số những cuộc nói chuyện là Hải Luân nói, còn tôi thì cứ mải mê theo đuổi những suy nghĩ ở tận đâu đâu, lửng lơ và vô định. Vậy mà, cậu ấy vẫn cứ đến, đều đặn. Cũng như tôi, vẫn luôn lắng nghe từng tiếng bước chân gõ đều lên bậc thang mỗi chiều như một thói quen vô thức và khó bỏ.

- Mùa hè đến rồi nhỉ? – Hải Luân lơ đãng nhìn ra cửa sổ, nói.

- Ừ – Tôi khẽ đáp.

- Nhanh thật đấy.

Tôi không nói gì.

- Từ sân thượng nhà cậu có thể nhìn ra biển nhỉ? – Hải Luân đổi chủ đề.

- Phải, một góc của biển.

- Cậu có nhìn ra biển thường xuyên không?

- Không.

- Tại sao?

- Biển không còn xanh nữa.

- Từ chỗ này tớ vẫn có thể ngửi thấy mùi biển đấy, thật tuyệt.

Tôi khẽ hít một hơi dài. Hải Luân nói đúng, không khí ở đây trộn lẫn một chút mùi của biển, một thứ mùi đặc trưng và dễ dàng nhận ra. Có lẽ thứ mùi ấy đã in sâu vào tiềm thức của mỗi người, như một bản năng khứu giác.

– Tớ có thể nhận ra mùi của cậu.

– Như thế nào? – Tôi thoáng ngạc nhiên.

– Giống như mùi của nỗi buồn.

– Mùi của nỗi buồn?

– Ừ, rất khó để giải thích, nhưng chẳng lúc nào cậu không có cái mùi đó cả. Cậu vẫn còn nhớ chuyện hai năm trước à?

Tôi lại im lặng. Hai năm trước là một vết xước, chẳng bao giờ tôi đủ an yên để quên. Câu hỏi của Hải Luân như một hồi ức, và dù chẳng mong muốn nhắc lại, nhưng trí nhớ cứ mặc nhiên bật công tắc, tái hiện một cách rõ nét và sống động đến không ngờ. Nhưng trên hết, chúng đang dày vò cảm xúc của tôi một cách mạnh mẽ, kèm theo cả nỗi đau.

***

Tôi thức dậy tại bệnh viện, người đau âm ỉ, chẳng thể nào cử động nổi. Bác sỹ bảo tôi may mắn, chỉ bị gãy xương. Tôi lục lại trí nhớ, một cơn mưa nhỏ, và tôi nói với Dương Khang rằng tôi muốn đi dạo trong mưa. Chúng tôi đèo nhau đi dọc các con đường ven dốc, gió thổi mạnh, mưa đổ trắng xóa, Khang không làm chủ được tay lái, và chúng tôi lao xuống vực.

Kết quả là tôi may mắn nằm tại đây, còn Khang mãi mãi không quay trở về bên tôi nữa.

– Đừng tự dằn vặt mình nữa, không ai mong muốn chuyện đó xảy ra cả – Hải Luân nhìn tôi bất lực.

– Chỉ vì tớ luôn làm theo sở thích của mình, người phải chết là tớ, không phải Dương Khang – Tôi gào lên như một kẻ mất hết lý trí.

Tôi úp mặt lên vai Hải Luân, khóc nức nở. Đến bây giờ, tất cả chỉ còn đọng lại trong tôi nỗi đau và sự ám ảnh về một mùa hè trắng toát khi tôi thức dậy trong bệnh viện và đối diện với cái chết của Dương Khang. Để rồi, mỗi lần nhớ lại, tôi xé toang các bức tranh mà mình đã vẽ, trả lại cho căn phòng ngổn ngang những hỗn tạp màu sắc nham nhở và bừa bộn.

Tai nạn để lại cho tôi những vết sẹo dài, và một dáng đi khập khiễng. Nhưng từng ấy vẫn chưa đủ để tôi tha thứ cho chính mình, hoặc mãi mãi về sau có lẽ tôi không bao giờ có thể tha thứ cho lỗi lầm đó.

– Cậu có muốn ra biển không? – Hải Luân hỏi.

– Để làm gì?

– Không làm gì cả, chỉ nhìn đường chân trời thôi.

- Đường chân trời?

- Ừ, đi cùng tớ được chứ?

Tôi ngồi phía sau xe Hải Luân, chúng tôi hướng về phía biển, một bãi biển vắng, thưa thớt bóng người. Chúng tôi cứ ngồi hàng giờ trên biển, như thể muốn gom hết màu xanh nơi đây để lấp đầy khóe mắt. Những màu xanh rộng lớn, trên tầng trời, nơi mặt biển và dù là màu tôi thích, nhưng cái sở thích đó đã tắt lịm từ rất lâu, kể từ sau ngày Khang mất. Với tôi, nếu mọi thứ đều không màu thì có lẽ tốt hơn biết mấy, ít ra chúng sẽ không khơi gợi một hình ảnh nào đó của quá khứ.

- Phía sau đường chân trời ấy có màu gì nhỉ? – Hải Luân chợt hỏi.

- Là bóng tối – Tôi trả lời.

- Không, là màu xanh.

- Tại sao?

- Khi ta nhìn từ đây, phía ấy là bóng tối. Khi ta đến được nơi ấy, thứ ta nhìn thấy sẽ là biển. Phải, biển xanh.

- Cậu có vẻ thích biển? – Tôi ngập ngừng.

- Ừ, biển luôn cho tớ cảm giác bình yên.

Hải Luân vội hít một hơi thật sâu để cảm nhận cái mùi biển ngay sau khi vừa dứt câu trả lời. Ngồi ở đây có thể cảm nhận rất rõ về biển, bằng tất cả các giác quan hiện hữu. Hải Luân nói đúng, đứng trước biển trời rộng lớn như vậy, tôi chẳng cảm nhận được điều gì rõ rệt, ngoại trừ nỗi buồn. Có lẽ tôi sẽ sống nốt quãng đời còn lại của mình cùng với thứ mùi đặc trưng của cảm xúc vốn hữu.

***

Tiếng phong linh kéo tôi thức dậy sau giấc ngủ ngắn. Lần hiếm hoi giấc ngủ trưa quay trở lại, không mộng mị, không ảo giác. Hình ảnh đầu tiên tôi nhìn thấy là Hải Luân đang ngồi tư lự trên chiếc bàn học quen thuộc của mình. Cậu ấy cứ đưa mắt nhìn lên bầu trời như cái cách tôi nhìn chăm chú vào màu xanh được dán một cách tài tình trên không trung. Bây giờ đang là buổi trưa của mùa hè oi ả, màu xanh ấy lại càng thêm cao vợi và đẹp đẽ.

- Tớ sắp đi – Hải Luân nói.

- Đi đâu? – Tôi tỏ vẻ hơi ngạc nhiên.

- Phía bên kia đường chân trời.

- Thật à? – Tôi hơi chùn xuống.

- Ừ, một suất học bỗng, và tớ sẽ theo học bên đó.

- Cậu sẽ nhìn thấy biển xanh – Tôi nói bâng quơ không chủ đích.

Hải Luân quay người lại nhìn tôi, tiếng phong linh vẫn đang ngân lên trong gió. Đó là một ánh mắt sâu hun hút, và nhiều cảm xúc. Nhưng rồi, Hải Luân không nói thêm gì nữa, bỏ lại tôi với nỗi im lặng quen thuộc, cũng có thể ngay lúc này cậu ấy cũng chẳng biết nói và tôi có cảm giác cậu ấy có mùi của nỗi buồn, giống như tôi.

Ngày cuối cùng trước khi Hải Luân đi du học, chúng tôi đi thuyền ra giữa biển. Hải Luận nói, cậu muốn nhìn thấy biển xanh lần cuối. Những con sóng khiến tôi chao đảo, nhưng vì rất lâu rồi tôi mới có cơ hội đi thuyền trở lại, vậy nên sự thích thú bỗng dưng trỗi dậy, lấn át nỗi sợ.

Ở bên cạnh Hải Luân, tôi cảm nhận rõ khoảnh khắc mất đi một người thân thuộc là như thế nào. Một cảm giác xót xa âm ỉ, len lỏi khắp lồng ngực. Nó không giống như cảm giác tôi nghe tin người ta nói về cái chết của Dương Khang, bởi lẽ đó là cảm giác bất ngờ, khiến người ta ngã quỵ. Nhưng với sự ra đi của Hải Luân, tôi có nhiều thời gian hơn để trải nghiệm nỗi mất mát đó.

Hải Luân đưa cho tôi một chiếc hũ nhỏ. Tôi hơi bất ngờ vì đó là tro cốt của Dương Khang.

- Gia đình anh ấy muốn nhờ cậu rải tro cốt xuống biển. Dương Khang rất yêu biển, vậy nên đây là điều trân trọng cuối cùng chúng ta có thể làm cho anh ấy. Cậu biết đấy, quá khứ ngày xưa đã trôi xa lắm rồi, chẳng ai mong muốn khơi gợi lại nỗi đau đó cả.

Tôi cầm chiếc hũ nhỏ trong tay, nghe cảm xúc dồn lên lồng ngực, đau nhói. Hải Luân nói đúng, quá khứ ngày ấy đã trôi xa như những đợt sóng ngầm dưới biển, chỉ có tôi là còn gặm nhắm nỗi đau ấy để vương vất nỗi buồn lên những người hiện hữu. Mùi nỗi buồn phảng phất của Hải Luân, cũng là một trong những thứ tôi đã lan truyền sang cậu ấy.

Sau khi rải tro cốt của Dương Khang, tôi cảm thấy nhẹ nhõm đi đôi chút. Mặt biển phủ lên một lớp sáng óng ánh, như thể chào đón sự có mặt của Dương Khang. Đã đến lúc, mọi nỗi đau nên được thả trôi xuống biển, và nói như Hải Luân, chỉ có những ký ức đẹp mới làm yên lòng người đã khuất.

- Cậu sẽ trở về chứ? – Tôi hỏi thầm, đủ để Hải Luân nghe thấy.

- Dĩ nhiên rồi, vì biển đã xanh trở lại.

- Tại sao?

- Vì trong đáy mắt cậu không còn màu của sự ảm đạm nữa, từ giờ cậu có thể nhìn thấy mọi vật bằng màu của sự lạc quan. Cũng như biển, sẽ xanh hơn nếu như một người nào đó trở nên yêu biển.

- Cảm ơn cậu.

- Còn nữa…

- Gì vậy?

- Mừng cậu đã không còn mùi nỗi buồn.

- Cả cậu nữa.

Chúng tôi cùng mỉm cười, và nhìn lên bầu trời xanh vợi. Mùa hè năm đó, với tôi, không còn là một mùa hè trắng xóa. Bởi lẽ, tôi đã nhìn thấy mảng xanh rực rỡ mà Hải Luân phủ lên đó.

Dự án Ebolic #66 Chụp sách: Sói Đánh máy: Quyptit, Đức Anh, Danny, Minh Trang, Cabu, Linh Nguyen, Danny, Mai Vương Chánh Soát lỗi: Tornad, Minh Trang Điều hành & xuất bản: Tornad Ngày hoàn thành: 3/9/2018
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.