Tuổi Trẻ Nào Rồi Cũng Sẽ Qua

Lượt đọc: 192 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Gã thất nghiệp và cuộc tình phi vật chất

❊ ❊ ❊

Ngay cái thời điểm chỉ tiêu của công ty tăng lên gấp đôi, gã cảm thấy ngộp thở. Những deadline liên tục bị trì hoãn khiến gã chóng mặt. Và vào một ngày không thể đẹp trời hơn được nữa, lão team leader nhẹ nhàng đến bên gã, đặt lên bàn một phong bì và tiền lương tháng vừa rồi. Vậy là, gã thất nghiệp.

Có lẽ gã đã tiên đoán trước sự việc. Gã ung dung đẩy ghế, khoác chéo túi sang hông, bỏ áo ra khỏi cạp quần, bước đi một cách chễm chệ như người mẫu nam bước trên sàn catwalk. Trông gã thật oai vệ, khác hẳn những tên ủ dột đồng cảnh ngộ đang gục mặt trên bàn. Gì chứ, thứ công ty bóc lột này, gã rủa thầm.

Để kỷ niệm lần thất nghiệp thứ mười trong cuộc đời, gã đạp xe một vòng quanh Sài Gòn, và bước vội vào một tiệm thức ăn nhanh nào đó với bộ mặt nám khói. Trông mặt gã cứ như miếng thịt bò cháy khét được kẹp vào giữa hai miếng bánh hình tròn của phần hambuger vừa mới mua trên tay, nóng hổi. Ở một góc khuất, gã lôi chiếc ví rách te tua được người bạn gái cũ tặng ngày trước, gã bắt đầu đếm vài đồng bạc lẻ còn sót lại cộng với mớ tiền lương của tháng trước vừa được nhận. Chậc, với số tiền này, gã có thể trụ lại đây ba tháng, với điều kiện: không cần ăn và chỉ hít không khí.

Gã lao vào xin việc như điên, những email xin việc được gã gửi đi liên tục. Đáp lại là hộp thư trống trơn, thậm chí còn không có lấy một email quảng cáo. Lũ hèn hạ, chỉ đăng tuyển để bỏ vào chi phí tuyển dụng, chiêu này gã biết thừa. Thời buổi kinh tế khó khăn, người nào người nấy đều xài thủ đoạn. Gã chép miệng, với những kẻ thành thật đến ngô nghê như gã, thật khó để có thể thích nghi với đủ thứ lừa lọc nơi thành phố.

Đôi lúc gã định giấu nhẹm những thứ thông tin gây bất lợi cho khách hàng mà gã lôi kéo, nhưng lương tâm gã không cho phép, cuối cùng thì gã chẳng thu được lợi lộc gì. Đổi lại gã thấy tâm hồn thanh thản. Nhưng tâm hồn thanh thản không nuôi được cái bụng đói. Đời thật buồn cười.

Gã muốn bám lại Sài Gòn. Mỗi ngày gã đi bộ một quãng xa đến một tiệm cơm bình dân, mua một phần cơm hộp với giá rẻ nhất Sài Gòn và xin cơm thêm miễn phí. Về nhà, gã tách ra làm hai phần, một dành cho bữa trưa và phần còn lại cho bữa tối. Cứ thế gã sống cho qua một ngày với chi phí chưa đến hai mươi ngàn đồng và chờ mail tuyển dụng. Gã dùng tất cả mọi biện pháp để cố mọc rễ nơi mảnh đất cằn cỗi này. Ban ngày gã đứng phát tờ rơi, ban đêm gã chạy bàn cho một quán bar náo nhiệt. Những chiếc rễ gã cắm vào Sài Gòn bầm dập te tua bởi nắng nóng khói bụi và những tiếng nhạc xập xình đinh tai nhức óc. Lần đầu tiên gã thấy thương cho đôi chân thì ít, mà xót xa cho sự gắng gượng của gã thì nhiều.

Gã hai mươi lăm tuổi. Ở tuổi này, bạn bè gã đã có việc làm ổn định với mức thu nhập cao. Còn gã vẫn dậm chân tại chỗ. Cái mà gã hơn bạn bè là số lượng công ty gã từng làm, giờ đây đã không còn đếm trên đầu ngón tay nữa mà chuyển sang đếm thêm đầu ngón chân. Gã từ chối tiếp xúc với bạn bè, kể cả bạn đồng nghiệp cũ. Cái câu nói muôn thuở mỗi khi gặp nhau, ê đang làm gì bồ, gã thấy bối rối và có phần bực bội. Thất nghiệp, hỏi mãi.

Gã tìm mọi cách để kiếm tiền. Gã tập tọe viết thơ đăng báo. Một tháng họa hoằn lắm mới được một bài thơ được chọn. Tiền nhuận bút chỉ đủ uống cà phê, hoặc vài hộp cơm cho qua ngày. Văn chương hạ giới rẻ như bèo, gã nghĩ thầm. Vậy là gã gác bút, hay nói đúng hơn là gã bẻ gãy cây bút bi vào cái lần thứ hai gã nhận được tiền nhuận bút. Đành từ giã mộng văn chương.

Mỗi tối gã nằm vắt tay lên trán, nghĩ cách làm giàu. Gã nghĩ mỏi mòn, mồ hôi ứa ra như tắm mà vẫn chẳng lóe ra được chút ánh sáng nào. Cuộc đời như trêu ngươi gã, học xong bốn năm đại học, từng làm mười công ty cũng chỉ được làm việc ở vị trí sale sản phẩm. Còn những vị trí đúng chuyên ngành dĩ nhiên chẳng dành phần cho một kẻ xa lạ như gã, nếu gã không để sẵn phong bì. Gã làm gì có sẵn phong bì chứ, chuyện buồn cười.

Ngày lại qua ngày, quanh quẩn. Gã bắt đầu thấy cơ thể mình nổi mốc, dù gã tắm gội khá kỹ lưỡng.

Gã thường lui tới góc công viên đối diện nhà thờ Đức Bà, tự chọn cho mình một chỗ ngồi nào đó ngắm để ngắm phố xá, xe cộ đi lại. Gã chẳng có tiền để mua một phần cà phê để nhâm nhi, tiền bạc với gã giờ đã thành điều xa xỉ, dù thứ rẻ tiền như cà phê hè phố gã cũng không đủ tiền mua. Mà ngồi không thì chán, gã tự pha trà bỏ vào chai nước cũ mang theo. Hình như gã đang tạo ra trào lưu mới thì phải, trà bệt. Thú vị thật.

Ngồi chán thì gã lại nằm ườn ra cỏ, người bảo vệ công viên đã chán chê nhắc nhở cái thằng ăn không ngồi rồi ra công viên uống trà bệt như gã, nên cũng bỏ mặc, sau lần thứ mười tám gã vẫn cứ như đàn gảy tai trâu. Chuyện, nằm chút thì có sao. Gã cứ nằm và đếm lá bay từ trên cây rớt xuống. Cứ sau mỗi trận gió, lá trên cây bay lả tả, xào xạc. Nhiều lúc gã ngủ quên ở công viên. Thật là nhàn rỗi.

Lần này công viên có thêm một kẻ rỗi hơi giống gã. Cô nàng quần bò ngồi gốc cây phía đối diện. Gã quan sát nàng, nhận ra giữa gã và nàng như hai bản sao hoàn chỉnh. Gã ngồi thì nàng ngồi, gã chán ngồi thì nàng cũng đã nằm. Chỉ khác mỗi phần thức uống. Gã uống trà bệt thì nàng chọn chanh bệt.

Có lần, gã đánh bạo. Lần sang hỏi chuyện nàng.

- Làm quen nhé.

- Ừ.

- Không đi làm à?

- Không.

- Thất nghiệp hả?

- Thì sao?

- Giống tui.

- Ừm.

- Trà bệt không?

- Chanh bệt ngon hơn.

Vậy là quen. Có thêm một kẻ thất nghiệp, gã cảm thấy đỡ cô đơn. Giờ gã có hai đối tượng để quan tâm, một là email xin việc chờ phản hồi, hai là cô nàng thất nghiệp mới quen ở công viên. Cuộc sống có vẻ thú đi hơn đôi chút.

Chán tâm sự ở công viên, gã chở nàng ra quán nước mía vỉa hè. Cuộc nói chuyện cũng được thăng tiến từ cấp công viên sang cấp vỉa hè. Chắc lần sau gã phải chở nàng sang quán cà phê bên kia đường để nói chuyện cấp phố xá. Gã sẽ làm, nếu như gã xin được một công việc.

Thời gian làm việc của gã chủ yếu dồn vào buổi tối, bắt đầu từ lúc chín giờ. Gã là một tay chạy bàn tại quán bar. Khách ra vào liên tục, gã chạy bở hơi tai. Nhiều người thương tình, nhét cho gã vài chục. Đôi lúc gã nhận được cả tiền boa và nguyên bàn tay đặt ngay hạ bộ, thật lố bịch. Gã muốn tát vô mặt gã đàn ông biến thái không phân biệt rạch ròi giới tính. Nhưng đồng tiền làm gã mờ mắt, gã thu tay lại, lui qua bàn khác dọn dẹp. Như chưa có chuyện gì xảy ra. Hình như gã thấy gã không còn là gã.

Gã vẫn gặp nàng vào ban ngày ở góc công viên cũ. Câu chuyện giữa gã và nàng chủ yếu được nói ở cấp vỉa hè.

- Dám yêu một kẻ thất nghiệp không?

- Sao không?

- Không hối hận?

- Không.

Vậy là yêu. Để tăng tính lãng mạn cho ngày đầu yêu nhau, gã chở nàng trên chiếc xe cà tàng, băng qua phố xá. Chiếc xe chết máy chừng chục lần, chắc nó cũng nổi mốc y chang gã. Gã chở nàng qua KFC rồi Mc Dolnald, nàng nuốt nước bọt ừng ực. Gã lướt qua shop quần áo hàng hiệu, nàng neo lại ánh nhìn. Gã băng qua cửa hàng điện thoại iphone, nàng quên chiếc điện thoại nghe gọi đang đổ chuông. Rồi gã dừng lại tại một quán ăn tồi tàn trong một con hẻm cũng tồi tàn. Quán có sẵn trà đá, đỡ phải đưa nàng đi uống nước.

Gã cứ tiếp tục bám lại Sài Gòn với cái tình yêu phi vật chất. Đôi lúc gã cười thầm, không có tiền vẫn có tình yêu đấy thôi. Điều đó làm gã có động lực để cố gắng tìm một công việc và một ngày nào đó sẽ dẫn nàng về ở cùng phòng trọ.

Gã tiếp tục công việc chạy bàn với hy vọng nhận được một chút tiền boa mỗi tối. Gã đã quen với việc sống bằng tiền thừa của khách. Kệ, miễn là có tiền, gã chẳng quan tâm những bàn tay đi lạc nữa. Nàng thấy gã, chết trân. Mắt gã mờ đi, nàng đang mặc chiếc váy bó sát bóng lưỡng ngắn cũn cỡn, người xức đầy nước hoa và tay cầm iphone sang trọng. Lúc gã nhìn thấy nàng mặc quần bò thì nàng đã xinh rồi, giờ khoác lên người những thứ xa xỉ đó càng khiến nàng nổi bật.

Người đàn ông già bước đến bên nàng, ôm eo và hôn hít lên vai lên tóc. Họ đi lướt qua mặt gã đến chiếc bàn đặt sẵn. Ngay lúc đó, gã chẳng biết mình phải sống sao cho hết cuộc đời dài.

Dự án Ebolic #66 Chụp sách: Sói Đánh máy: Quyptit, Đức Anh, Danny, Minh Trang, Cabu, Linh Nguyen, Danny, Mai Vương Chánh Soát lỗi: Tornad, Minh Trang Điều hành & xuất bản: Tornad Ngày hoàn thành: 3/9/2018
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.