Vô Địch Thật Cô Đơn

Lượt đọc: 1089 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 0590
Nhân vật chính chết rồi (Canh hai)

❊ ❊ ❊

Mười giây sau! Lâm Phàm mở mắt, mọi thứ đều yên tĩnh trở lại.

"Cái buff 'Vận rủi ngập trời' này đúng là rất lợi hại, nhưng mà hơi lỗ vốn."

Người bị vận rủi giết chết căn bản không nhận được điểm tích lũy. Tuy là sướng thì có sướng, nhưng sự sảng khoái này không phải xây dựng trên sự va chạm giữa nhục thân với nhục thân, mà là sự xui xẻo khó hiểu.

Lần sau vẫn nên chú ý một chút thì tốt hơn, nếu gặp kẻ thực sự không thể địch lại thì hẵng dùng đến vận rủi này.

Đến trước thi thể, hắn lặng lẽ lấy đi nhẫn trữ vật trên tay bọn chúng, nhưng khi đến trước mặt Lý Thanh Phong, hắn lại thở dài, rất bất đắc dĩ, nhẫn trữ vật đã mất rồi, xem ra là bị hủy hoại trong kiếp nạn này.

"Ngươi cái tên này, chết rồi cũng không để lại chút đồ gì cho bản phong chủ." Lâm Phàm lắc đầu quay người rời đi. Đối với ánh mắt kinh hãi của mọi người, hắn thản nhiên đón nhận, không hề để tâm.

Chỉ là thao tác cơ bản thôi, chỉ có điều không ai biết, đây chính là thao tác của hắn.

Đến trước mặt Lữ Khải Minh, hắn bế đứa trẻ trong tay, "Sư đệ, năm tên kia cứ chôn đi, còn tên đằng kia thì ném tùy tiện là được."

Dứt lời, hắn bế đứa bé rời đi.

"Ngươi..." Người phụ nữ lên tiếng, muốn ngăn cản đối phương, bảo hắn giao đứa trẻ ra, nhưng bị bà lão bên cạnh ngăn lại, "Sư tỷ, giao cho người đàn ông này có lẽ là lựa chọn tốt nhất."

"Không được, nó là tương lai của Tịnh Không Thánh Địa, sao có thể làm con gái người khác." Người phụ nữ nói, định xông tới cướp đứa bé.

"Sư tỷ, có phải tỷ nghĩ đẹp quá rồi không? Thánh địa không còn nữa, giữ bên mình thì ai bảo vệ được nó?" Bà lão vội vàng nói. Bà vào Tịnh Không Thánh Địa khi tuổi đã lớn, tư chất lại không tốt, nhưng lại rất giỏi trông trẻ, trong thánh địa có trẻ sơ sinh đều do bà chăm sóc.

Dù sao đám nam nữ tu luyện này làm sao biết cách trông trẻ.

Lúc này, gã đàn ông cầm rìu đi tới, "Sư tỷ, ở lại đây là lựa chọn tốt nhất, ít nhất có thể tránh được sự truy sát của Huyền Không Giáo, hiện tại Vực Ngoại Giới dung hợp, tình hình bên ngoài nguy hiểm thế nào, chúng ta dọc đường chạy trốn cũng đã thấy rồi."

Đối với những kẻ lai lịch bất minh này, Hỏa Dung có chút bất đắc dĩ. Theo ý ông, đương nhiên không muốn bọn họ ở lại tông môn, nhưng quỷ mới biết tên tiểu tử này bị bỏ bùa gì mà lại đồng ý cho đối phương ở lại.

Hơn nữa còn bế một đứa trẻ sơ sinh rời đi, mới bao nhiêu tuổi mà đã muốn làm cha.

Thiên Tu Sơn Phong.

"Sư phụ, người xem con mang gì về cho người này." Lâm Phàm bế đứa trẻ cười nói.

"Đồ nhi, con lại mang thứ gì về thế?" Thiên Tu hỏi, nhưng khi nhìn thấy đứa trẻ trong lòng Lâm Phàm thì ngẩn người, "Đứa trẻ này ở đâu ra?"

"Chẳng ở đâu ra cả, sau này chính là con gái của đồ nhi, vừa hay người cũng rảnh rỗi, mang về làm bạn với sư phụ." Lâm Phàm trêu chọc đứa bé trong lòng, tiểu nha đầu này có duyên với hắn, ít nhất biểu cảm lúc trước của nó khiến hắn rất thích.

"???" Thiên Tu nghẹn lời, tên đồ đệ này thật biết nghĩ mà, "Đồ nhi, con đây là muốn 'vui mừng làm cha' sao."

"Sư phụ, sao thế ạ?" Lâm Phàm ngẩn người, sao lại 'vui mừng làm cha' nữa rồi, cái này không đúng nha.

Thiên Tu thở dài, "Đây đâu phải con ruột của con, làm con gái cái gì, vi sư thấy, hay là nhận làm đồ đệ đi, nuôi dạy từ nhỏ, cũng coi như có người kế thừa."

Lâm Phàm nhìn đứa bé, "Nào, gọi tiếng ba ba."

"Đồ nhi, đứa trẻ này khí tức mới chỉ ba bốn tháng thôi, làm sao biết gọi, đừng nghịch nữa, ở đâu ra thì trả về đó, không thì giữ lại làm đệ tử, sau này dạy dỗ cho tốt." Ông thậm chí có ý muốn đánh chết tên đồ đệ này, còn trẻ thế mà đã có ý nghĩ quái đản này.

Đứa bé mở đôi mắt to tròn, cứ nhìn chằm chằm Lâm Phàm, cái miệng nhỏ mấp máy, "Ba... ba."

Tuy tiếng nhỏ nhưng nghe lại vô cùng rõ ràng.

"Sư phụ, người xem, nó biết gọi rồi, vậy chắc chắn là rồi." Lâm Phàm thích lắm, tiểu nha đầu này thật đáng yêu.

Thiên Tu nhìn dáng vẻ đồ đệ mình cũng thấy mơ hồ, đúng là nghĩ gì được nấy thật, nhưng thôi, đã có duyên thì cứ giữ lại vậy.

Ông có chút không hiểu, đứa trẻ ba bốn tháng sao lại biết gọi người, kỳ quái thật.

"Đồ nhi, đám người con muốn giữ lại kia tính xử lý thế nào?" Thiên Tu hỏi, tông môn bây giờ nhân số đông đúc, đã không còn chỗ ở.

Dù bên kia chỉ hơn một ngàn người, nhưng dù sao cũng không phải người của Viêm Hoa Tông, trộn lẫn trong tông môn e là có chút không tiện.

Lâm Phàm trêu tiểu nha đầu, tùy miệng nói: "Sau khi Vực Ngoại Giới dung hợp, các thành trì tạm thời không có người ở, rau dưa cũng chẳng có, cứ để bọn họ khai khẩn đất đai bên ngoài tông môn, trồng trọt là được."

Nói xong liền rời khỏi Thiên Tu Sơn Phong, đi về hướng Vô Địch Phong.

Tất cả kiến trúc của Huyền Không Giáo đều lơ lửng trên không trung, đây là nhờ vào trận pháp dẫn dắt sức mạnh dưới lòng đất khiến kiến trúc nổi lên.

Lúc này, trong một đại điện rộng rãi của Huyền Không Giáo, bên dưới có một hàng năm tấm mệnh bài, "Bùm" một tiếng vỡ tan.

Có đệ tử canh giữ ở đây, khi thấy mệnh bài vỡ tan thì kinh hãi.

Đệ tử Huyền Không Giáo khi tu vi đạt đến cảnh giới nhất định đều sẽ khắc mệnh bài sinh mệnh ở đây, nếu vỡ tan nghĩa là người đã chết.

Ngay lúc này, một tấm mệnh bài đặt ở phía trên cũng vỡ tan tành.

"Cái gì? Đây là mệnh bài của Lý trưởng lão, chẳng lẽ?" Đệ tử kia kinh hãi, vội vã chạy ra ngoài thông báo, đây là chuyện lớn rồi.

Hắn biết Lý trưởng lão ra ngoài tiêu diệt tàn dư Tịnh Không Thánh Địa, giờ lại chết bên ngoài, đó là xảy ra chuyện lớn.

Khi đệ tử đó đến đại điện, thấy trong điện có thêm mấy người, giáo chủ thì đang ngồi đó nói chuyện vui vẻ với một người đàn ông trung niên.

Nhưng khí tức cả hai vô tình phát ra lại khiến người ta sợ hãi.

"Tham kiến giáo chủ." Đệ tử quỳ bái trên đất.

"Có chuyện gì?" Giáo chủ thu lại nụ cười, lên tiếng hỏi.

Đệ tử đó quỳ ở đó, mắt nhìn người đàn ông bên cạnh giáo chủ, người này hắn chưa từng thấy, không dám nói chuyện này trước mặt người ngoài.

"Giáo chủ, xem ra là có chuyện, nếu vậy thì bản phủ chủ xin cáo từ trước. Về chuyện đã nói, xin giáo chủ cân nhắc kỹ, hy vọng có thể cho một câu trả lời." Bắc Sơn Phủ phủ chủ đứng dậy nói.

Ý nghĩ của hắn rất đơn giản, đó là khống chế vùng này.

Mà đến đây cũng là do biết thực lực Huyền Không Giáo cũng không tầm thường, ngang ngửa với Bắc Sơn Phủ của bọn họ, nếu liều mạng thì sẽ sứt đầu mẻ trán.

"Được, phủ chủ đi thong thả, bản giáo chủ đương nhiên sẽ cho câu trả lời." Giáo chủ đáp. Ông biết đệ tử này chắc chắn có chuyện bẩm báo, hơn nữa không phải chuyện nhỏ.

Sau khi Bắc Sơn Phủ phủ chủ rời đi, đệ tử đó mới chậm rãi lên tiếng.

"Giáo chủ, mệnh bài của Lý trưởng lão và năm vị sư huynh đã vỡ tan rồi."

"Ừm?" Giáo chủ vốn chẳng để ý, nhưng khi nghe đến chuyện này, sắc mặt thay đổi, đứng phắt dậy, "Ngươi nói cái gì?"

Đệ tử hoảng sợ, phủ phục trên đất, không dám nói thêm một lời.

"Tiêu diệt tàn dư Tịnh Không Thánh Địa mà lại mất mạng, chuyện này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."

"Tuy chưa đột phá, nhưng cũng là người đứng đầu dưới Đại Thánh Cảnh, vậy mà lại xảy ra chuyện."

Giáo chủ trầm tư, rất ngưng trọng, sau đó ra lệnh: "Đi, bảo người ra ngoài điều tra, làm rõ đã chết ở đâu."

"Tuân lệnh." Đệ tử gật đầu, vội vã rời đi.

Lúc này, một lão giả thân hình cực kỳ gầy gò, giống như xác khô đứng ra, "Giáo chủ, tàn dư Tịnh Không Thánh Địa thì không làm nên trò trống gì, nhưng kẻ khiến Lý Thanh Phong mất mạng thì không thể không coi trọng. Tên phủ chủ Bắc Sơn Phủ kia rõ ràng muốn một mình độc chiếm vùng giới vực này, chỉ là giáo ta mạnh mẽ, bọn họ không nuốt trôi nên mới muốn liên minh. Nhưng tên phủ chủ Bắc Sơn Phủ kia nhìn là biết kẻ nham hiểm xảo trá, liên minh với bọn họ chẳng khác nào mưu da lấy hổ, cần phải cẩn thận."

Giáo chủ cười nói: "Vậy ngươi cho rằng Bắc Sơn Phủ liên minh với Huyền Không Giáo chúng ta chẳng khác nào tự tìm đường chết?"

Lão giả xác khô khựng lại, sau đó cười lớn: "Giáo chủ vẫn là cao kiến."

"Nhưng cũng phải cẩn thận, Vực Ngoại Giới dung hợp xuất hiện rất nhiều cường giả, ví dụ như Đạo Thanh Vô Lượng Tông kia, đó là tông môn chưa từng nghe nói tới. Phải thăm dò rõ ràng vùng giới vực này có tông môn mạnh mẽ nào không, nếu không thì hợp tác với Bắc Sơn Phủ chỉ là tự tìm đường chết thôi." Giáo chủ trầm giọng nói.

Đến giờ ông vẫn chưa biết vùng giới vực này rốt cuộc tồn tại tông môn mạnh mẽ nào, mọi thứ đều là ẩn số.

Dù có thi triển thần niệm xem xét trời đất cũng chỉ là hạt cát trong đại dương, khó mà thấy được toàn cảnh.

Phía bắc Viêm Hoa Tông là một dãy núi, núi non trùng điệp kéo dài như một con cự long nằm rạp trên mặt đất, không thấy đầu, càng không thấy được toàn cảnh.

"Tìm sữa, tìm sữa, cái này phải đi đâu tìm đây?"

Hắn hơi đau đầu, khi bế đứa trẻ này về Vô Địch Phong, nó lại đùn bậy ra quần, còn gào khóc thảm thiết.

Dù chưa từng nuôi con, nhưng chín năm giáo dục bắt buộc cũng không phải học suông, đương nhiên biết cách thay tã.

Nhưng vấn đề về sữa này thì hơi nan giải.

Vốn định tìm vợ của Đạo Thiên Vương, nhưng nàng ta vẫn đang trong thời kỳ thai nghén, làm gì có sữa, cuối cùng chỉ đành ra khỏi tông tìm kiếm.

Đáp xuống dãy núi này, hắn chưa từng nhìn thấy qua, chắc là sau khi Vực Ngoại Giới dung hợp, từ nơi khác di chuyển tới.

"Hít hít!"

"Mùi thơm quá." Lâm Phàm khịt mũi, ngửi thấy một mùi hương, sau đó biến mất tại chỗ, đuổi theo mùi hương đó.

Rất nhanh, hắn thấy phía trước, một loài thực vật trắng muốt như hoa hướng dương đang kiêu hãnh mọc ở đó.

Mùi hương kia chính là phát ra từ cái cây đó.

"Đây là loài thực vật chưa từng thấy qua." Lâm Phàm thầm tò mò, ở Nguyên Tổ Chi Địa, tuy không biết hết các loài thực vật, nhưng cổ tịch tông môn hắn đều đã xem qua, những thứ trong đó hắn đều nắm rõ.

Nhưng loài thực vật này thì kỳ lạ thật, không biết rốt cuộc là gì.

Tiến lại gần đóa hoa hướng dương trắng muốt, hắn khịt mũi, ngửi thử xem rốt cuộc là mùi hương gì.

Khi Lâm Phàm đưa mũi lại gần, đóa hoa hướng dương trắng muốt kia thay đổi, bề mặt vốn đầy hạt bỗng nhiên lõm xuống, hình thành một cái miệng đầy răng sắc nhọn, tốc độ cực nhanh, đớp lấy đầu Lâm Phàm.

"Rắc" một tiếng!

Đầu Lâm Phàm lập tức bị cắn đứt.

Thi thể không đầu đổ gục xuống đất, một vũng máu chảy lênh láng.

Có thể nghiền nát nhục thân Thần Cảnh một cách dễ dàng như vậy, bộ răng này cũng thật sắc bén.

Và, Lâm Phàm, bỏ mạng!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:507
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.