Vô Địch Thật Cô Đơn

Lượt đọc: 1089 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 0559
Thầy ơi, lên, xử lý cô ta (Canh ba)

❊ ❊ ❊

"Đồ nhi, vi sư rất vui mừng, có được thực lực mà vẫn giữ được một lòng thiện ý, là chuyện tốt." Thiên Tu khen ngợi, vui mừng vì có được người đồ đệ như vậy.

"Đây đều là do thầy dạy bảo tốt, đồ nhi có thể giữ vững bản thân, mang theo thiện ý, cũng là nhờ thường xuyên có thầy ở bên chỉ dẫn." Lâm Phàm tôn kính nói, thầy là tấm gương của hắn, tuy nói thực lực hiện tại mạnh hơn thầy rất nhiều, nhưng tranh giành phong đầu với người khác thì được, chứ không bao giờ tranh với thầy.

"Hai thầy trò này còn biết liêm sỉ không thế?"

Hỏa Dung từ lo lắng sợ hãi trước đó, đến giờ rất muốn chửi bới, tất cả đều là vì hai thầy trò này khiến ông ta không chịu nổi.

Quá vô sỉ, quá không biết xấu hổ.

Không chỉ mình ông có suy nghĩ như vậy, ngay cả đám Chân Tiên này cũng rất muốn gầm thét.

Thiện ý?

Chẳng lẽ bấy nhiêu người đây không phải do tên quỷ kia giết sao.

Mấy chục vị Chân Tiên chết trong tay tên thổ dân này, đó là sự tàn nhẫn cỡ nào.

"Thầy, đồ nhi ra tay trước đây, người cứ đứng xem là được, mấy việc chân tay này không cần phiền thầy đâu." Lâm Phàm cầm côn gai, ánh mắt nhìn quanh: "Nói cho rõ xem, ở đây các người, ai lúc trẻ là đẹp trai nhất?"

Đám Chân Tiên đã tuyệt vọng nghe được lời này liền nhen nhóm hy vọng, chẳng lẽ tên thổ dân này có sở thích đặc biệt gì đó, nếu là người đẹp trai nhất, có khi sẽ không sao.

"Lão phu lúc trẻ đẹp trai nhất." Một lão giả vội vàng nói.

Lâm Phàm nhìn lão giả, hạ côn gai xuống, nở nụ cười thiện ý. Mặt lão giả này còn to gấp đôi hắn, hơn nữa còn vuông vức, vậy mà dám nói lúc trẻ đẹp trai nhất, hắn không tin chút nào.

Đám Chân Tiên thấy tên thổ dân nở nụ cười, càng xác định khả năng này, tên thổ dân này chắc chắn muốn tha cho người đẹp trai nhất.

"Hừ, đám lão già không biết xấu hổ các người, có còn nhớ rõ, năm xưa rốt cuộc ai là người đẹp trai nhất không." Lúc này, một lão giả lên tiếng, mà khi ông ta nói chuyện, sắc mặt mọi người có sự thay đổi rõ rệt.

"Lão phu nhắc nhở các người một chút, nghĩ lại năm xưa, ta Phong Lưu Ma Quân tung hoành Chân Tiên giới, không biết bao nhiêu nữ tử mê luyến bản ma quân. Lấy ngươi ra nói đi, ngươi ba lần bốn lượt đối đầu với lão phu, chẳng phải vì ngươi từng có sư muội đồng môn lúc trẻ, đã hiến thân cho ta, còn ngươi thì ôm hận trong lòng, phải hay không?" Phong Lưu Ma Quân nhìn sang một bên nói.

Lão giả bị chỉ tên hiện vẻ tức giận, bị khơi dậy chuyện đau lòng ngày trước. Ngày xưa ông và sư muội là thanh mai trúc mã, vốn tưởng sư muội sẽ là thê tử của mình, ai ngờ sau khi gặp tên Phong Lưu Ma Quân này, lòng sư muội liền thay đổi.

"Còn ngươi nữa, Hồng Loan nương nương của Thiên Yêu Điện năm xưa, còn mê luyến bản ma quân, cùng lão phu tư bôn dưới ánh trăng, mang đi nữ cường giả duy nhất của Thiên Yêu Điện các người, chuyện này các người còn thừa nhận hay không."

"Dù sao lão phu cứ nói thẳng ở đây, ai đẹp trai nhất, thì không ai khác ngoài ta. Các người có quên, lúc trẻ các người đã sống trong nỗi kinh hoàng cỡ nào không."

Phong Lưu Ma Quân tuy rằng sắc mặt tái nhợt, nhưng vẻ đắc ý lại không giấu vào đâu được, chuyện cũ lại là điều ông ta đắc ý nhất.

Người có mặt ở đây, có mấy ai mà chưa từng bị ông ta làm tổn thương, chỉ cần là nữ tử tuyệt đại mà họ quen biết, đều bị ông ta dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ đi, vì vậy oán hận này mới kết lại.

Lâm Phàm nheo mắt: "Ngươi đẹp trai nhất?"

"Chính là ta." Phong Lưu Ma Quân gật đầu, rất điềm nhiên thừa nhận. Ai mà không có thời huy hoàng, mà huy hoàng của ông ta chính là lúc còn trẻ, còn hiện tại, tuy đã già nhưng khí chất vẫn còn đó.

"Qua đây, ngươi rất được." Lâm Phàm gật đầu, vẫy vẫy tay.

Phong Lưu Ma Quân đi về phía Lâm Phàm.

Bất thình lình.

Lâm Phàm vung côn gai, mang theo uy thế không thể ngăn cản, đập mạnh xuống.

Phong Lưu Ma Quân hoảng sợ tột độ, côn gai trực tiếp oanh kích lên người, máu tươi phun ra phụt một tiếng, bắn tung tóe lên mặt đám Chân Tiên.

"Đồ cặn bã, đây chính là đồ cặn bã." Lâm Phàm giận đến run người, sau đó nhìn về phía đám Chân Tiên: "Các người nhìn xem, đây chính là đáng đời. Đùa giỡn nữ tử, đây là hành vi không tôn trọng nữ giới, càng là kẻ cầm đầu khiến mấy lão già các người độc thân cả đời, đáng chết, các người nói có phải không?"

Đám Chân Tiên ngẩn người, thậm chí muốn khóc, đây rốt cuộc là bài vở gì thế này, sao hở chút là giết người, chẳng lẽ đẹp trai cũng là một cái tội sao?

Nhưng phần lớn Chân Tiên trong lòng vui mừng khôn xiết, rất hả dạ, cuối cùng cũng chết rồi.

"Được rồi, người đẹp trai thứ hai là ai?" Lâm Phàm lắc cổ tay, côn gai buông thõng xuống đất, tiếp tục hỏi.

Lúc này, không ai thừa nhận nữa, trước đó còn tranh nhau giành đẹp trai nhất, giờ thì còn ai dám thừa nhận, đây chẳng phải là tự tìm cái chết sao.

"Không ai thừa nhận à? Thế ai cho rằng mình xấu nhất?" Lâm Phàm hỏi, cái này không ai nói mình đẹp trai, vậy ít nhất cũng có người thừa nhận mình xấu nhất chứ.

Tĩnh lặng, vẫn không ai mở miệng.

Tất cả mọi người đều bị dọa vỡ mật, không dám nói lời nào, có lẽ ngoan ngoãn im lặng mới là an toàn nhất.

"Được thôi, đã vậy thì bắt đầu tùy tiện lựa chọn thật đây. Các người ai bị đập chết thì cũng đừng oán ta, chỉ có thể nói, các người quá ngông cuồng, hậu quả của việc xâm nhập Nguyên Tổ chi địa chính là nghiêm trọng như vậy."

Hắn đã có chút không đợi được nữa, rất muốn đập chết mấy tên này từng đứa một.

Cuối cùng, đến trước mặt một lão giả, giơ côn gai lên. Tên này hắn nhìn khá thuận mắt, nhưng rất tiếc, đây là người hắn cho là đẹp trai thứ hai, người đẹp trai không nên tồn tại trên thế giới này.

"Lâm phong chủ, tha mạng." Lão giả hoảng sợ, mật đắng sắp bị dọa ra ngoài.

Tu đạo mấy trăm năm, không thể chết như vậy được.

"Dừng tay!" Đột nhiên, thiên địa từ phương xa truyền đến một giọng nói.

Giọng nói là nữ, rất bình tĩnh nhưng lại rất dễ nghe, có cảm giác quen thuộc.

Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn một cái, sau đó côn gai hạ xuống, phụt một tiếng, đập chết lão giả này.

"Ngươi..." Chủ nhân của giọng nói từ phương xa kia hiển nhiên cũng không ngờ tới, rõ ràng đã bảo dừng tay mà đối phương vẫn ra tay.

Lâm Phàm không vui: "Ngươi cái gì mà ngươi, là ai thế, mau ra đây. Bảo dừng tay là dừng tay, ngươi tưởng bản phong chủ là chồng ngươi đấy à, sợ vợ à? Dù có là chồng ngươi thì bản phong chủ cũng là đấng nam nhi, mau lên, muốn xuất hiện thì nhanh lên, đừng có lề mề."

"Đồ nhi, người này không có ý tốt." Thiên Tu nói.

Lâm Phàm: "Thầy yên tâm, bất kể thiện hay ác, xem rồi tính sau, cứ thấy quen quen như đã nghe ở đâu đó rồi."

"Người quen à?" Thiên Tu hỏi.

"Không biết, nhưng chắc là có thù." Lâm Phàm nói, người quen của hắn không nhiều, cơ bản những người quen biết đều có chút thù oán với hắn, nhất là mấy cô nàng, cũng chỉ có vài người đó thôi.

Lúc này, phương xa vốn không mây, bỗng có hào quang rực rỡ dâng lên, nhuộm một nửa bầu trời thành muôn hồng nghìn tía.

"Thầy, cách xuất hiện ra vẻ ta đây thế này thật khiến người ta khó chịu." Lâm Phàm điềm nhiên, không hề sợ hãi, bất kể là ai đến, hắn đều không chút sợ hãi.

Huống hồ là một ả đàn bà.

"Rốt cuộc là ai?" Thiên Tu nghi hoặc, không biết rốt cuộc là vị nữ tử nào lại có thực lực này, nếu là bà lão thì đương nhiên không xứng với đồ nhi.

"Khí tức này!" Lão Hắc đứng đó không chút nhúc nhích, lông mày nhíu chặt, cảm thấy hơi quen nhưng nhất thời không nhớ ra, dường như lại có chút khác biệt.

Đám người Chân Tiên giới không biết là ai đến cứu họ.

Họ thầm đoán, chẳng lẽ là nhân tình của ai ở đây đến à?

Nhưng ở đây toàn là độc thân, cũng chỉ có Phong Lưu Ma Quân lúc trẻ kết giao nữ tử khá nhiều, chẳng lẽ là một trong số đó đến cứu người?

Nhưng đáng tiếc, thực lực của tên thổ dân này quá mạnh, đến một người thì có ích gì.

Trừ khi có thực lực kinh người, nhưng rõ ràng là không thể.

Một đạo lưu quang mang theo hào quang, từ phương xa đánh tới, sau đó thản nhiên rơi xuống mặt đất.

"Ồ, bản phong chủ cứ tưởng là ai, hóa ra là cô." Lâm Phàm cười, lại là ả đàn bà này, chẳng lẽ lại đến phong ấn mình?

"Ngươi không phải đã bị ta phong ấn rồi sao, sao lại có thể?" Nữ tử có chút thay đổi biểu cảm.

Lâm Phàm phất tay: "Đừng nói nhảm, ngươi muốn làm gì? Là đến cứu người hay đến xem bản phong chủ giết người?"

"Họ, ngươi không được giết." Nữ tử bình tĩnh nói, biểu cảm lộ ra không phải là quá quen thuộc với đám Chân Tiên này, mà là đến ngăn cản Lâm Phàm giết người.

"Đồ nhi, ai đây?" Thiên Tu đánh giá, hài lòng gật đầu, ngoại hình được, có linh khí, chỉ là chỗ đó hơi nhỏ, thiệt thòi cho đồ nhi của mình quá.

"Thầy, đồ nhi lần trước chẳng phải đã nói với người rồi sao, vốn muốn kiếm cho người đứa trẻ để bế, nhưng cô ta không đồng ý." Lâm Phàm nói.

Thiên Tu nghe vậy liền nhìn về phía nữ tử phương xa: "Tiểu nha đầu, mắt của ngươi có phải không tốt không? Đồ nhi của lão phu anh tuấn tiêu sái thế này, ngươi lại không đồng ý, còn làm đồ nhi ta đau lòng, đáng đánh."

Đột nhiên, Lão Hắc đang yên tĩnh sắc mặt đại biến, buột miệng thốt lên: "Là ngươi, Vạn Quật lão tổ..."

Lão nhìn hồi lâu, cuối cùng cũng nhớ ra gương mặt này là ai, đó chính là Vạn Quật lão tổ đã phong ấn lão vạn năm trước, người phụ nữ cuối cùng trực tiếp xé rách hư không, rời đi hoàn toàn.

"Lão Hắc, ngươi không nhận lầm chứ?" Lâm Phàm hỏi, hắn thì biết Vạn Quật lão tổ, dù sao những hiểm địa do đối phương tạo ra hắn cũng từng đi tham quan rồi, đồ đạc ở đó khá được, hắn rất hài lòng.

Lão Hắc đang chấn động, nhưng rất nhanh liền phản ứng lại: "Chủ nhân, gương mặt giống y hệt, nhưng khí tức có chút không đúng, yếu hơn rất nhiều."

Lâm Phàm nhìn đối phương: "Này, cô em, tiểu đệ của ta nói cô là Vạn Quật lão tổ, có chuyện này không?"

"Đồ nhi, ai thế?" Thiên Tu hỏi.

"Thầy, chẳng phải có một chỗ hiểm địa gọi là Vạn Quật thâm uyên sao, chính là do cô ta tạo ra đấy, xem ra sống cũng vài vạn năm rồi." Lâm Phàm nói, chuyện này cần phải để thầy biết.

"Cái gì?" Thiên Tu nghe vậy, kinh hãi thất sắc: "Mấy vạn năm, thế chẳng phải là lão lão lão yêu bà rồi sao. Đồ nhi, vi sư không đồng ý cho con ở bên lão lão lão yêu bà này đâu, đó không còn là trâu già gặm cỏ non nữa, mà là cổ ngưu gặm cỏ non rồi, không thể để cô ta hời không được."

Sắc mặt nữ tử hơi không vui, Vạn Quật không phải danh hiệu của cô ta, nhưng cô ta không muốn nói nhiều: "Những người này, các ngươi không được giết, nếu không sau này các ngươi sẽ phải hối hận không kịp."

"Khoan đã." Lâm Phàm giơ tay: "Đừng nói hai chữ hối hận với bản phong chủ, bản phong chủ xưa nay chưa từng hối hận bao giờ. Còn về những người này, giết thêm bảy đứa nữa là được, cô có thể đi rồi, đừng có quá ngông cuồng, nếu không cô sẽ phải hối hận đấy."

Hắn không quan tâm đối phương là ai, nếu quá ngông cuồng thì đánh.

"Chấp mê bất ngộ." Nữ tử lắc đầu, mái tóc xanh xõa sau lưng dần dần dao động, một luồng khí tức tản ra từ trên người cô ta.

"Thầy, lên, xử lý cô ta." Lâm Phàm 'bùm' một tiếng biến mất tại chỗ, không nói thêm nữa, hắn ghét ai đó làm vẻ ta đây trước mặt mình, dù là mỹ nữ cũng không được.

"Được, vi sư vẫn chưa từng đánh lão yêu bà sống mấy vạn năm, hôm nay sẽ liên thủ cùng đồ nhi." Thiên Tu đại hỉ, cuối cùng cũng được ra tay, đến lúc phát huy rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:507
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.