Tuổi Trẻ Nào Rồi Cũng Sẽ Qua

Lượt đọc: 189 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Oromia

❊ ❊ ❊

Lần nào đến Oromia, Nguyên cũng chọn ngồi cạnh dương cầm. Đó là một cây dương cầm cũ, ít nhiều vương dấu tích của thời gian, nhưng luôn được lau chùi kỹ lưỡng. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ quen thuộc, luôn luôn đặt ngay ngắn lọ thủy tinh phủ ánh xanh dìu dịu đến hút mắt của phần soda bạc hà cho Nguyên, và tách capuccino nâu sữa ấm nóng cho tôi. Mọi thứ vẫn luôn là như thế, không thay đổi.

Từ phía đối diện, tôi luôn chăm chú nhìn vào cái màu sắc xanh thẫm mang hương vị bạc hạ ấy. Rằng đối với tôi, nó luôn ẩn chứa sự lạc quan và nhẹ nhàng, một chút hy vọng và tràn đầy tin yêu vào cuộc sống. Điều đó làm tôi liên tưởng đến Nguyên, và nhận thấy cậu ấy cũng sở hữu tất cả những tính cách đặc trưng như vậy.

Giữa Nguyên và soda vị bạc hà ắt hẳn là có sự đồng nhất với nhau. Điều đó làm tôi cảm thấy cậu ấy thật khác biệt và thú vị.

Chiều, những đợt nắng cuối cùng len qua những áng mây bàng bạc trải khắp không gian Oromia một màu vàng nhè nhẹ. Tôi đưa mắt nhìn khắp các ngóc ngách của quán, cho đến khi dừng lại trước cây dương cầm đặt ngay ngắn bên cạnh. Oromia đẹp như một bức tranh lúc xế chiều, đó là lý do tại sao Nguyên luôn canh thời gian thật chuẩn xác mỗi khi đến đây.

Lại nói tới cây dương cầm đặt ngay ngắn nơi góc tường cạnh cửa sổ.

Đó là một cây dương cầm trắng đã ngả màu, nhìn như một quý cô sang trọng đã có tuổi. Khi những tia nắng yếu ớt xuyên qua cửa kính và đậu trên từng phím đàn, chúng tạo nên một cảm giác hoài cổ và đẹp nhẹ nhàng. Phải chăng đó là lý do Nguyên chưa từng chọn một chỗ ngồi nào khác khi tới đây, kể cả phải chờ đợi khá lâu khi một ai vô tình ngồi vào đó?

- Này, có chuyện gì thế? – Nguyên hỏi, sau khi đặt quyển sách đang đọc dở trên tay xuống bàn, khẽ nhấp một ngụm soda bạc hà đang tan đá.

- À không, chỉ là tớ cảm thấy cây dương cầm thật đẹp.

- Vậy à?

- Ừ, cậu có biết chơi dương cầm không Nguyên? – Tôi hỏi.

- Nói thật thì tớ chỉ biết chơi duy nhất một bản nhạc thôi. Nếu không ngại, tớ sẽ chơi để tặng cậu nhé.

Tôi gật đầu. Nguyên nhẹ nhàng tiến về phía dương cầm, ngồi ngay ngắn trên ghế, tay cậu ấy đặt nhẹ trên phím đàn để định hình các nốt nhạc trong đầu. Oromia lúc xế chiều thưa thớt khách, khi chúng tôi bước vào chỉ thấy lác đác vài người đang ngồi rải rác trong quán. Đây không phải lần đầu tiên tôi quan sát Nguyên ở vị trí gần đến vậy. Nhưng khi ánh nắng chiều rải đều lên mái tóc dài, len qua những ngón tay lướt nhẹ trên những phím đàn, cùng với gương mặt đang hòa trong từng nốt nhạc của cậu ấy, tôi cảm thấy đó là một Nguyên nào đó mà tôi chưa từng biết. Rằng, cậu ấy thật đẹp và cuốn hút.

Những nốt nhạc cuối cùng đã kết thúc cho sự chuyển động khéo léo của những ngón tay nhỏ nhắn. Những tiếng vỗ tay khẽ ngân lên để tán thưởng màn biểu diễn vừa rồi, điều đó làm Nguyên có phần ngại ngùng. Trái hẳn với sự hãnh diện của tôi đang dâng cao trong lồng ngực.

- Cậu chơi hay thật đấy – Tôi ngạc nhiên nói.

- Cảm ơn cậu, Minh.

- Đó là Full Elise đúng không nhỉ?

- Ừ, cậu cũng biết hả. Tớ chỉ còn nhớ mỗi bản nhạc đó thôi.

- Nó có ý nghĩa gì với cậu sao?

- Không có gì đặc biệt cả. Chỉ là một bản nhạc Beethoveen viết cho người tình của ông ấy. Nghe thật lãng mạn đúng không. Cậu biết đấy, tớ không thể sáng tác một bản nhạc hay đến vậy cho người mình yêu, nhưng tớ muốn cả đời này sẽ chơi một bản nhạc duy nhất dành cho người ấy. Cậu thấy có tuyệt không?

Tôi không nói gì, chỉ mỉm cười.

Ai sẽ là người khiến Nguyên có thể dành cả cuộc đời để chơi đi chơi lại một bản nhạc độc tấu hay đến như vậy? Chắc hẳn sẽ là một anh chàng tuyệt vời nào đó, cũng lạc quan và yêu đời, cũng tràn đầy tin yêu và biết hy vọng, như Nguyên?

Những đợt nắng chiều cuối cùng cũng đã tắt, trả lại cho Oromia những ngọn đèn neon sáng lóa. Tôi nhìn về tách capuccino đã nguội của mình, rồi tự hỏi, liệu rằng với sắc nâu sóng sánh tượng trưng cho sự trầm tính và nội tâm kia, có khi nào là mẫu người để cho Nguyên lựa chọn?

Và rồi, tôi chìm vào trong suy nghĩ miên man của mình như những tia nắng chiều đã chìm vào đêm tối, không lối thoát.

2..

Sài Gòn như một chiếc hộp thu nhỏ có thể nhốt hàng triệu người trong đó. Sở dĩ tôi nói vậy là hầu như tất cả không gian trong thành phố đều kín, từ tòa nhà, cao ốc, hộp đêm, quán cà phê… đều là những chiếc hộp đẹp đẽ đầy mê hoặc. Tôi thích những thiết kế mở để có thể nhìn thấy bầu trời hoặc cảm nhận được dòng nước chảy dưới chân mình chẳng hạn. Có lẽ tôi sẽ không còn cảm giác tù túng như khi ngồi làm việc trong văn phòng với những bức tường dựng lên san sát.

Những lúc như vậy, tôi và Nguyên thường chọn cách ngồi trên khán đài của một hồ bơi nào đấy, lặng lẽ quan sát bầu trời trên cao và làn nước trong xanh ngay bên dưới. Một cảm giác an yên và chậm rãi, khác xa với những vòng xe đang lao mình hối hả ngoài kia.

Mỗi khi không còn gì để nói nữa, tôi và Nguyên lại ngồi ngay ngắn và cặm cụi vào những bức vẽ. Học cùng ngành và cùng trường đại học, tôi và cậu ấy trở nên thân thiết. Nhiều lúc tôi không thể định nghĩa mối quan hệ của chúng tôi là gì. Đó có phải là một tình bạn đơn thuần không, khi giữa tôi và Nguyên vẫn còn những khoảng cách xa xăm nào đó được phủ kín bằng sự tin tưởng và quý mến lẫn nhau.

Nhưng dù cho nó có tên gọi là gì đi nữa, thì rõ ràng cuộc sống đã rất dịu dàng với tôi, khi bên cạnh tôi là một cô gái luôn sẵn sàng chia sẻ những nỗi buồn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào giữa lòng thành phố nhộn nhịp này. Điều đó làm tôi có phần hạnh phúc hơn hẳn so với việc nhốt mình trong căn phòng trọ ọp ẹp và ẩm thấp.

- Mùa hè nóng thật đấy. Cậu có muốn bơi không Nguyên? – Tôi hỏi.

- Có chứ. Minh biết không, tớ luôn muốn hòa mình vào dòng nước xanh biếc kia và để cơ thể trôi không định hướng. Tớ thử nhiều lần rồi. Cảm giác tuyệt lắm.

- Lần sau chúng ta đi bơi nhé.

- Đồng ý.

- Cậu… đã tìm được ai để chơi bản Full Elise chưa nhỉ? – Tôi bất giác hỏi, rồi ngạc nhiên khi thấy mình lại buông ra câu hỏi đó.

- Hiện tại thì chưa – Nguyên khẽ cười sau khi đáp lại.

Tôi bỗng mường tượng giai về điệu Full Elise mà Nguyên đã chơi trong Oromia. Đó là lần đầu tiên và duy nhất Nguyên chơi bản nhạc ấy, tặng tôi. Điều đó làm tôi cảm thấy mình thật may mắn. Bản nhạc cậu ấy dành trọn cuộc đời để nắn nót trên từng phím dương cầm cho một nửa còn lại, và tôi là người được thưởng thức đầu tiên, rõ ràng là ý nghĩa lắm chứ.

Ngồi bên cạnh, tôi có thể dễ dàng nhìn xem Nguyên đang vẽ gì. Đúng như tôi nghĩ, cậu ấy luôn chọn màu xanh làm chủ đạo, thành ra mọi nét vẽ đều nhẹ nhàng và phóng khoáng. Nguyên vẽ một cô gái trôi bồng bềnh trên biển, mái tóc được buông xõa rất đẹp. Tôi có cảm tưởng đó là Nguyên, cùng với tình yêu xanh vợi mà cậu ấy ao ước đắm chìm trong đó.

Về phần tôi, chẳng hiểu sao tôi lại chọn vẽ một cây dương cầm cổ điển trong bối cảnh sắc trời xanh lơ phía trên đầu và dòng nước mát lạnh ngay bên dưới như lúc này. Và rồi tôi nhận ra, hình ảnh Nguyên chăm chú chơi bản nhạc dưới ánh nắng chiều dìu dịu đã in sâu vào tâm trí tôi mọi lúc. Tôi yêu khuôn mặt thánh thiện của cậu ấy, yêu cách cậu ấy thả hồn theo từng giai điệu và yêu luôn ước muốn chơi đàn cho người nào đó mà Nguyên sẽ yêu sau này.

Và tôi thầm nghĩ, giá như tôi có thể là người con trai đó thì tốt biết mấy.

3..

Sau khi ra trường, tôi làm việc trong một công ty thiết kế mà tôi đang làm cho đến tận bây giờ. Còn Nguyên làm cho một công ty truyền thông nhỏ. Công việc cuốn chúng tôi vào một vòng xoáy bận rộn và thỉnh thoảng tìm đến Oromia như một thói quen cố hữu để xua đi sự mệt mỏi.

Và vẫn luôn là thứ thức uống ánh xanh đặt trong lọ thủy tinh đẹp đẽ dành cho Nguyên, cùng với tách cappuccino nâu đậm ít sữa của tôi.

Những lúc như vậy, tôi thèm nghe tiếng đàn của Nguyên khủng khiếp. Nhưng tôi không thể nào sỗ sàng đề nghị với cậu rằng, hãy chơi bản nhạc Full Elise một lần được không. Dĩ nhiên là không thể. Bản nhạc đó Nguyên dành cho người cậu ấy sẽ yêu, không phải để trình diễn cho một người với chức danh “bạn” như tôi được.

- Người con trai đó… như thế nào vậy? – Tôi ấp úng hỏi.

- Không rõ nữa, nhưng nếu anh ấy thích bản nhạc đó, hãy nói với tớ, tớ sẽ chơi đến khi nào anh ấy không muốn nghe nữa thì thôi. Cậu có thấy điều đó giống như người ta đang tận hưởng lại lần đầu yêu nhau không Minh? Rằng nó sẽ không bao giờ cũ cả, bằng việc nghe lại Full Elise, mọi thứ vẫn như lúc mới đầu.

Tôi im lặng, mà thực ra cũng không biết phải nói gì lúc này. Nhìn về phía dương cầm, trong lòng dấy lên một nỗi buồn cũ kỹ nào đó mà tôi không rõ tên. Giá mà có ai đó chơi giúp tôi một bản nhạc ngay lúc này, có lẽ tâm trạng tôi cũng sẽ được xoa dịu đi đôi chút.

Hay rồi một nỗi buồn mới tinh nào đó sẽ được nhóm lên, khi tôi chợt nhận ra người đang lướt những ngón tay mềm mại trên phím dương cầm kia, không phải là Nguyên?

***

Công ty hỏi tôi về việc chuyển nhân sự ra Hà Nội, chẳng hiểu sao tôi lại đồng ý. Ra Hà Nội, nghĩa là tôi chấp nhận mỗi buổi chiều không ghé Oromia, và những lúc chán chường không tìm đến khán đài hồ bơi để hí hoáy một bức vẽ nào đó. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc tôi sẽ không còn gặp Nguyên.

Sống ở thủ đô, tôi phải thích nghi với mọi thứ từ đầu. Công việc bận rộn và việc ổn định cuộc sống mới cuốn phăng những suy nghĩ của tôi về Nguyên. Điều đó làm tôi cảm thấy có phần dễ chịu, và bớt lo nghĩ. Vậy mà cảm giác thiếu thốn một thứ gì đó vẫn len lỏi vào tâm trí tôi mỗi ngày, bất kể ngày đêm.

Tôi gặp Phiên, cô bạn đồng nghiệp dễ thương khi vừa mới chuyển đến chỗ làm mới. Phải mất một thời gian, tôi mới nhận ra tình cảm Phiên dành cho tôi khác hẳn mối quan hệ đồng nghiệp, nhưng vẫn chưa đủ để tôi có thể mở lòng mình và việc tôi chọn cách bỏ trốn lên Hà Nội, không phải để mong đợi vào một tình yêu khác, ngoài Nguyên.

Nhưng rồi ý nghĩ đó được dập tắt một cách kỳ lạ, như thể người ta chơi trò nhúng đầu lọc thuốc lá đang cháy dở vào gạt tàn. Hình ảnh Phiên ngồi ngay ngắn bên cạnh cây dương cầm và chơi một bản nhạc bất hủ nào đó mà tôi không rõ tên, đã xâm chiếm tất cả tâm trí tôi về một không gian xưa cũ.

- Em có thể chơi bản Full Elise được không? – Tôi hỏi.

- Anh thích bản đó à?

- Ừ.

- Vậy em sẽ chơi bản nhạc đó nhé.

Tôi chấp nhận tình cảm của Phiên sau tất cả những ảo giác của lý trí, về giai điệu Full Elise đã in sâu vào trong tiềm thức, như một kẻ mộng du. Để rồi, đi bên cạnh tôi là người con gái xinh xắn thu hút mọi ánh nhìn của những người đàn ông ngoài phố, nhưng lại khiến cho suy nghĩ của tôi càng thêm mê man và không lối thoát.

Tôi tự trấn an bản thân bằng việc yêu một cô gái dành trọn từng phím dương cầm cho mình. Nhưng liệu điều đó có thực sự đúng đắn không, khi mà những giai điệu cứ cuốn tôi về một hình ảnh xưa cũ, trong đó có Nguyên. Giờ này cậu ấy đang làm gì? Cậu ấy đã có người yêu chưa? Tôi không hề biết, hoặc là tôi không thực sự mong muốn được biết. Và rồi, tôi nghĩ đến Phiên, cảm giác xót xa len lỏi, bởi bên cạnh tôi là một cô gái yêu mình nhiều đến vậy, mà tại sao tôi lại nghĩ về một cô gái khác.

4.

Nguyên chủ động nhắn tin cho tôi qua điện thoại. Trong tin nhắn, không có gì ngoài hỏi thăm sức khỏe, công việc và cuộc sống. Khi lướt đến đoạn cuối cùng, cậu ấy nói nhớ tôi. Như thể một đốm lửa nhỏ nhóm cho một mùa đông lạnh giá, điều đó làm tôi cảm thấy ấm áp.

Đôi khi tôi không hiểu nổi cảm xúc của chính mình. Rằng tôi rất muốn gặp và nói chuyện với Nguyên đến khủng khiếp, nhưng rồi, tôi lại chọn cách im lặng và trả lời qua quýt với những tin nhắn đến từ Nguyên. Hoặc chính tôi cũng không có sự lựa chọn nào khác, vì giờ đây tôi đã cách xa cậu ấy cả nghìn cây số, và tôi lại không thuộc tuýp người có thể mở lời qua điện thoại. Vậy nên, mọi thứ cứ dần dần trở nên im lìm đến buồn bã.

Những ngày này, Phiên bận đi công tác, vì vậy tôi phải đối diện với nỗi cô đơn của mình một cách thụ động. Mà giả sử có Phiên ở đây, tôi vẫn cảm thấy cô đơn, có điều nó được che lấp đi khi có một ai đó bên cạnh. Nhưng vẫn là cô đơn.

Tôi chạy trốn sự cô đơn bằng cách chui vào một hộp đêm và uống rượu đến điên cuồng. Giữa cơn say, ranh giới giữa ảo và thực mỏng manh như sợi chỉ. Ai đó nói, khi say, chính là lúc con người ta sống thật nhất. Và tôi không phải trường hợp ngoại lệ. Với chất xúc tác chếnh choáng kia, tôi thấy mình đã khơi gợi phần người thật bấy lâu bị lãng quên ở tận ngóc ngách nào đó của cuộc sống.

Và tôi có thể can đảm đứng trước mặt Nguyên để nói rằng, người cậu dành trọn cả đời để chơi bản nhạc ấy có thể là tớ được không? Tôi sẽ nói như vậy, không do dự. Chỉ tiếc là, tôi không thể gặp mặt cậu ấy, lúc này.

Cơn say làm tôi vật vã, và phải khó khăn lắm mới có thể quay trở lại căn phòng trọ ọp ẹp mười sáu mét vuông của mình. Những thứ lỉnh kỉnh trong túi quần từ ví tiền, điện thoại, chìa khóa xe, được tôi quăng bừa bãi trên giường. Màn hình xanh nhờ nhợ báo tám cuộc gọi nhỡ từ Phiên, nhưng tôi chẳng buồn gọi lại. Mà thật sự thì người tôi muốn gặp ngay lúc này không phải Phiên.

Ảo giác kéo tôi quay ngược thời gian và nhìn thấy Nguyên đứng trước cửa, khuôn mặt đượm buồn và nhìn tôi đầy vẻ thương hại. Tôi chực lao đến, nhưng cơ thể nặng trịch không thể cử động nổi. Nguyên bước đến, ân cần như mọi lần, cậu ấy vẫn luôn dịu dàng đến bên tôi mỗi khi tôi cần nhưng đến tận bây giờ tôi mới nhận ra điều đó.

Tôi định chồm dậy, nhìn thẳng vào Nguyên và tiến lại gần cô ấy để đặt một nụ hôn, nhưng rồi ảo ảnh biến mất, trả lại cho tôi gương mặt Phiên với đôi mắt nhắm hờ. Ngay lúc đó, tôi biết mình vừa làm một chuyện rồ dại. Rằng tôi chấp nhận yêu Phiên để che dấu cho sự cô đơn, rằng tôi chỉ huyễn hoặc mình về giai điệu Full Elise của Phiên, nhưng tôi lại khát khao mãnh liệt khi nhìn thấy ngón tay Nguyên buông lơi trên bàn phím.

Và sự thật mang đến cho tôi nỗi ân hận, cả sự tổn thương nơi Phiên. Giây phút ấy, nước mắt tôi, nước mắt Phiên, nhòe nhoẹt và tuôn rơi ở hai cảm xúc trái ngược. Nhưng dù ở cảm xúc nào, thì dư vị của nó đều là nỗi ám ảnh cho phần đời còn lại của chúng tôi sau này.

Phiên chủ động chia tay tôi, kết thúc cho những chuỗi ngày sống trong tình cảm nhập nhằng đan xen. Tôi biết mình nợ Phiên nhiều lắm. Dù Phiên không nói ra, nhưng qua hành động, tôi biết Phiên chủ động tha thứ cho tôi. Nhưng điều đó chỉ khiến tôi thêm dằn vặt.

Cuối cùng, tôi quyết định sẽ chuyển công tác lại Sài Gòn. Tôi những tưởng Hà Nội sẽ giúp tôi xoa dịu và quên lãng đi tình cảm âm thầm dành cho Nguyên, nhưng rồi, chỉ còn lại ký ức buồn và không thể xóa bỏ. Rõ ràng, từ sai lầm này đã dẫn đến sai lầm khác. Vấn đề không phải là tôi sống và làm việc ở đâu, mà là tự trong thâm tâm, tôi đã không thể giải quyết được cảm xúc cố hữu của mình.

5.

Nguyên đón tôi tại sân bay, điều đó làm tôi có phần ngạc nhiên. Cậu ấy thay đổi đôi chút, gầy và trầm tính hơn. Khi tôi hỏi, Nguyên chỉ nói do công việc bận rộn, và cậu ấy không có đủ thời gian để chăm chút cho bản thân. Tôi và Nguyên lại đến Oromia như một thói quen khó bỏ. Cuối tuần, quán đông người, nhưng có lẽ do Nguyên đã đặt bàn trước, nên chúng tôi vẫn sở hữu được vị trí yêu thích.

Trên bàn vẫn là hai màu sắc đối lập quen thuộc. Điều đó làm tôi cảm tưởng như mọi thứ vẫn vẹn nguyên như ngày hôm qua, dù sự thật thì đã gần một năm từ khi tôi bỏ Nguyên lại Sài Gòn.

Và lời hẹn một cuộc thả trôi dưới dòng nước xanh ở hồ bơi vẫn chưa được thực hiện.

- Tớ đã đồng ý sang Úc để học thêm nghiệp vụ rồi – Nguyên mở lời.

- Bao lâu?

- Khoảng hai năm gì đấy. Có thể sớm hơn. Tôi im lặng.

Một năm trước, chính tôi đã bỏ Nguyên lại Sài Gòn một mình. Nhưng tôi không thể tin rằng, đến lượt tôi phải đón nhận nỗi cô đơn khi một ai đó rời xa, dẫu biết rằng, người ra đi hay ở lại cũng đều chung một tâm thế không mong muốn, có chăng chỉ là khác nhau ở sự lựa chọn thôi.

- Cậu có giận tớ không? – Tôi hỏi thầm, đủ để Nguyên nghe thấy.

- Về chuyện gì?

- Vì tớ đã bỏ cậu ở lại.

Đến lượt Nguyên im lặng.

- Tớ đã không nghĩ đến cảm nhận của cậu.

- Nếu đó là sự lựa chọn của cậu, tớ không thể làm khác được – Nguyên khẽ nói.

- Và giờ cậu bỏ đi như một sự trả thù thích đáng dành cho tớ.

Cả hai chúng tôi lần lượt chìm vào im lặng. Dù Oromia khá ồn ào lúc về chiều, nhưng khoảng lặng mà cả hai chúng tôi để lại đủ để trong tim mỗi người có thể cảm nhận được. Tôi nhìn xoáy sâu vào tách capuccino đang nguội, và nghĩ về mối quan hệ giữa tôi và Nguyên. Cảm tưởng như tình cảm đó đã thôi không còn nồng ấm như một năm trước, nó đã thoáng vương sắc nâu ảm đạm.

6.

Tôi gửi mail cho Nguyên (từ căn phòng trọ đã có phần khá khẩm hơn trước) tới đất nước Úc xa xôi mà cậu ấy đang sống. Đó là một email khá dài, và tôi không nghĩ mình có thể viết nhiều đến vậy. Chỉ biết rằng khi gửi xong email đó, tôi đã cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.

“Nguyên biết không, từ khi đặt chân đến Hà Nội, tớ đã cảm thấy cô đơn thực sự. Không phải cô đơn vì sống một mình ở thủ đô, mà là cô đơn với chính cảm xúc mà tớ không thể giải tỏa.

Rõ ràng, tớ có thể tìm một ai đó để khỏa lấp chúng đi. Và tớ đã làm như vậy, cuối cùng, chẳng khỏa lấp được gì, chỉ làm cho cuộc sống của tớ ngày càng bế tắc.

Tớ nhớ Oromia, nhớ khán đài trên cao nhìn những dòng người bơi lội. Với tớ, được ở bên cạnh cậu cuộc sống đang diễn ra thực sự, không như việc tớ đang huyễn hoặc mình rằng mọi thứ vẫn ổn, dù không có cậu kề bên.

Cậu có cảm thấy cuộc sống rất công bằng không. Một năm trước tớ đã bỏ đi, và giờ đây đến lượt cậu. Rõ ràng là tớ phải nếm trải cảm giác như cậu đã từng thì mới cảm nhận thấu đáo được. Nhưng có một điều tớ biết, thực sự biết đó là dù cậu có ở bên cạnh tớ hay cách xa như khoảng cách hiện giờ thì tớ vẫn có thể cảm nhận rõ tình cảm của mình như thế nào.

Và điều cuối cùng, tớ muốn hỏi cậu rằng, bản nhạc Full Elise ấy, cậu có thể chơi cho mình tớ nghe được không?

7.

Nguyên phản hồi lại email cho tôi. Những dòng chữ như nhảy múa trước mặt, và thực sự khiến tôi muốn vỡ òa:

“Tớ đã chờ rất lâu để cậu hỏi về bản nhạc đó, chẳng phải Minh là người đầu tiên được nghe nó sao.

Cậu có nhớ khi chúng ta ngồi trên khán đài hồ bơi và cùng vẽ không. Tớ đã rất ngạc nhiên khi cậu vẽ về dương cầm. Tớ đã ước giá như cậu có thể hỏi tớ sớm hơn, thì có lẽ tớ sẽ không cô độc giữa thành phố Sài Gòn, và cậu cũng không phải chuyển đến Hà Nội. Nhưng rồi, khoảng cách chỉ khiến tớ nhận ra tớ cần cậu nhiều đến mức nào. Nhiều đến mức tớ phải nhắn tin và nói nhớ cậu.

Giờ thì tớ đang theo đuổi ước mơ của mình. Được du học ở Úc là một cơ hội quá lớn với tớ. Hơn nữa, tớ muốn cậu hiểu rõ cảm xúc của mình hơn khi không có tớ ở bên cạnh. Nhưng giờ điều đó không còn quan trọng nữa. Vì tớ đã được nghe điều tớ muốn rồi.

Và câu hỏi của cậu ấy, dĩ nhiên, tớ đồng ý.

Dự án Ebolic #66 Chụp sách: Sói Đánh máy: Quyptit, Đức Anh, Danny, Minh Trang, Cabu, Linh Nguyen, Danny, Mai Vương Chánh Soát lỗi: Tornad, Minh Trang Điều hành & xuất bản: Tornad Ngày hoàn thành: 3/9/2018
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.