Vô Địch Thật Cô Đơn

Lượt đọc: 1019 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 0557
Đáng tiếc, ngươi là người dùng kiếm (Cảm ơn minh chủ Thiểu 1861)

❊ ❊ ❊

Giờ khắc này, không khí trong hư không vô cùng áp bức. Tựa như một ngọn núi lớn đè nặng lên tim của tất cả mọi người, muốn dời đi, nhưng lại không dời nổi.

Bọn họ bị đánh đến sợ hãi, tên thổ dân này thực sự quá hung hãn, cho dù là Yêu Điện vốn nổi danh hung hãn, cũng khó mà sánh bằng. Cổ Nguyên Cửu Anh bị một quyền đánh chết, thể phách mạnh mẽ như vậy mà lại không chống đỡ nổi một quyền.

Điều này khiến cho những kẻ không chú trọng tu luyện nhục thân như bọn họ phải chịu đựng thế nào đây? Dùng tiên bảo vất vả có được hoặc luyện chế ra để liều mạng với đối phương, cũng chỉ là một đi không trở lại.

"A! Không thể nào, điều này không thể nào xảy ra, đám người chúng ta gần trăm vị Chân Tiên, tại sao lại không hạ nổi tên thổ dân này, lão phu không cam tâm!"

Một lão giả đau lòng kêu lên, máu tươi trào ra từ khóe miệng. Ba kiện tiên khí của lão đều bị tên thổ dân này đấm nổ tung, ngay cả khí linh cũng bị nghiền nát.

Lão không chịu nổi nữa, phun ra một ngụm máu tươi, khí tức uể oải. Lão không phải bị Lâm Phàm đả thương, mà là trực tiếp bị tức đến bị thương.

Không ai dám dừng lại, tất cả đều thi triển sát chiêu, hận không thể chém chết tên thổ dân này ngay tại chỗ.

"Ha ha ha, không tệ, rất không tệ." Lâm Phàm cười lớn, tung một quyền, trực tiếp oanh kích vào bụng một vị Chân Tiên, sức mạnh cuồng bạo tràn vào cơ thể đối phương, hóa thành lưu quang, lao thẳng lên trời cao.

"Á!"

Vị Chân Tiên này mắt lồi ra, gập người lại, há miệng phun ra một ngụm máu tươi. Sức mạnh của một quyền này quá mạnh, căn bản không cách nào chống đỡ.

Lâm Phàm nắm lấy đầu đối phương, cánh tay vung lên, trực tiếp ném đối phương xuống phía dưới, "Lão sư, hiện tại được bao nhiêu rồi?"

Thiên Tu dùng hai tay bắt lấy, kéo vị Chân Tiên này vào bên trong, sau đó ngẩng đầu lên, "Đồ nhi, đã được mười tám tên rồi."

Nhưng vẫn còn một câu chưa nói, đó chính là có thể chừa cho vi sư một tên hay không. Một tên cũng không để lại, chỉ đứng đó xem kịch, điều này khó mà tạo thành sự tương phản mạnh mẽ với thân phận của ông.

Hơn nữa, trong cõi u minh, ông cảm giác sẽ có nguy cơ giáng xuống, cho nên đã lưu lại hậu thủ, chuẩn bị một mình đối mặt với vạn trùng hiểm cảnh. Nhưng giờ thì sao? Hiểm cảnh cái rắm, đồ nhi của mình ở đó bắt nạt người ta, bắt nạt rất sướng, mà ông là lão sư lại phải ở bên dưới vận chuyển, nghĩ lại thôi cũng thấy buồn cười.

"Động Côn, ngươi tên phản đồ này, ngươi là kẻ phản bội Chân Tiên giới." Một lão giả khóe miệng dính máu, mặt mày tái nhợt, bị tên thổ dân kia đánh cho khí tức uể oải, nhìn thấy Động Côn bình an vô sự, liền buông lời chửi bới.

"Phản đồ cái gì? Lão phu không làm phản đồ." Động Côn giận dữ, đây là bị người ta vu oan rồi, cái danh phản đồ này nếu như bị đóng đinh, sau này người của Chân Tiên giới sẽ nhìn hắn thế nào, lại sẽ nhổ nước bọt chửi rủa hắn ra sao. Anh danh cả đời hủy hoại hết, sao mà chịu nổi.

"Hê hê, không làm phản đồ? Lão phu thấy ngươi chính là phản đồ."

Bất kể Động Côn nói gì, người của Chân Tiên giới đều đã không còn tin nữa. Bọn họ bị thổ dân đánh thê thảm, nhưng Động Côn này hay lắm, đứng ở đây, không hề hấn gì, đôi khi còn kinh thán vài tiếng, khen ngợi thổ dân lợi hại. Đây còn là người của Chân Tiên giới bọn họ sao? Rõ ràng là cấu kết với thổ dân.

Động Côn nổi giận, hắn là Thái Thượng Trưởng Lão của Huyền Vũ Tam Thập Tam Thiên Cung, khi nào từng bị vu oan như vậy, trong lòng có lửa giận, sau đó trừng mắt nhìn đối phương, "Được, đã nói lão phu là phản đồ, vậy thì phản cho ngươi xem."

"Lão thất phu, ta thấy ngươi một mình bận không xuể, ta cũng tới giúp một tay." Động Côn nói với Thiên Tu.

"Tốt, tốt, vậy còn lại giao cho ngươi, lão phu phải nghỉ ngơi cho khỏe mới được." Thiên Tu cầu còn không được, trực tiếp ném đồ cho Động Côn, để hắn tới trói lại đám cường giả Chân Tiên giới này.

"Động Côn, ngươi còn nói ngươi không phải phản đồ." Lão giả bị thương cực nặng nổi trận lôi đình, buông lời chửi bới, nghe khó nghe bao nhiêu thì có bấy nhiêu.

"Câm miệng đi ngươi." Không biết Động Côn tìm đâu ra một mảnh vải tỏa ra mùi hôi thối, trực tiếp nhét vào miệng đối phương.

Ư ư~

Đôi mắt lão giả bốc lửa, hơn nữa còn bị cái mùi này xông đến buồn nôn, lão đường đường là Chân Tiên, lại bị sỉ nhục thế này, đúng là kỳ sỉ đại nhục.

Trong hư không, tình hình thay đổi. Lâm Phàm hỏa lực toàn khai, Vô Song càng là bùng nổ, một quyền oanh ra, hư không xung quanh đều bị kéo theo, các vị Chân Tiên như mưa rơi, rơi xuống dưới.

Không ai ngừng tay, ai ngừng tay, kẻ đó sẽ chết.

Bộp!

Một quyền nổ tung, một bóng người trực tiếp bùng nổ ngay trong hư không, máu thịt vương vãi, cảnh tượng kinh hãi.

Đối phó với người của Chân Tiên giới, hắn tự nhiên không nương tay, xem tâm trạng ai chết, đó là điều tất yếu, kẻ xấu xí thì không giết, dù sao cũng đã không được ông trời yêu thương rồi, sao nỡ ra tay sát hại. Là một Lâm Phong Chủ công bằng chính trực, tự nhiên là tràn đầy tình yêu, cả thế giới ruồng bỏ ngươi, thì Bổn Phong Chủ cũng sẽ không ruồng bỏ ngươi.

Mà vị Chân Tiên bị đấm nổ tung kia, dung mạo lại không tệ, một thân bạch y, có chút phong tao, điều này làm hắn rất chướng mắt, ngươi không chết thì ai chết. Một quyền oanh nổ một vị Chân Tiên, cũng khiến cho tất cả mọi người tại hiện trường kinh hãi.

"Không đánh nữa, lão phu không đánh nữa."

Có một lão giả Chân Tiên, đạo tâm sụp đổ, trận chiến này không thấy hy vọng, nếu như có chút hy vọng, thì chắc chắn sẽ huyết chiến tới cùng với tên thổ dân này. Nhưng lão phát hiện, tên thổ dân này rõ ràng là đang đùa giỡn với bọn họ, hơn nữa còn là kiểu đùa giỡn sẽ chết người. Đồng thời việc chết người này, căn bản không hề có báo trước, không ai biết được, kẻ tiếp theo sẽ chết là ai.

"Vương Đạo Nhất, Cửu Tiên Sơn sao lại sinh ra kẻ nhát gan như chuột như ngươi." Một lão giả trừng mắt nhìn đối phương, lão không ngờ, Vương Đạo Nhất lại cầu xin không đánh nữa. Đây là làm mất mặt mũi của Chân Tiên giới bọn họ.

Vương Đạo Nhất thu hồi món tiên bảo duy nhất, đối với tên thổ dân này đã nảy sinh ý sợ hãi mãnh liệt, còn việc người khác nói hắn nhát gan như chuột, hắn hoàn toàn không để trong lòng. Mặc kệ người khác nói gì, chẳng lẽ mặt mũi này còn quan trọng hơn mạng sống hay sao?

Chỉ là đột nhiên. Vương Đạo Nhất tưởng rằng có thể giữ được mạng, nhưng khi thấy bóng dáng tên thổ dân xuất hiện trước mặt mình, hắn lại hoàn toàn sững sờ.

"Ai cho phép ngươi dừng lại?" Lâm Phàm nheo mắt, toét miệng cười, "Ngươi đây là không giữ quy tắc, Bổn Phong Chủ ghét nhất là những kẻ không giữ quy tắc."

"Ngươi nói xem, nên làm thế nào đây?"

Vương Đạo Nhất kinh hãi, "Lão phu không đánh nữa, nhận thua..."

Bộp!

Lời vừa dứt, Lâm Phàm tung một quyền oanh vào bụng Vương Đạo Nhất, sức mạnh khủng bố trực tiếp oanh cho Vương Đạo Nhất không nói nổi nửa câu, mật xanh mật vàng đều phun ra ngoài.

Bốp!

Lâm Phàm một tay túm lấy đầu Vương Đạo Nhất, lắc lắc đầu, "Ngươi không tuân thủ quy tắc như vậy, làm Bổn Phong Chủ rất tức giận, nhìn đồng bạn của ngươi xem, bọn họ liều chết liều mạng chiến đấu với Bổn Phong Chủ, mà ngươi lại giở trò khôn vặt, muốn thoát được một kiếp, ngươi nói xem, ngươi có đáng ghét hay không."

"Á!" Vương Đạo Nhất thê thảm gào thét, trong lòng vô cùng hối hận, sớm biết sẽ thế này, thì đã không nên giáng lâm Nguyên Tổ Chi Địa. Tên thổ dân này thực sự quá mạnh, mạnh đến mức khiến người ta sợ hãi.

Lâm Phàm năm ngón tay siết lại, lại tung thêm một quyền, trực tiếp xuyên thủng thân hình Vương Đạo Nhất, máu tươi lượng lớn không ngừng trào ra, trực tiếp chảy dọc theo thân thể, cuồn cuộn rơi xuống. Cho dù đối phương là Chân Tiên, nhưng bị Lâm Phàm đấm xuyên bụng bằng một quyền, thì cũng đã không còn bất kỳ hy vọng nào nữa.

Cái xác bị ném đi không thương tiếc, lại một lần nữa khiến các vị Chân Tiên kinh sợ, gan mật lạnh toát. Quá tàn nhẫn, nói giết là giết. Căn bản không cho một tia cơ hội nào.

Chân Tiên tại hiện trường, kẻ nào mà chẳng phải từ trong biển máu, sống sờ sờ giết ra, thế nhưng giờ phút này, bọn họ thực sự sợ đến gan mật lạnh toát. Chênh lệch về thực lực khiến bọn họ không nảy sinh nổi một tia tâm ý phản kháng, đối phương cứ như thể đang đùa giỡn với bọn họ vậy. Hơn nữa lúc ra tay tàn nhẫn, cũng chẳng hề nương tình.

"Chạy đi." Có người đề nghị, nhưng khi câu này nói ra, hắn đã tuyệt vọng, chạy thế nào đây, căn bản không chạy nổi. Trước kia không phải không có ai muốn chạy, nhưng kết quả cuối cùng là gì? Chẳng phải vẫn là quỷ dị quay về đường cũ hay sao, bọn họ không biết đây rốt cuộc là tình huống gì, nhưng chắc chắn có liên quan đến tên thổ dân này.

Lâm Phàm quay đầu lại, mỉm cười nhìn mọi người, "Các ngươi đây là đang làm gì vậy? Dừng lại, là sẽ chết đó nha."

Mọi người nghe vậy, tuyệt vọng lao về phía Lâm Phàm, bọn họ không muốn chết, tu luyện đến cảnh giới này, chính là để truy cầu tiên đạo trường sinh, sao có thể chết ở đây.

"Thật là khiến người ta thất vọng, không có kẻ nào mạnh hơn sao?" Lâm Phàm tiếc nuối, nhập Thần Cảnh mới phát hiện mấy tên này thực sự rất yếu. Bây giờ rất bành trướng, muốn bị người ta đấm.

Chân Tiên giới tổn thất thảm trọng, gần trăm vị Chân Tiên, hăng hái giết tới, nhưng sau khi tới đây, bọn họ mới phát hiện, đây căn bản là địa ngục mode. Thổ dân quá mạnh, cho dù bọn họ thi triển ra thủ đoạn mạnh nhất, cũng không thể hạ được tên thổ dân này.

"Lão phu liều mạng với ngươi." Lúc này, một lão giả của Tiên Kiếm Phái nổi giận, mặt đỏ gay, đang ở bên bờ vực phát điên. Một thanh tiên kiếm lơ lửng trước người, kiếm ý mênh mông xông thẳng lên trời, mà thân hình lão càng nhanh chóng khô héo, tinh khí thần trong cơ thể nhanh chóng thất thoát, trực tiếp rót vào trong tiên kiếm.

"Cái gì? Hắn đây là muốn liều mạng rồi."

Mọi người nhìn thấy cảnh này, tất cả đều kinh hãi, không ngờ tên này, lại muốn dùng tất cả của bản thân, chém ra một kiếm mạnh nhất.

"Thú vị, hơi có một chút uy hiếp rồi." Lâm Phàm nhìn lại, khí tức trên người đối phương rất mạnh, so với lúc trước mạnh hơn gấp mấy lần.

"Trảm!"

Trong chớp mắt, thiên địa thất sắc, kiếm mạnh nhất của Kiếm Tiên, trên không giáng xuống, trực tiếp tập kích về phía Lâm Phàm. Đây là một kiếm ngưng tụ tất cả của đối phương, đủ sức thần chặn giết thần, phật chặn giết phật.

"Không thấy kiếm, càng không cảm nhận được kiếm ý nữa, đây là biến mất rồi, hay là nói kiếm thuật thần thông này, đã đạt đến một cảnh giới huyền diệu rồi?"

Lâm Phàm nghi hoặc, nhưng rất tiếc, cánh tay trái Kỳ Lân Tý không khống chế được rồi, bắt đầu rục rịch.

"Lợi hại, đây chính là kiếm thuật thần thông mạnh nhất của Tiên Kiếm Phái, không ngờ thi triển ra, lại có sự huyền diệu thần quỷ khó lường này."

"Tốt, chỉ cần có thể chém giết tên thổ dân này, sau này Tiên Kiếm Phái chính là công thần lớn nhất."

Rất nhiều người đều đang nhìn, bọn họ chờ đợi, vô cùng hy vọng dưới kiếm này, tên thổ dân kia sẽ chết ở đây.

Trong chớp mắt, một đạo kiếm ý rực rỡ đến cực hạn, hư không xuất hiện bên cạnh Lâm Phàm, đã không thể tránh né.

Bốp!

Tay trái Lâm Phàm không biết từ lúc nào đã cử động, trực tiếp bắt lấy kiếm kia trong tay.

"Cái gì?" Mọi người kinh hãi, không dám tin. Mà lão giả kia, lại phun ra một ngụm máu tươi.

"Rất mạnh, nhưng đáng tiếc, ngươi là người dùng kiếm, thật đáng tiếc." Cổ tay Lâm Phàm di chuyển, nắm bắt kiếm ý, cuối cùng chém một kiếm xuống, chẻ lão giả kia thành hai nửa.

Máu tươi không ngừng phun ra từ hai nửa cái xác, kiếm thai đã thành hình trong cơ thể, càng hóa thành tro bụi, tiêu tán giữa thiên địa.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:507
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.