Có phải bạn đang muốn hỏi về cái gã to cao, tóc bờm ngựa, đeo khuyên tai bên trái đang chúi mũi vào chiếc laptop ở cái bàn góc cuối quán không? Đó là một gã khá thú vị. Chính xác thì gã là chủ của quán cà phê tranh ở một con hẻm nhỏ Sài Gòn, thích đọc thơ cách tân hìn thức, nghe nhạc Đỗ Bảo và mê viết tiểu thuyết. Gã có một hình xăm khá đẹp phía bả vai. Và cũng đã trải qua vài ba cuộc tình chớp nhoáng, nhưng hẳn nhiên không để lại bất cứ dấu vết nào rõ rệt.
Gã sở hửu cái tên khá thu hút: Đan Du.
Cuộc sống của gã rất phẳng lặng, nếu không muốn nói là đơn điệu. Và rồi, như một sự sắp đặt tình cờ nào đó mà gã không thể giải thích bằng lời, cuộc sống của gã bỗng dưng bị xáo trộn bởi một cô gái… lạ hoắc.
Hình như gã còn khá trẻ, chắc cũng không vượt quá tuổi hai mươi lăm là mấy.
Bạn cảm thấy ấn tượng với nụ cười của gã à? Chịu thôi, dường như gã luôn trung thành với kiểu cười nhếch môi lạnh lùng như vậy. Nếu bỏ gã vào giữa một rừng đàn ông rồi đi tìm, chắc cũng không quá khó khăn để nhận ra. Nhưng nói chung nếu ai đã nhìn thấy gã một lần, chắc chắn sẽ kể lại rất chi tiết về con người gã mà không cần phải suy nghĩ. Chắc chắn là vậy.
***
Nàng là một cô gái cá tính và xinh xắn ở Phố Núi, nước da trắng như sương sớm, và đôi môi lúc nào cũng đỏ. Nàng sở hữu duy nhất hình xăm đôi cánh thiên thần ở sau bả vai, và nếu bạn vô tình nhìn thấy chúng, bạn có thể lầm tưởng nàng là một thiên thần thực sự nào đó đang đi lạc trên Trái Đất này.
Nàng rời Đà Lạt, nghĩ việc ở vị trí quản lý nhân sự ở một khách sạn 5 sao sang trọng bậc nhất thành phố. Nàng ghé Nha Trang, thuê xe máy vi vu khắp các đường phố, chụp vài post ảnh không cầu kỳ với dải cát trắng mịn. Rồi nàng đứng thật lâu trước biển, hét thật to, biển trả lại cho nàng hàng nghìn con sóng vỗ xô bờ trắng xóa. Hả hê, nàng đón nhanh chuyến xe lên Sài Gòn để thử sức với một công việc mà nhiều người cho là rồ dại, sau khi đã bỏ đi một công việc ổn định và bắt đầu lại từ con số không.
Nàng ghé một quán cà phê nhỏ trong thành phố này, tự chọn cho mình ly Latte Macchiato ba tầng cùng vài miếng khoai tây chiên từ thực đơn của quán. Nàng chăm chú nhìn quanh nơi đang ngồi. Quán nhỏ nhưng ấm cúng, trên tường treo rất nhiều bức tranh theo trường phái siêu thực, người xem có thể tự cảm nhận chúng theo cách mà họ tưởng tượng. So với việc bị đám họa sĩ dẫn dắt vào một không gian định sẵn, nàng thấy những bức tranh siêu thực nơi đây cực kỳ ấn tượng.
Nàng dừng mắt trước một bức tranh phong cảnh siêu thực. Nàng bỗng nhớ Đà Lạt, nếu nàng ở đó, có lẽ anh ta lại dắt nàng đi đến những nơi mà nàng chẳng có chút gì hứng thú, nếu không muốn nói là chán ngấy. Những nơi đó thực sự vô vị và nhàm chán. Nàng lấy điện thoại trong túi xách, bấm vội số của anh ta và nói một câu chia tay khá ngắn gọn: “Chào anh, có lẽ giờ này anh đang nằm trườn ở nhà và ngấu nghiến thời gian bằng những trận đấu cúp C1 Châu Âu, nhưng em sẽ nói ngắn gọn thôi, em muốn chia tay. Em đã xin nghỉ việc, đến Sài Gòn và chuẩn bị cho buổi phỏng vấn vị trí DJ vào chiều nay. Vậy nhé, đừng tìm em!”.
Nàng quăng chiếc điện thoại vào túi xách. Nước mắt thay nhau rớt xuống trên gò má, ướt đẫm.
Gã ngồi ở chiếc bàn sát bên, nhanh tay cầm bịch khăn giấy đưa tới trước mặt nàng:
– Đây, nếu không muốn lớp phấn trôi đi thì cầm lấy!
Nàng quay sang nhìn gã, gã tuyệt nhiên không nhìn nàng lấy một lần (theo cảm nhận của nàng thì như vậy). Nàng rút vội một chiếc khăn giấy, định đưa lên mặt lau nước mắt thì gã tiếp lời:
– Nhìn cô chẳng giống một DJ gì cả, lại còn vì nó mà chia tay bạn trai, rõ dở hơi.
Nàng vò chiếc khăn giấy vừa mới rút, quăng trả lại nguyên bịch khăn giấy lên bàn gã, rồi tự đưa tay lau sạch những giọt nước mắt còn sót lại trên gương mặt.
– Tôi sẽ xem đây là câu nói bất lịch sự nhất mà mình từng nghe!
Gã vẫn thản nhiên nhìn về phía những bức tranh treo trên tường, tuyệt nhiên không quay sang nhìn mặt nàng lấy một lần.
Gã vươn vai, làm động tác thư giãn cơ bắp. Cánh tay to lớn của gã vô tình đụng trúng ly Latte Macchiato của nàng khiến nó chảy đầy trên bàn và đổ xuống chiếc váy kẻ ca rô màu đỏ nhung nàng chuẩn bị cho buổi phỏng vấn. Như một phản xạ, nàng đứng bật dậy, nhìn thẳng vào mặt hắn (lúc này thì hắn mới thực sự nhìn thẳng vào mặt nàng), giọng bực tức:
– Anh định trả thù tôi đấy à?
– Tôi không cố ý. – Gã vội nhìn sang hướng khác.
– Này, ngay cả câu xin lỗi anh cũng không biết nói à?
Nàng khoác túi xách lao vội như bay ra ngoài quán, sau khi đã đặt yên vị tờ một trăm nghìn đồng cho phần thức uống mà nàng chưa kịp thưởng thức trọn vẹn. Hay đúng hơn là nàng không muốn nhìn thấy cái bản mặt khó ưa của tên khách hàng kỳ quái vừa tặng cho nàng một chiếc váy kẻ cá rô màu đỏ nhung có lẫn hương vị và màu sắc của thức uống Latte Macchiato.
Nàng nhanh chân chạy đến một shop quần áo gần đấy, loay hoay chọn cho mình một chiếc váy phù hợp với ý thích, trong đầu suy nghĩ về câu nói sẽ biện minh cho việc đến trễ buổi phỏng vấn xin việc mà nàng đã liều lĩnh đánh đổi mọi thứ. Chẳng có mẫu nào làm nàng vừa ý, cuối cùng nàng quyết định chọn chiếc váy gần giống với chiếc nàng đang mặc trên người, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Nàng có cảm tưởng mùi vị của ly Latte Macchiato đang phảng phất khắp người nàng, chứ không phải mùi nước hoa oải hương mà nàng đang xịt lấy xịt để hòng che đậy. Dĩ nhiên, nàng không có đủ thời gian để ngâm mình vào bồn nước nhằm rửa trôi đi dư vị của thứ thức uống nàng yêu thích.
Nàng đến trễ. Lúc nàng mơ hồ hiểu được câu nói của anh quản lý thì tai nàng cũng kịp nghe rõ mọi âm thanh xung quanh sau khi chạy hổn hển lên tầng 3.
– Cảm ơn em đã đến, chúng tôi đã tìm được ứng viên phù hợp – Anh quản lý đã nói với nàng như vậy.
Nàng lủi thủi quay về phòng trọ đã nhờ người bạn thuê sẵn từ trước. Căn phòng chật hẹp, tường phủ mạng nhện và khắp nơi đầy phân chuột. Có lẽ đây là căn phòng tệ nhất mà nàng từng ở. Bỏ việc lên Sài Gòn chỉ để ở một căn phòng đầy chuột và mạng nhện, thật chẳng ra làm sao. Nàng kiểm tra lại tài khoản, với số tiền này, nàng có thể ở lại đây một tháng với điều kiện không cần ăn và chỉ hít không khí để sống. Vậy nên, ngày mai nàng sẽ đi tìm việc.
Nàng nhận được hàng chục cái lắc đầu ở những nơi nàng đến xin việc, cho đến khi mệt rã rời mới nhận ra mình lại ghé đến quán cà phê cũ. Nàng khát, nàng muốn uống Latte Macchiato đã từng gián đoạn vì một tên dở hơi. Nàng tự nhủ sẽ uống một hơi đến nửa ly trước khi một tên quái dị khác làm đổ vào người nàng thêm một lần nữa, nếu điều đó lại xảy ra.
– Ly này tôi mời vì chuyện lần trước.
– Hả? Lại là anh?
– Chứ cô nghĩ là ai, tôi là chủ quán cà phê tranh ở đây.
– Tôi sẽ tự trả phần thức uống, không cần anh bận tâm. Và giờ thì mời anh bước ra khỏi bàn của tôi ngay lập tức.
– Yên tâm, tôi sẽ không sơ ý như bữa trước đâu. Lần này tôi nghiêm túc xin lỗi cô.
Nàng chẳng thèm nhìn gã, quay mặt đi chỗ khác, lơ đãng nhìn những bức tranh treo trên tường.
– Có vẻ cô đang tìm việc nhỉ? – Gã nhìn xấp hồ sơ mà cô để ngổn ngang trên bàn, vẻ ái ngại – Dường như đó cũng một phần là lỗi của tôi. Nếu không chê, tôi có thể giúp cô tìm một công việc tạm thời, được chứ?
Tối hôm đó, nàng nằm vắt tay lên trán, suy nghĩ về câu nói của gã. Những suy nghĩ miên man, mâu thuẫn trong trí óc nàng. Cuối cùng, nàng đành dẹp bỏ tự ái, ghé lại quán cà phê tranh của gã vào buổi trưa vài ngày sau đó.
– Nhớ vụ lần trước chứ, tôi cần một công việc.
– Tôi cứ tưởng cô không đến nữa cơ. – Gã thoáng cười, kiểu cười nhếch môi quen thuộc.
Nàng im lặng.
– Làm một ly Latte Macchiato quen thuộc chứ? Muốn nghe một bài hát sôi động không?
Không cần nàng đồng ý, gã nhanh chóng chọn ngay bản Applause của Lady Gaga mà nàng ưa thích. Gã pha chế thức uống cực kỳ thành thạo, dù rất ít khi gã tự tay vào quầy pha thức uống cho khách. Ly Latte Macchiato này còn ngon hơn những ly nàng từng uống trước đó.
– Vừa đúng lúc nhân viên chạy bàn của tôi xin nghỉ, tôi phải làm thay mấy ngày nay. Nếu thích, cô có thể ở lại đây, ngoài tiền lương thì cơm ăn ba bữa và trông quán luôn cho tôi. Thế nào?
Ngay ngày hôm sau, nàng chuyển tới sống tại quán của gã. Nàng làm quần quật từ sáng đến tối, so với công việc cũ thì công việc hiện tại khiến nàng mệt mỏi, nhưng còn đỡ hơn một công việc nhàm chán, mà nàng thì không thích sự đơn điệu. Những bức tranh trong quán làm nàng thích thú, nàng có thể lau chùi chúng mỗi ngày, như thể nó là những kỷ vật mà nàng từng được tặng.
Gã luôn ngồi ở dãy bàn góc quán, chăm chú viết bản thảo cho cuốn tiểu thuyết của gã. Nhiều lúc hứng chí, gã gọi nàng lại giữa lúc quán đang đông khách, chỉ để hỏi vài ba câu tầm phào cho tác phẩm của gã.
– Này, em đã từng yêu ai chưa? À quên, thậm chí em còn chia tay hắn ta nữa mà, chẳng phải lúc em đang nói chuyện điện thoại sao?
Nàng không nói gì.
– Em tin không, đôi khi người ta yêu nhau qua sự im lặng.
– Hãy thôi cái việc suy nghĩ vớ vẩn của anh đi.
Nàng nói giọng cáu gắt, rồi tiếp tục công việc, bỏ lại gã với hàng đống ý tưởng cho cuốn tiểu thuyết sắp xuất bản. Trông nàng cứ như một con thoi, còn gã thì lại quá ung dung với các chương sắp tới của mình. Thật hài hước.
***
Nàng gặp Dennis, một anh chàng ngoại quốc ưa ghé quán cà phê và thưởng thức những bức tranh. Anh ta đến đây rất đều đặn vào mỗi thứ tư hàng tuần. Nàng kể cho anh ta nghe về Đà Lạt, khi anh ta cứ mải chăm chú nhìn những bức tranh phong cảnh siêu thực mà nàng từng ấn tượng. Nhiều lần gã còn thấy nàng đi chơi cùng với Dennis. Điều đó khiến gã buồn bã và thất vọng, mặc dù phần lớn thời gian trong ngày của nàng đều ở quán của gã.
Tối đó, gã say vật vã, gã đập cửa quán cà phê rầm rầm. Nàng hoang mang, lôi gã vào trong quán. Gã bất ngờ dồn nàng vào góc tường, chỉ tay lên trán, nói vài ba câu trong tình trạng say khướt:
– Có biết làm trái tim người khác xốn xang là ác lắm không hả?
Nàng thấy tim mình đập dữ dội, và khi nàng bắt đầu lấy lại bình tĩnh thì gương mặt gã đang từ từ áp sát lấy nàng. Nàng chẳng biết phải làm gì trong tình huống này, sẽ chủ động đón nhận nụ hôn từ gã hay dùng hết sức lực mà tát cho gã một cái đau điếng. Nhưng rồi, không cần nàng phải lựa chọn, gã đã bất ngờ nôn khắp người nàng. Lần thứ hai cơ thể nàng pha lẫn tạp chất, nhưng ngày càng tịnh tiến theo chiều hướng xấu.
Nàng dìu gã lên chiếc ghế dài của quán, bật một bản nhạc rock ầm ĩ nào đó rồi chui nhanh vào phòng tắm. Tim nàng vẫn đập rộn ràng khi nhớ lại câu nói của gã. Nàng để cơ thể trôi bồng bềnh trong bồn tắm cùng một đống suy nghĩ hỗn độn trong đầu, thấy mình có thể chết đuối giữa một đại dương cảm xúc.
Sáng hôm sau, mọi thứ vẫn diễn ra như cũ. Gã vẫn lặng im chăm chú vào đống bản thảo đang viết dở, nàng vẫn tỉ mẩn lau chùi cẩn thận từng bức tranh theo trường phái siêu thực đầy ấn tượng.
– Chuyện hôm qua, cho tôi xin lỗi, thú thật là tôi cũng không nhớ mình đã nói gì – Gã cất lời.
– Đừng bận tâm. – Nàng thoáng ngập ngừng.
Gã lao vội ra ngoài quán, ánh nắng chói chang chiếu qua kẽ hở của cánh cửa gã vừa mở. Nàng thấy trước mắt mình từng bức tranh động đậy, có một thứ gì đó chực vỡ. Nhưng thực sự thì chẳng có thứ gì đang muốn vỡ cả.
Nàng xin nghỉ việc, nàng bảo với gã là Dennis muốn lên Đà Lạt du lịch. Anh cần một hướng dẫn viên giúp anh khám phá những nơi đẹp nhất của xứ sở sương mù. Nàng nhận lời, vì một khoản thù lao không hề nhỏ, phần vì nàng cũng muốn trở lại thăm gia đình.
– Em sẽ quay lại với… hắn ta?
– Ai cơ?
– Cái gã em nói chia tay qua điện thoại.
– Chẳng biết nữa, nếu anh ta đủ thành ý.
Gã thấy tim mình uất nghẹn, gã nhìn nàng không chớp mắt. Rồi gã bước đến cây dương cầm cổ đặt ngay ngắn ở góc quán, chẳng mấy khi nàng thấy gã chạm vào nó, nàng cứ nghĩ dương cầm chỉ là vật trang trí cho không gian của quán. Gã chơi bản I’m still loving you của Scorpion, gã cứ chơi đi chơi lại bản nhạc đó suốt ba mươi phút. Rồi gã quay trở lại với tập bản thảo dở dang của mình, nhưng tuyệt nhiên chẳng thể viết được một chữ.
Nàng ra đi vào một buổi sáng sớm, để lại cho gã một lá thư ngắn gọn:
“Xin lỗi vì ra đi mà không chào anh một tiếng. Có thể tôi sẽ về lại Đà Lạt, cũng có thể sẽ tìm cách theo đuổi đam mê từng bỏ dở. Nếu có dịp ghé Sài Gòn, hãy pha cho tôi ly Latte Macchiato điêu luyện của anh nhé”
Gã lôi tập bản thảo, nhưng không phải để viết tiếp. Từng ngón tay của gã muốn viết những thứ dành cho nàng:
“Anh đã từng hỏi em nghĩ thế nào với một tình yêu mà chỉ cần im lặng. Em biết không, từ khi em đặt chân vào quán, anh đã tự dặn lòng không được xốn xang. Anh vờ như một kẻ thô lỗ và vô duyên nhất mà anh có thể, chỉ để xua đuổi bóng hình em đang in sâu trong tâm trí. Và cuối cùng thì anh đã làm được, nhưng rồi em một lần nữa bước vào cuộc đời anh. Lần thứ hai, anh không thể chiến thẳng cảm xúc của mình.
Anh thích cảm giác nhìn em suy tư và im lặng, như cái cách em ngồi thật lâu trước khi nói lời chia tay hắn. Ngay lúc đó, anh biết mình phải trở thành chỗ dựa vững chắc để kéo em ra những suy nghĩ nhập nhằng không đáng có.
Anh giả vờ say rượu, nhưng chẳng đủ can đảm để hôn vào môi em. Một cô gái xinh xắn như em chắc chắn là tâm điểm của bao nhiêu người đàn ông ngoài phố. Dennis thích em, có lẽ anh ta sẽ tìm đủ mọi cách để khiến một cô gái như em xiêu lòng. Chỉ nghĩ đến thôi anh đã không thể kìm chế được, anh đã chơi bản I’m still loving you đến khi những ngón tay tứa máu, nhưng vẫn không dám nói thẳng trước mặt em rằng anh yêu em”
Gã ngồi bần thần một lúc lâu trong quán cà phê. Có thể gã sẽ mất nàng mãi mãi, có thể nàng sẽ yêu Dennis hoặc quay trở lại với gã người yêu nàng từng chia tay. Gã vo tròn tờ giấy bản thảo vừa viết và quăng vào thùng rác.
Gã phải đi, một điều gì đó thôi thúc gã. Gã không thể ngồi mãi ở quán cà phê này như vậy được. Vậy nên, gã sẽ đi Đà Lạt ngay bây giờ.