Chiều nay, trong lúc đang đứng pha cà phê tại góc bếp, tôi nhận được tin nhắn của Đinh Nhiên. Cô nàng thực sự là một người thú vị, những tin nhắn của cô ấy thường cộc lốc, đôi khi chỉ là những cảm xúc nhất thời được lưu trữ bằng cách gửi tới số điện thoại của tôi, như thể đó là cách chia sẻ hữu hiệu nhất những suy tưởng vu vơ mà cô nàng có thể nghĩ ra tới người bạn thân thiết của mình, vào bất cứ thời điểm nào.
“Những điều thuộc về xưa cũ, tốt nhất hãy để nó trôi tuột vào dĩ vãng”. Tin nhắn khá ngắn gọn, đúng phong cách thường thấy của Đinh Nhiên. Hoặc giả sử nếu có một số điện thoại lạ hoắc nào đó gửi tin nhắn theo kiểu tương tự như thế, tôi chắc chắn nhận ra cô bạn thân thiết đang chìm vào đâu đó trong chính suy tưởng của mình. Không thể một ai khác được.
Tôi khẽ khuấy một ít sữa vào tách cà phê nóng. Trời đang mưa khá nặng, cái lạnh bao trùm lên không gian tứ phía, len lỏi khắp các ngõ ngách trong căn hộ tầng mười khu chung cư tôi đang ở. Thật chẳng dễ chịu chút nào, và dù tôi đã khoác một chiếc áo len mỏng, nhưng cơ thể vẫn cần một thức uống nóng nào đó để giữ ấm. Tôi cầm tách cà phê tiến về phía cửa sổ. Căn hộ mới, cửa sổ cũng rộng hơn hẳn. Phía bên kia lớp kính, những giọt mưa thay phiên nhau rớt xuống, chảy thành những dòng nham nhở, không hình thù.
Bỗng dưng tôi nhớ về anh, Nam của tôi những ngày xưa cũ. Nỗi nhớ đúng thật là một thứ kì lạ, bất chợt ùa đến không báo trước, nhưng dư vị để lại khiến người ta thấy tê tái và hoang hoải. Tôi nghĩ có thể là do cơn mưa, hoặc cũng có thể từ tin nhắn của Đinh Nhiên. Nhưng dù là gì đi nữa, một khi nỗi nhớ kéo đến, tâm trạng của tôi cũng chuyển sang một hình thái khác, mông lung và chông chênh. Rõ ràng, nó đang tịnh tiến theo chiều hướng xấu. Và tôi lại chẳng thể nào bám víu vào đâu giữa cái thời tiết đáng ghét như lúc này.
Tôi chỉ còn cách nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ. Thành phố đang tan trong những giọt mưa trĩu nặng. Những dãy nhà tập thể cũ kĩ với những bức tường vàng đã xỉn màu, những mái ngói nâu đỏ bạc màu cũ kĩ đã nhuốm màu rong rêu, những cây chò nâu cổ thụ với thân cây đã bong vỏ ít nhiều, tất cả đều tạo nên một cảm giác buồn bã dưới mưa. Chẳng khi nào tôi có thể cảm nhận cái buồn đó một cách rõ nét và kỹ lưỡng như lúc này.
Từ vị trí đang đứng, tôi có thể nhìn thấy căn phòng trọ lụp sụp và cũ kĩ mình đã từng ở. Căn phòng rộng chừng khoảng mười sáu mét vuông và đang xuống cấp trầm trọng. Căn phòng khoác trên mình những kỷ niệm buồn, những khói thuốc, những bài hát cũ đã quá vãng, những nỗi đau, nước mắt và cả sự ám ảnh. Đã lâu rồi tôi không còn quay lại đó. Phải, rất lâu. Cuộc sống là một hành trình của trải nghiệm, có những thứ vẫn ở nguyên vị trí vốn có của nó, chỉ có chúng ta là không thể quay về hoặc mảy may tìm đến.
Sau cùng, chỉ còn lại những điều đã cũ, một nơi chốn cũ, một khói thuốc cũ, một bài hát cũ và một người tình cũ. Chúng chỉ là sợi dây liên kết vô hình đã đứt, nên chẳng thể nào quay lại nơi đã từng bắt đầu như ngày xưa.
Tình yêu giữa tôi và Nam, cũng là một thứ cũ kĩ như thế, không thể quay lại, cũng chẳng mong muốn tìm đến thêm một lần nào nữa. Có chăng chỉ còn lại nỗi nhớ, âm vang sau một cơn mưa.
2
Đinh Nhiên hẹn tôi tại Vecchio. Ngay từ khi nhận được tin nhắn về tên quán, tôi đã thật sự yêu nó. Một cái tên tiếng Ý ngắn gọn, mang ý nghĩa xưa cũ. Con người, phần nhiều đều tôn trọng những hoài niệm, và với một cái tên đầy chất tự sự như vậy, thật khó để kìm lòng cảm xúc của chính mình. Tôi cũng không phải trường hợp ngoại lệ.
Đúng với suy nghĩ của tôi, vừa đặt chân đến Vecchio, tôi đã ngỡ ngàng với những hình ảnh xưa cũ. Những chiếc bàn ngồi được làm từ chân máy may cũ đã không còn sử dụng, bàn là hình con gà, máy đánh chữ và những chiếc ti vi cổ, mọi thứ đều tạo cho tôi sự liên tưởng về quá khứ.
Đinh Nhiên đã đến từ trước. Cô nàng đang ngồi ở dãy bàn cuối nhìn ra cửa sổ. Vừa thấy tôi, cô nàng đã nở một nụ cười tươi thường nhật, nói:
- Sao hả? Chỗ này không tồi chứ? Uống gì?
- Ừm, tuyệt đấy, vẫn như cũ, cà phê sữa.
- Ngay cả đến thức uống mà vẫn chung thủy, phục mày thật.
- Còn phải nói.
Khi người phục vụ vừa mang thức uống tới và đặt ngay ngắn xuống bàn, chúng tôi chỉ mới bắt đầu nói chuyện được chừng dăm phút. Cô gái phía trước mặt tôi, mặc dù luôn ngụy trang một cách khéo léo với vẻ ngoài chỉn chu và khuôn mặt thường hiện hữu một nụ cười cuốn hút người đối diện, nhưng thực sự thì phía bên trong con người đó nhiều khi là những nỗi buồn chẳng thể nào xoa dịu.
Tôi đã từng chật vật đưa cô ấy đến bệnh viện, sau khi cô nàng đã uống một nắm thuốc ngủ để tìm lấy cái chết. “Đồ điên, mày định bỏ tao một mình à?”. Tôi đã từng hét toáng lên như thế, sau khi cô nàng đã dần dần hồi phục. Lần đó, Đinh Nhiên không cười, nụ cười khỏa lấp nỗi đau và để che đậy câu hờn trách của người đối diện không còn, thay vào đó là ánh mắt nhìn tôi xót xa, như thể tại sao lại níu kéo cô ấy quay trở về với cuộc sống buồn chán như thế này.
Và giờ, thời gian đã làm tốt vai trò của nó, khi tháng ngày đã bào mòn đi từng ký ức buồn bã của những sai lầm tuổi trẻ.
Đôi lúc tôi tự hỏi, nếu ở trong trường hợp của Đinh Nhiên, liệu rằng tôi có nghĩ đến cái chết khi dành tất cả sự tin tưởng và tình yêu cho người đàn ông mình yêu thương nhất nhưng kết quả nhận được là sự phản bội. Tất cả tài sản tiết kiệm được trong suốt ngần ấy năm bị gã lấy đi sạch sẽ, để lại cho Đinh Nhiên những cung bậc nỗi đau và một bào thai vừa nhen nhóm. Cuối cùng, chỉ có nỗi đau ở lại, lưu dấu bằng một cuộc tự sát không thành, còn đứa bé thì không giữ được, do người mẹ suy nhược cơ thể.
Vậy nên, có nhiều điều cũ kĩ đáng để nâng niu và trân trọng như một kỷ vật của cuộc sống. Tuy nhiên, cũng có những điều cần phải lãng quên một cách nhanh nhất, nếu như không muốn những mảnh vỡ từ dĩ vãng quay ngược về cứa nát từng cảm xúc của hiện tại.
- Này, có một gã vừa nói yêu tao.
- Ai cơ?
- Một gã xa lạ nào đó, bạn của đồng nghiệp thôi. Tình cờ gặp nhau và xin số, sau đó có gặp nhau vài cuộc cà phê. Mày thấy sao?
- Chẳng biết nữa, tùy vào khả năng nhìn người của mày thôi.
- Tao cảm thấy mình sinh ra không phải để hạnh phúc.
- Tại sao?
- Ở độ tuổi này, dù ít hay nhiều cũng có thể cảm nhận được số phận của mình. Nó đang đi theo chiều hướng nào. Và có những điều thường lặp lại mà đôi khi không giải thích nổi. Câu trả lời, chỉ có thể là số phận.
- Cuộc sống không có nhiều sự lựa chọn. Nếu có thể, hãy dồn hết tâm huyết cho những thứ mình cảm thấy chắc chắn. Dù gì đi nữa, tao vẫn luôn mong mày hạnh phúc.
Cô nàng không nói gì, lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi biết, đằng sau vẻ bề ngoài đã có phần mạnh mẽ và bất cần kia là một tâm hồn dễ thương tổn. Cả tôi và Đinh Nhiên, niềm tin của chúng tôi lúc này, như một thứ gì đó lạ lẫm. Đôi lúc cần một ai đó bên cạnh đến khôn cùng, nhưng rồi chẳng đủ can đảm để đón chào một ai đó nghiễm nhiên bước vào cuộc đời của mình thêm một lần nào nữa.
Bất giác, tôi quay sang nói với Đinh Nhiên, chính câu nói trong tin nhắn mà cô nàng vừa gửi cho tôi vài ngày trước:
- Những điều thuộc về xưa cũ, tốt nhất, hãy để nó trôi tuột vào dĩ vãng.
3.
Chẳng thể ngờ, giữa một Sài Gòn rộng lớn và đông đúc, tôi tình cờ gặp lại Nam. Như thể một sự sắp đặt ngẫu nhiên nào đó mà cuộc sống mang đến. Đôi khi, tôi nghĩ sau ngần ấy thời gian, có lẽ tôi đã quên hẳn con người đang hiện diện trước mặt mình lúc này. Nhưng không, dù rằng anh đã hao gầy đi đôi chút, mái tóc cũng đã thay đổi không như ngày xưa cũ, nói chung là không còn giống như trước, vậy mà tôi vẫn nhận ra anh từ phía sau. Thật lạ lùng.
Có lẽ, bằng một cách nào đó, chẳng hạn như thói quen, người ta đã lưu tâm và ghi dấu những điều xưa cũ một cách kỹ lưỡng. Để rồi, như một phản xạ có điều kiện, người ta có thể dễ dàng nhận ra nhau dù hình ảnh đã khác đi ít nhiều.
Chúng tôi chọn đại một quán cà phê gần đấy, như một phép xã giao thông thường của những người tình cũ khi gặp lại nhau. Tôi đã từng tưởng tượng khi gặp lại Nam, tôi sẽ nói với anh những gì. Chắc chỉ là những câu hỏi không đầu không cuối, rồi lại hỏi thăm sức khỏe, công việc và cuộc sống. Hoặc đơn giản là cứ im lặng, để cho thời gian trôi qua một cách thừa thãi, đến khi cà phê đã cạn, cả hai tự động chào nhau và không hẹn gặp lại.
Chúng tôi rơi vào trường hợp thứ hai. Sự im lặng đang bao trùm một cách khô khốc và bất lực. Giữa chúng tôi luôn có một khoảng cách, đến mức gượng gạo chẳng thể nói thành lời.
- Có khi nào, chúng ta sẽ gặp nhau một lần nữa? – Nam lên tiếng.
- Có thể có, cũng có thể không.
- Điều đó có phải do duyên không?
- Chẳng biết nữa, như một dòng xoáy kì lạ nào đó của cuộc sống và tình cờ tìm thấy nhau, thế thôi.
- Em có từng nhớ về anh?
Tôi im lặng. Thật sự thì tôi không muốn trả lời, lại càng không muốn nhẫn tâm giẫm đạp lên sự thật, rằng đã có lúc, tôi từng nhớ về Nam.
- Anh đã từng nhớ về em, như một phần của cuộc sống. Nhiều lúc, anh tự hỏi, tại sao chúng ta lại chia tay nhau.
- Chia tay là điều cuộc sống phải diễn ra như vậy, vào thời điểm như vậy.
- Em nói đúng, những lỗi lầm tuổi trẻ, mặc nhiên không thể thay đổi. Nhưng có khi nào, chúng ta có thể bắt đầu lại?
Nam khẽ nắm lấy tay tôi. Những ngón tay ngày xưa tôi mong mỏi anh sẽ luôn đan chặt trong những ngày mưa lạnh, rốt cuộc chỉ mình tôi trơ trọi, ướt sũng. Giờ đây, dù bàn tay Nam đã to lớn và ấm nóng hơn trước, nhưng tuyệt nhiên cái lạnh ngày xưa vẫn bấu chặt vào lồng ngực tôi, rõ nét đến không ngờ. Nam thực sự không biết, điều anh mong mỏi hiện tại, chỉ là cảm giác tội lỗi mà ngày xưa anh đã từng bỏ rơi tôi.
Chắc hẳn anh không hề biết, tôi đã chống chọi với sự cô đơn và mất niềm tin trong căn phòng mười sáu mét vuông với những làn khói thuốc, những bản nhạc buồn và cả những giọt nước mắt như thế nào. Mọi thứ giờ đây đã thuộc về xưa cũ. Cũ đến mức chẳng buồn nhắc lại. Sợi dây liên hệ của quá khứ đã đứt từ lâu lắm rồi, Nam ạ. Đến giờ anh vẫn không nhận ra sao?
Tôi gỡ từng ngón tay của Nam ra khỏi bàn tay, cảm giác như gỡ từng ký ức ra khỏi cuộc sống hiện tại. Rằng, tình yêu ngày ấy đã trôi xa lắm rồi. Nói như cách của Đinh Nhiên, nó đã trôi tuột vào dĩ vãng, chẳng thể nào quay trở lại được. Có chăng chỉ là những dấu vết mờ ảo khi vô tình gặp lại nhau. Chỉ vậy thôi.
Tôi chia tay Nam khi trời vừa điểm cơn mưa. Chúng tôi chọn cho mình những hướng đi ngược nhau, như thể chấp nhận một sự thật dửng dưng. Tình yêu của chúng tôi, ví như làn hơi ấm bốc ra từ tách cà phê nóng hổi, và mất hút đi trong màn mưa lạnh giá.
4.
Tôi gặp Đinh Nhiên lần cuối trước khi cô nàng ra sân bay đến thành phố London xinh đẹp. Với tất cả tuổi trẻ, chúng tôi đã lao vào một tình yêu không có hạnh phúc. Tôi nói đùa với cô nàng, rằng lần này cô ta lại bỏ tôi một mình, trơ trọi giữa Sài Gòn. Dĩ nhiên chỉ là một khoảng thời gian thôi. Đinh Nhiên nói với tôi sẽ dành một phần tuổi trẻ của mình để làm việc tại một đất nước mà cô yêu mến từ những ngày còn bé. Cô nàng sẽ quay trở về sớm. Và bảo tôi hãy coi như đây là một kỳ nghỉ ngắn để trải nghiệm những điều mới mẻ, một hành trình từ giã nỗi buồn của cô.
Giữa phi trường, Đinh Nhiên ôm tôi thật lâu. Cô gái này, từ giờ đã sống đúng với cảm xúc của chính mình, không còn cái kiểu cảm xúc phía trong và biểu hiện bên ngoài trái ngược nhau nữa. Dẫu sao thì việc đó chẳng ích lợi gì khi cứ phải cố gắng ngụy tạo một cách đầy mệt mỏi như vậy.
- Này cô gái Vecchio, rồi mày sẽ hạnh phúc thôi.
- Còn mày thì sao?
- Tao sẽ ổn.
- Tại sao?
- Vì những điều xưa cũ, thì phải trôi về quá khứ.
Cả hai chúng tôi đều cười, những nụ cười thành thật. Đinh Nhiên nói đúng, rồi những điều xưa cũ gây ám ảnh sẽ biến mất, chỉ còn niềm tin sẽ sinh sôi ngày này qua ngày khác. Như lúc này, với niềm tin và hi vọng dành cho hạnh phúc của nhau, tôi cảm thấy mọi thứ đang bắt đầu tươi sáng.
Sài Gòn trong những ngày này, những cơn mưa đã qua lâu lắm rồi.
