Đệ tử Phi Tiên Môn nghi hoặc nhìn những bóng người đang độn vào hư không kia, không biết đã xảy ra chuyện gì mà lại kinh động đến các trưởng lão môn phái.
Thậm chí ngay cả chưởng giáo cũng đích thân xuất quan, rõ ràng không phải chuyện nhỏ.
Họ đều là đệ tử bình thường, sao có thể tiếp xúc được với những đại sự như thế này, thường thì chỉ đứng xem náo nhiệt.
Dẫu sao thì cũng chẳng liên quan gì đến họ, thậm chí chẳng có chút lợi lộc nào.
Chỉ là hôm nay, các bí cảnh trong phạm vi môn phái cứ nối tiếp nhau biến mất, nghe đồn là bị một con yêu thú khủng bố nuốt chửng.
Tình hình cụ thể ra sao thì không ai hay biết, dù sao cũng chẳng có ai tận mắt nhìn thấy con yêu thú đó.
Nhưng bí cảnh biến mất lại ảnh hưởng rất lớn đến họ. Với thân phận đệ tử bình thường, họ vẫn cần phải vào bí cảnh rèn luyện, tìm kiếm cơ duyên. Giờ đến nơi tìm kiếm cơ duyên cũng không còn, thì sau này phải sống sao đây?
Một số đệ tử mới nhập môn vô cùng lo lắng, chỉ mong không phải vừa vào môn phái chưa được bao lâu, đã phải nhảy việc sang môn phái khác.
Ngay cả bí cảnh để tu luyện cũng không còn, thì tương lai phát triển của môn phái này coi như chấm hết.
Góc tây nam, xung quanh tòa nhà cao nhất.
Khi ngày càng tiến lại gần, trái tim Lâm Phàm đập thình thịch.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi đến Chân Tiên Giới, hắn đến nhà người ta mà đường đường chính chính đi cướp bóc.
Từ đằng xa, hắn đã thấy một con yêu thú đang phủ phục ở đó, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Mà đại môn lại nằm ngay phía sau mông con yêu thú này, rõ ràng nếu không giải quyết được nó thì tuyệt đối không thể nào tiến vào.
Cảm nhận được hơi thở của người lạ, yêu thú mở đôi mắt màu vàng kim, lớp lông vàng óng tỏa ra hơi thở cao quý. Với loại đệ tử tạp dịch như thế này, nó còn chẳng buồn nuốt.
"Ở đây cấm đệ tử tạp dịch đi vào, cút." Yêu thú cất tiếng.
Lâm Phàm hơi khó chịu, hắn không ngờ người ở Chân Tiên Giới ngang ngược thì thôi, nay đến cả con yêu thú giữ cửa cũng phách lối đến thế.
Đệ tử tạp dịch thì đã sao?
Hắn thực sự muốn hiểu, đệ tử tạp dịch rốt cuộc thì làm sao, chẳng lẽ lại bị coi thường đến mức đó sao?
"Nhìn kìa, đằng sau ngươi có người ngoài hành tinh." Lâm Phàm chỉ tay ra phía sau, vẻ mặt kinh ngạc hô lên.
Yêu thú không hiểu gã đệ tử tạp dịch này đang nói thứ gì, sau đó quay đầu lại, tò mò nhìn ngó, chẳng có gì cả, không có gì cả, nó vô cùng tức giận. Thế nhưng ngay khi quay đầu lại, đồng tử màu vàng kim đột nhiên co rút mạnh.
Gã đệ tử tạp dịch vốn đứng đằng xa, không biết từ lúc nào đã xuất hiện ngay trước mặt nó.
"Ngươi..." Yêu thú muốn gầm lên, nhưng "bạch" một tiếng, cái đầu đã bị đối phương ấn xuống đất.
"Ngậm cái miệng của ngươi lại, hãy tiếp nhận tình yêu của ta dành cho ngươi đi." Lâm Phàm năm ngón tay siết chặt, giáng thẳng một quyền vào đầu nó, sức mạnh mênh mông truyền ra, chấn nát con yêu thú này.
Chỉ là Bán Thần cảnh thôi, kiêu ngạo cái gì chứ.
Sau đó, hắn vội vàng thu thi thể vào trong nhẫn trữ vật.
Thánh Thổ Châu đang sống trong nhẫn trữ vật còn chẳng biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì. Khoảng thời gian này, toàn những thứ kỳ quái bay vào, làm nó sợ tới mức bay loạn xạ, còn tưởng nơi này biến thành bãi rác rồi.
Lúc này, nhìn thấy thêm một cái xác yêu thú trôi vào, nó chẳng biết phải nói gì nữa.
Tên này rốt cuộc đang làm cái gì ở bên ngoài thế không biết.
"Hừ, yêu thú nhỏ bé, tuổi còn trẻ mà đã phách lối thế này, lớn lên còn ra thể thống gì nữa." Lâm Phàm lắc đầu, dù sao cũng chẳng còn cơ hội lớn lên nữa rồi, một quyền đánh chết, cũng coi như là sự giải thoát cho nó. Tất nhiên, thi thể vẫn phải giữ lại, lúc nào đói bụng còn có thể nướng ăn.
Động tĩnh ở đây rất nhỏ, không hề gây chú ý.
Đối với đám người Phi Tiên Môn mà nói, họ vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra ở đây.
Trước cửa đá, Lâm Phàm đặt bàn tay lên đó, hơi tiếc nuối, cánh cửa đá này chẳng ra sao cả, không có giá trị tái chế.
Bùm!
Sức mạnh va chạm, cánh cửa vỡ tan tành.
Sau đó, hắn nóng lòng tiến vào, bắt đầu quét sạch mọi thứ bên trong.
Nơi cất giữ đan dược của Phi Tiên Môn tất nhiên không thể coi thường. Dẫu sao cũng là một trong thập đại môn phái tiên đạo, có thể nghèo đến mức nào chứ, chắc chắn phải thu hoạch sạch sẽ.
Một lượng lớn đan dược liên tục không ngừng bị cướp đoạt vào trong nhẫn trữ vật.
Thánh Thổ Châu ở bên trong cảm thấy rất buồn bực. Khi nhìn thấy những điểm sáng mênh mông bay đến, nó còn tưởng là thứ gì, nhưng khi nhìn rõ thì sững sờ đến mức ngây người.
Trong chớp mắt, nó đã bị biển đan dược bao phủ.
"Sao có thể như vậy, lấy đâu ra nhiều đan dược thế này."
"Tên này rốt cuộc đang làm cái gì ở bên ngoài chứ."
Lúc này, Lâm Phàm đứng giữa căn phòng cất giữ đan dược, vung tay lên, vô số đan dược biến mất, cuối cùng bên trong trống trơn, ngay cả một viên đan dược cấp thấp nhất cũng không còn.
"Biện pháp an ninh của Phi Tiên Môn này thấp quá, đã cướp sạch đan dược bên trong rồi mà vẫn chưa có ai tới."
Lâm Phàm cảm thán, thốt lên kinh khủng, nếu là ở Viêm Hoa Tông thì chuyện này tuyệt đối không thể nào xảy ra.
Xung quanh trống rỗng, trên mỗi tầng giá bày đan dược đều sạch bong.
Còn việc trong này có bao nhiêu tiên đan thượng thừa, đã không còn quan trọng nữa. Đồ tốt thì chắc chắn phải mang về từ từ nghiên cứu.
Bước ra khỏi cửa đá.
Một luồng gió lạnh thổi tới.
"Chà, cơn gió này thổi cứ như là bị người ta phát hiện vậy." Lâm Phàm cười, nhìn về phía dáng vẻ môn phái đằng xa, các đệ tử vẫn đang làm việc của mình, không hề phát hiện ra tình trạng khác thường ở đây.
Góc đông bắc.
Nơi cất giữ công pháp.
Lần này thì không còn lén lút nữa, mà là đường đường chính chính đi về phía đó.
Một đệ tử đi ngang qua, thấy nụ cười trên khóe miệng Lâm Phàm có chút quái dị, nghi hoặc hỏi: "Vị sư đệ này, ngươi đi đâu thế?"
Lâm Phàm nhìn đối phương, thản nhiên đáp: "Đi dọn sạch công pháp của môn phái đây."
"Hả?"
Chưa kịp để đệ tử này phản ứng lại, bóng dáng Lâm Phàm đã sớm đi về phía xa.
"Thần kinh!"
Trong mắt đệ tử này, vị sư đệ này chắc chắn là có vấn đề về não, bằng không tuyệt đối sẽ không nói ra những lời ngu ngốc như vậy.
Công pháp ở đây chính là căn cơ của Phi Tiên Môn, các tiên pháp hàng đầu đều được bày đặt tại đây.
Đồng thời do Thư Tiên canh giữ, không có lệnh của môn phái thì không ai được phép lại gần.
Khi Lâm Phàm tới đây, Thư Tiên đã cảm nhận được hơi thở lạ lẫm này.
"Đệ tử tạp dịch, cút về nơi ngươi nên ở đi, đây không phải nơi ngươi có thể tới." Một giọng nói trầm hùng nổ vang trong tâm trí Lâm Phàm.
Giọng nói mang ý cảnh cáo, như thể nếu còn dám tiến lên bước nữa thì hậu quả tự chịu.
Lâm Phàm không hề nghe theo, đây đã là điểm đến cuối cùng rồi, chắc chắn phải đường đường chính chính. Cho dù bị phát hiện thì đã sao, ít nhất những thứ cần lấy đều đã ở trước mắt rồi.
Cho dù chân họ có chạy nhanh như chớp, thì chắc chắn trước khi họ tới, hắn đã dọn sạch đồ rồi.
Thư Tiên phát hiện gã đệ tử tạp dịch này có chút phách lối, trước lời cảnh cáo của nó mà lại thờ ơ, còn dám tới gần, đây là mất trí hay tưởng đây là trò đùa?
Trước cửa gỗ, một trang sách trôi nổi bay ra, trên trang sách có những thần văn màu vàng kim, tỏa ra từng luồng thần huy.
"Thật đúng là thần kỳ." Khi Lâm Phàm nhìn thấy trang sách này, còn có chút kinh ngạc, dù sao hắn cũng chưa bao giờ nhìn thấy những thứ này.
Không ngờ đến cả trang sách cũng có thể thành tiên, nhưng nghĩ đến cái ghế đá kia, hắn cũng thấy bình thường.
Dẫu sao, đến cái ghế còn thành tinh được, một trang sách thì sao lại không thể.
"Bản Thư Tiên bảo ngươi dừng lại, ngươi chẳng lẽ không nghe hiểu?" Thư Tiên quát lớn, chỉ cần đối phương còn dám bước một bước, ắt sẽ phản kích.
Mà Lâm Phàm không nói một lời, tiếp tục đi về phía trước.
"Láo xược, không biết nghe lời khuyên." Thư Tiên quát lên một tiếng, ánh sáng vàng bùng nổ từ bản thể, mỗi một tia sáng đều giống như gai ánh sáng, tỏa ra tứ phương tám hướng.
Uy thế tạo ra vô cùng mênh mông, uy vũ.
Đúng lúc này, trên bề mặt trang sách, một vòng xoáy đen ngòm hiện ra, xoay chuyển như con quay. Tại điểm trung tâm đó, dường như là một lỗ đen, có thể hút sạch mọi thứ xung quanh.
"Hừ, tên đệ tử tạp dịch ngu muội, dám tìm chết, vậy thì đừng trách Bản Thư Tiên. Đây là thế giới sách của Bản Thư Tiên, chỉ cần bị hút vào, ngươi sẽ vĩnh viễn không thể thoát ra."
"Là đệ tử Phi Tiên Môn mà không biết quy củ môn phái, vậy thì hãy..."
Thư Tiên chưa nói xong thì lập tức kinh hoàng, một bàn tay tát mạnh nó lên cửa.
Lâm Phàm năm ngón tay siết lại, vò nát trang giấy thành một cục, "Thật phiền phức, cái vòng xoáy đen thui đó làm cái gì vậy, đẹp lắm à."
Hắn vô cùng cạn lời, thất vọng cùng cực về Thư Tiên này, vốn tưởng là chiêu thức lợi hại gì, hóa ra là một loại phong ấn.
Nhưng phong ấn có tác dụng không?
Chẳng có tác dụng gì cả.
Đẩy cửa ra, đập vào mắt là cả căn phòng tiên pháp.
Ngửi mùi thôi cũng có thể ngửi thấy hơi thở của thời gian, rõ ràng những tiên pháp này được cất giữ rất lâu rồi, đến mức có mùi mốc.
"Cũng quá dễ dàng rồi, cấp độ an ninh của Phi Tiên Môn này thực sự quá thấp."
Lâm Phàm lắc đầu, cảm thấy hơi thất vọng, vốn tưởng sẽ có chút phiền phức, nhưng nhìn tình hình hiện tại thì chẳng có chút phiền phức nào cả.
"Thu hoạch, thu hoạch."
Vung tay lên, tiên pháp được cất giữ ở đây đều bị Lâm Phàm cho vào nhẫn trữ vật.
Trong thâm sâu môn phái, những Thái Thượng trưởng lão đang bế quan tham ngộ cảnh giới cao hơn liền mở mắt, sắc mặt đại biến, vội vàng xuất quan, họ cảm nhận được một tia không ổn.
Trên mái hiên đại điện môn phái.
Lâm Phàm đặt ghế đá lên mái nhà, sau đó đặt mông ngồi xuống đó, nâng ngón tay lên, nặn ra một giọt máu, hai ngón tay búng một cái, giọt máu bay về phía xa rồi biến mất không dấu vết.
"Vị sư đệ này, ngươi lên cơn thần kinh gì thế, mau xuống ngay, đây là đại điện, ngươi muốn chết à?"
Khi Lâm Phàm ngồi trên đó, đã thu hút không ít đệ tử vây xem. Trong mắt họ, tên này hơi mạnh đấy, nhưng lại không biết sống chết ngồi trên đại điện, chẳng lẽ không biết đây là nơi nào sao?
Trong đám đông, Phong Tiêu Thành nhìn thấy cảnh này, lập tức vui mừng khôn xiết: "Các vị sư huynh, tên này là đệ tử tạp dịch, hắn đang sỉ nhục Phi Tiên Môn chúng ta đấy."
Hắn không ngại châm ngòi thổi gió.
Vốn dĩ vẫn luôn nghĩ cách xử lý tên này, giờ tốt rồi, tên này tự tìm cái chết, ai cũng không cản được.
Chuyện này mà để cao tầng môn phái biết được, thì chẳng phải sẽ bị tát một cái là tiêu đời sao.
"Ngầu, thật sự quá ngầu. Ta nhập môn bốn năm năm rồi, quả thực chưa thấy kẻ nào phách lối như vậy. Cảm giác ngồi trên đó chắc chắn sướng lắm, hoàn toàn là đè đầu cưỡi cổ chưởng giáo rồi."
Nghê Tuyết cũng ở trong đám đông, bắt đầu lo lắng. Nàng vốn muốn im lặng không nói, coi như không biết, nhưng lại không làm được: "Lâm sư huynh, mau xuống đi, đây là chưởng giáo đại điện, ngươi ngồi trên đó là đại nghịch bất đạo đấy."
Lâm Phàm cười, lắc đầu bất lực, sau đó hô lên: "Này, các Thái Thượng trưởng lão của Phi Tiên Môn, chết hết cả rồi à."
Tiếng gọi này vừa phát ra, khiến tất cả mọi người kinh ngạc đến ngây người.
Khả năng tự tìm đường chết này cũng quá cao rồi.
Dám nguyền rủa Thái Thượng trưởng lão, đây đúng là chán sống rồi.
Xem ra không ai cứu nổi hắn nữa rồi.