Lâm Phàm đứng đó đầy bình thản, sau đó ngẩng đầu lên: "Nhìn cái gì mà nhìn, có giỏi thì xuống đây, xem bản phong chủ đánh cho ngươi phun cả cứt ra thế nào."
Nói xong câu này, chính hắn cũng cảm thấy sao mình lại nói những lời buồn nôn như vậy, chẳng lẽ là vì hôm qua nhìn thấy nhiều quá nên ghi sâu vào ký ức rồi?
"Lý trưởng lão, kẻ này quá đỗi cuồng vọng, hết lần này tới lần khác khiêu khích chúng ta, hãy để đệ tử ra tay chém giết hắn, rút thần hồn của hắn, ném vào Diệt Thần Đăng mà tra tấn cho ra trò."
Dứt lời, một nam tử đạp không mà tới, trong lòng bàn tay gã là một ngọn tháp đèn kỳ quái đang bốc cháy với ngọn lửa màu tím.
"Dương Lệ, tên ác ma nhà ngươi, giết sư muội ta, ta liều mạng với ngươi!" Lúc này, người thiếu nữ trong đám đông nhìn thấy nam tử kia liền lộ vẻ phẫn nộ, muốn lao lên liều mạng với gã.
Nhưng nàng đã bị một bà lão bên cạnh giữ lại.
Dương Lệ nhìn về phía người thiếu nữ kia rồi cất tiếng cười cuồng loạn: "Hóa ra là đại đệ tử của Vong Tông, sư muội ngươi yếu đến thảm hại, bị ta ném vào Diệt Thần Đăng, tôi luyện suốt ba ngày ba đêm, trở thành dưỡng chất cho Diệt Thần Đăng, cảnh tượng đó thê thảm lắm. Nhưng không cần vội, lát nữa ngươi sẽ được đoàn tụ với sư muội mình thôi."
"Này, muốn làm gì thì làm nhanh lên, đồ yếu đuối như ngươi, bản phong chủ không có tâm trạng chơi đùa với ngươi đâu."
Mục tiêu của Lâm Phàm không phải tên Dương Lệ kia, mà là Lý Thanh Phong đang đứng ở giữa. Tên này có chút mạnh, hơn nữa còn không phải mạnh bình thường.
"Cuồng vọng!" Dương Lệ giận dữ, lướt từ trên không xuống, ngọn Diệt Thần Đăng trong tay lơ lửng, quấn quanh lấy cơ thể gã, ngọn lửa tím vẽ nên một đường sáng quỷ dị.
Lâm Phàm chụm năm ngón tay lại, tụ lực, khi đối phương áp sát, hắn liền tung một quyền.
Binh!
Dương Lệ vừa định bộc phát sức mạnh đáng sợ nhất của mình thì cơ thể đột nhiên khựng lại, bị Lâm Phàm đấm cho dừng khựng giữa không trung.
Gã khom người, mắt lồi ra, phun một ngụm máu tươi.
Diệt Thần Đăng lao tới đâm sầm vào Lâm Phàm, nhưng bị hắn chụp lấy bằng một tay, bóp mạnh một cái, nó liền hóa thành mảnh vụn bắn tung tóe ra xung quanh.
"Đèn cái gì mà rách nát, chẳng cứng cáp chút nào."
Chỉ trong chớp mắt, mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến người ta không kịp phản ứng.
"Khốn kiếp!" Dương Lệ giận dữ, muốn liều mạng với Lâm Phàm, nhưng bất chợt, Lâm Phàm tóm lấy cổ chân gã, vung mạnh một cái rồi đập thẳng xuống đất.
Rắc!
Một luồng xung kích mạnh mẽ bùng nổ, mặt đất rạn nứt, trong khi ánh mắt Dương Lệ dần tan rã. Gã không ngờ rằng chỉ trong chớp mắt mình đã bại trận.
Mà Diệt Thần Đăng của gã lại bị đối phương bóp nát chỉ bằng một bàn tay, đây phải là sức mạnh đáng sợ đến nhường nào cơ chứ.
Buông cổ chân Dương Lệ ra, đối phương nằm im lìm trong hố sâu, nhưng không có thông báo điểm tích lũy, xem ra vẫn chưa chết.
Lâm Phàm nhấc chân, dẫm ngang qua người gã.
Một tiếng rắc vang lên, chấn động cả đất trời.
Điểm tích lũy +50000
"Chỉ là Trung đẳng Thần cảnh mà dám làm càn trước mặt bản phong chủ, đúng là tự tìm cái chết." Lâm Phàm chắp tay sau lưng, ngẩng đầu lên: "Này, hay là các ngươi cùng lên đi, đừng có từng đứa từng đứa một đến chịu chết nữa."
Xôn xao!
Chấn động!
Người thiếu nữ kia không thể tin nổi, nàng không ngờ Dương Lệ lại chết nhanh đến vậy, thậm chí ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có đã bị đối phương giết chết trong tích tắc.
Thực lực tên này rốt cuộc đáng sợ đến mức nào?
"Sư huynh, ngầu quá!"
Các đệ tử Viêm Hoa Tông reo hò, vô cùng phấn khích. Sư huynh thực sự quá mạnh, dễ dàng giẫm nát đối phương, sức mạnh này quả thực quá khủng khiếp.
Hỏa Dung không nhìn nổi nữa, thằng nhóc này ra tay tàn nhẫn quá. Không phải là không được giết chết đối phương, nhưng quá trình giết này có chút bạo liệt.
Tiếng rắc vừa rồi nghe mà trong lòng tê rần cả lên.
"Đồ khốn kiếp, bản tọa lấy mạng chó của ngươi!" Lý Thanh Phong giận dữ, thằng nhãi này dám chém giết người của Huyền Không Giáo ngay trước mặt họ, thực sự không thể tha thứ được.
Lâm Phàm biết, một trận chiến thực sự sắp bắt đầu. Trận chiến này sẽ cực kỳ quỷ dị, cực kỳ huyền ảo, nếu không phải tận mắt chứng kiến thì chẳng ai tin nổi.
Thậm chí, ngay cả chính hắn cũng không tin vào tất cả những điều này.
"Vận rủi ngút trời, kích hoạt."
Hắn không biết cái tên buff này gọi là 'Vận rủi ngút trời' hay cái tên vận rủi này gọi là 'Ngút trời'.
Nhưng tất cả điều đó đã không còn quan trọng nữa.
Năm người từ trên không hạ xuống, ai nấy đều vô cùng phẫn nộ, chỉ hận không thể chém chết Lâm Phàm ngay lập tức.
Phạm vi một trăm mét bị bao phủ.
Một nam tử áo xanh vừa đáp xuống, nhưng mặt đường dưới chân gồ ghề không bằng phẳng, gót chân trượt đi, một tiếng "bịch" vang lên, gáy đập xuống đất.
Lý Thanh Phong nhìn thấy thế thì cực kỳ không hài lòng: "Còn không mau đứng dậy!"
Ông ta không ngờ đệ tử mang theo ngay cả đứng cũng không đứng vững.
Ba tên đệ tử đứng dàn hàng ngang cũng tỏ vẻ không hài lòng, địch mạnh trước mắt mà lại gây ra chuyện mất mặt thế này, không phải khiến người ta cười chê hay sao?
Đằng xa, những người đang cảnh giác với tình hình tại hiện trường đều nín thở, nhưng khi nhìn thấy cảnh này, họ cũng ngẩn người, đây là đang làm gì thế?
"Sư đệ, mau đứng dậy." Ba đệ tử bên cạnh gọi, nhưng sư đệ nằm đó lại chẳng nhúc nhích, giống như đã hôn mê rồi vậy.
Đột nhiên, gáy của tên đệ tử áo xanh kia dần dần rỉ máu, không ngừng lan rộng, nhuộm đỏ mặt đất.
Ba đệ tử kinh hãi, vội vàng ngồi xổm xuống kiểm tra, khi lật đầu sư đệ lại thì hoàn toàn ngây người. Chỉ thấy sau gáy sư đệ bị một mảnh vỡ Diệt Thần Đăng đâm ngược vào, mảnh vỡ sắc nhọn, cứng cáp đó đâm xuyên qua hộp sọ, cắm sâu vào tận não bộ.
"Lý trưởng lão, sư đệ chết rồi." Đệ tử kinh hô, hoảng sợ, sau đó nhìn chằm chằm Lâm Phàm đầy căm phẫn. Tất cả đều là do tên kia gây ra, nếu không phải hắn đánh nát Diệt Thần Đăng của Dương Lệ thì đã không có mảnh vỡ cắm trên mặt đất, và sư đệ cũng đã không ngã ngửa ra sau, bị mảnh vỡ đâm xuyên qua.
Kẻ chủ mưu của tất cả chuyện này chính là tên khốn kiếp đáng ghét kia!
Các đệ tử Viêm Hoa Tông ngẩn ngơ, chuyện này là sao, cứ thế mà chết một cách uất ức vậy sao?
Sư huynh rõ ràng còn chẳng hề động đậy, đối phương chỉ từ trên trời rơi xuống, không vững chân, đầu đập đất thế là chết, cái chết này cũng quá khó hiểu rồi.
"Tiểu tử, ngươi dám giết đệ tử của bản tọa!" Lý Thanh Phong quát lớn.
"Ta không hề động thủ, đừng có vu oan tùy tiện."
Lâm Phàm vẫn chắp tay đứng đó, chẳng hề nhúc nhích. Không phải hắn không muốn động, mà là vào lúc này, hắn không dám động. Vận rủi ngút trời đã kích hoạt, hắn không biết sẽ xảy ra chuyện gì, nếu là loại gây chết chóc thì hắn không sợ.
Nhưng quan trọng nhất là, hắn sợ có "cứt" từ trên trời rơi xuống đấy.
"Còn dám xảo biện!" Ba tên đệ tử kia tức giận, lửa giận bùng cháy, hóa thành một đạo lưu quang lao thẳng về phía Lâm Phàm, bọn họ muốn giết chết tên này.
Đột nhiên!
Binh!
Ba tiếng động vang lên, chỉ thấy ba tên đó trực tiếp ngã nhào xuống đất, mặt đập thẳng vào đất.
"Các ngươi làm cái gì vậy?" Lý Thanh Phong gầm lên, ba tên ngốc này rốt cuộc đang làm trò gì vậy?
Ba tên đệ tử ngã trên mặt đất, vội vàng đứng bật dậy, lắc lắc cái đầu, chúng cũng chẳng biết đã xảy ra chuyện gì, sao vừa bước một bước đã "bạch" một tiếng rồi ngã sấp mặt.
Lâm Phàm trong lòng điên cuồng oán thán, đây là Vận rủi ngút trời đang phát huy tác dụng. Hắn không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng thực sự là điềm chẳng lành.
Lữ Khải Minh hỏi: "Hỏa Dung trưởng lão, những kẻ này đến để làm gì thế, đi đường cũng không vững sao?"
Hỏa Dung rất muốn gầm lên, ngươi hỏi lão phu thì lão phu biết hỏi ai? Ông làm sao mà hiểu được tình huống này, đi bộ mà cũng có thể ngã sấp mặt, nói ra có dọa chết người không cơ chứ?
Hơn nữa, ông phát hiện ra thực lực của ba tên đệ tử này rất mạnh, mạnh hơn ông rất nhiều.
Lâm Phàm muốn nhấc chân, thử bước một bước, nhưng vừa có ý định này liền bị hắn gạt bỏ ngay. Quỷ mới biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
"Mẹ kiếp, vừa rồi không chú ý nên trượt chân thôi, tên khốn kiếp nhà ngươi, dám giết sư huynh sư đệ của chúng ta, chúng ta muốn ngươi chết!" Ba người nghiến răng nghiến lợi, sau đó một người trong đó lấy ra một viên châu, trên viên châu quấn đầy lửa và sấm sét, vô cùng đáng sợ.
"Âm Lôi Địa Hỏa Châu."
Đây là bảo bối tiêu diệt địch một lần dùng của Huyền Không Giáo, ngay cả Thần cảnh, nếu bị nổ trúng cũng sẽ trọng thương hấp hối.
Tên đó dùng ngón tay kẹp lấy Âm Lôi Địa Hỏa Châu, sau đó làm bộ như muốn ném về phía Lâm Phàm, nhưng bất thình lình, viên Âm Lôi Địa Hỏa Châu đang yên ổn lại xảy ra biến hóa, ngọn lửa và sấm sét quấn trên đó cực kỳ bất ổn, viên châu càng lúc càng phình to lên.
"Không hay rồi, chạy mau, sắp nổ rồi!"
Dứt lời, một sức mạnh có sức tàn phá cực kỳ khủng khiếp bùng nổ.
Lâm Phàm đang đứng đó, đột nhiên phát hiện trong đám bụi mù, một mảnh vỡ sắc bén vô cùng lao tới, tốc độ rất nhanh, nếu không phải tu vi đủ mạnh, e rằng khó lòng né tránh.
Hắn lùi lại bước chân né tránh, nhưng đi kèm với đó là một tiếng "phập".
Mu bàn chân dẫm phải cái gì đó, giống như da bị rách, vật đó cứa vào trong thịt.
Nhấc chân lên nhìn, hóa ra là một mảnh vỡ đâm thủng giày, găm sâu vào trong thịt, máu tươi chảy dọc theo mảnh vỡ xuống dưới.
Khi rút mảnh vỡ ra, một dòng máu như suối phun, ồ ạt trào ra.
"Không ổn, cứa trúng mạch máu rồi."
Lúc này hắn thực sự phục rồi, cái Vận rủi ngút trời này căn bản là không phân biệt địch ta, trong phạm vi một trăm mét, mặc kệ ngươi là ai, tất cả đều phải dính chiêu.
Với thực lực và độ cứng cáp của cơ thể hắn như vậy, sao có thể xảy ra chuyện này cơ chứ? Nếu dưới chân có nguy hiểm, lẽ ra phải cảm nhận được rồi mới phải. Chẳng lẽ là nổ xong, một trận gió thổi bay mảnh vỡ đó xuống dưới chân mình?
Nếu đúng là vậy, thì đừng gọi là Vận rủi ngút trời nữa, gọi thẳng là "Thần Chết đến nơi" cho xong.
Lý Thanh Phong đứng đó, cả người run bần bật, đây không phải là run vì sợ, mà là run vì tức giận.
Đệ tử đang làm cái gì vậy, ông ta chỉ muốn hỏi, tất cả các ngươi đang làm cái gì vậy.
"Á!"
"Đau chết mất!"
"Chân của ta gãy rồi!"
Bụi mù tan đi, ba người nằm trên mặt đất, kẻ mất tay, người cụt chân, máu tươi từ những tứ chi bị đứt rời không ngừng phun ra, nhuộm đỏ cả một vùng đất.
Tiếng kêu thảm thiết không dứt, đồng thời còn có cả tiếng chửi rủa.
"Đồ khốn, ngươi làm cái gì vậy, tại sao lại dùng Âm Lôi Địa Hỏa Châu nổ chúng ta?"
"Không phải đâu, ta không có nổ các ngươi, ta cũng không biết tại sao Âm Lôi Địa Hỏa Châu lại tự động phát nổ, chuyện này trước nay chưa từng xảy ra bao giờ..."
"Đáng ghét, tên khốn ngươi rốt cuộc lấy ở đâu ra, chắc chắn là hàng thứ cấp rồi, ta đã nói mà, sao ngươi có thể có loại bảo bối này được."
Ba tên đó đã hoàn toàn ngơ ngác, đang yên đang lành sao lại biến thành thế này.
Các đệ tử Viêm Hoa Tông nhìn nhau, thực sự có chút không hiểu nổi, những người này rốt cuộc là bị làm sao, sao còn chưa động thủ đã tự mình chết một người, tàn phế ba người rồi.
Chắc chắn không phải là đến để tấu hài đấy chứ?
Đại hán cầm rìu lén lút đi đến trước mặt người thiếu nữ: "Sư tỷ, cái này..."
Hắn không thể nói ra ngọn ngành, hoàn toàn không hiểu nổi.
Đừng nói đại hán không hiểu, ngay cả bản thân người thiếu nữ cũng không hiểu nổi, người của Huyền Không Giáo từ bao giờ lại trở nên vụng về đến thế?
Một tên vừa mới đáp xuống đã tự ngã chết, ba tên này còn nực cười hơn, lấy tuyệt chiêu ra để diệt địch, kết quả lại tự nổ mình, còn bị nổ thành ra nông nỗi này.
Ai có thể giải thích xem, chuyện này rốt cuộc là sao?